Sát trận – CHƯƠNG 9

0
33

CHƯƠNG 9

Binh bất yếm trá

Thời gian 2 ngày bảo dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn.

Hạ Vân Dương liên tục hướng Ngũ Võ hỏi thăm cao thủ đang làm gì. Hai ngày qua Tiêu Đông biểu hiện hết sức bình thường, vẫn luyện cấp, hạ phụ bản, sát hồng danh, bị người mắng, nhìn không ra chút dấu hiệu quan tâm nào đến sự kiện Bất Tử Chiến Hồn bị đạo hào. Hạ Vân Dương liền lo lắng msn cho Lâm Tương – Mĩ Lệ Nhân Sinh đưa ra lời thề son sắt, cam đoan sẽ thành công. Cuối cùng, vượt qua 2 ngày không có ngoạn trò chơi.

Sang ngày t3, Hạ Vân Dương sau khi tan tầm liền khẩn cấp tại văn phòng vào trò chơi. Lúc này Tiêu Đông cũng vừa tan tầm, cũng chưa về đến nhà, tự nhiên không có tại tuyến. Hạ Vân Dương xem danh sách hảo hữu thấy cao thủ không đến, phải thẳng đến 7h tối, săn bắn giả Lợi Nhận mới bắt đầu lên tuyến.

Hạ Vân Dương kịch bản của Lâm Tương đặt ở một bên, chờ Tiêu Đông đến quan tâm hắn, đợi hơn nửa giờ, mật ngữ lẫn hòm thư cũng đều không có phản ứng. Không còn cách nào khác, hắn lại phát tin tức cho Lâm Tương.

Bất Tử Chiến Hồn: Ngươi không phải nói hắn sẽ tới tìm ta sao?

Mĩ Lệ Nhân Sinh: Còn không có đến?

Bất Tử Chiến Hồn: Không có.

Mĩ Lệ Nhân Sinh: Không thể a, ngươi chờ một chút.

Hạ Vân Dương kiên trì đợi thêm 10p, thật sự chờ không nổi nữa, đang muốn mở ra hộp thư viết cho Tiêu Đông. Lúc này kênh mật ngữ nhảy ra một câu.

Lợi nhận: Ngươi bị đạo hào?

Tiêu Đông do dự nửa ngày mới hạ quyết tâm phát ra mật ngữ, quả thật là Bất tử chiến hồn biểu hiện gần đây quả thực khác thường, hai ngày không thượng tuyến, lúc đi lên cũng không tìm hắn phiền toái, xem xét trạng thái thì báo hiệu đối phương luôn ở tại thủ đô không nhúc nhích. Dù là trò chơi nào, bị đạo hào tổng cảm xúc sẽ là tối khó chịu cùng tối bi phẫn, Tiêu Đông tuy rằng khinh thường hành vi nhà giàu mới nổi tiêu tiền như nước của đối phương, nhưng đối với loại tâm tình bị đạo cũng rất cảm thông.

Mật ngữ của hắn vừa xuất hiện, Hạ Vân Dương liền nở nụ cười, tuy nhiên ngón tay phải sống chết kiềm chế mới đánh ra một chữ: “Ân”.

Cảm giác đối phương như hữu khí vô lực hồi phục, Tiêu Đông nhất thời nghẹn lời không biết nên nói cái gì mới tốt. An ủi hắn thì lại giống như thân thiết, không nói lời nào thì lại có vẻ quá vô tình. Dù sao Bất tử chiến hồn ngoài việc quấy rối hắn thì không hề sử dụng ngôn ngữ ô uế mắng hắn, lại còn vô cùng nhiệt tình mời hắn ra nhập công hội. Hắn vắt óc suy nghĩ nửa ngày, Hạ Vân Dương bên kia đã đợi không có nổi, đem những lời kịch đã chuẩn bị tốt đem lại đây.

Bất tử chiến hồn: Ngượng ngùng, trước đây ta vẫn gây rối ngươi, kỳ thật ta không có ác ý, chỉ là bội phục kỹ thuật của ngươi, muốn tìm ngươi cùng nhau ngoạn.

Bất tử chiến hồn: Ta cũng biết cho ngươi thêm rất nhiều phiền toái, hy vọng ngươi không cần để ý, sau này sẽ không…

Bất tử chiến hồn: Trò chơi này ta cũng chơi đã lâu, tốn rất nhiều tiền, hiện tại ngẫm lại thực không có ý tứ.

Bất tử chiến hồn: Ta dù bị thế nào cũng không có làm sao, lại liên lụy đến cả tài sản của công hội.

Bất tử chiến hồn: Ta thực xin lỗi bọn họ.

Hạ Vân Dương ra sức đánh chữ, miệng vẫn là cong cong. Thực xin lỗi ai a, những người trong công hội mỗi tháng tiền lương đều là do hắn phát. Lâm Tương còn không ngừng nhắc nhở hắn: “Không cần đánh quá nhanh, từng cái từng cái, đừng giống như cái máy đánh chứ, cho đối phương cơ hội xen vào.”

Phát cả buổi, Tiêu Đông một câu cũng không thấy hơn, không khí bị Hạ Vân Dương nhích đầy sự sám hối vô cùng bi tráng, khí thế giống như một đại tráng sĩ một đi không trở lại, đến cuối, hắn còn bình tĩnh làm tổng kết.

Bất tử chiến hồn: Cứ như vậy đi, ta sẽ không lại đến.

Hạ Vân Dương nói xong nhìn màn hình, nếu Tiêu Đông tái không phản ứng, kế hoạch kia coi như thất bại. Bất quá thất bại cũng không có sao, muốn hắn buông tay là không có khả năng, cùng lắm thì tái diễn lại trò cũ.

Mĩ lệ nhân sinh không ngừng hỏi hắn tình hình thế nào, Hạ Vân Dương đang chuẩn bị báo là đối phương không có phản ứng, Tiêu Đông đột nhiên hỏi: Ngươi ở đâu?

“Ha ha, có có.” Hạ Vân Dương cao hứng đối Lâm Tương nói, “Ngươi liệu sự như thần, hắn hỏi ta ở đâu.”

“Rất tốt, hiện tại lập tức tiến hành bước tiếp theo, cố gắng ngụy trang cho tốt, thành hay bại là ở lúc này đây.”

Hạ Vân Dương cởi sạch trang bị trên người ném vào kho hàng, nhân vật trống trơn đứng ở quảng trường thủ đô phát tin tức.

Bất tử chiến hồn: Ta ở dưới pho tượng ở khu trung tâm.

Lợi nhận: Ở đó đừng nhúc nhích.

Bất tử chiến hồn: Nga.

Hạ Vân Dương kiên nhẫn chờ đợi, 5p sau quả nhìn có một săn bắn giả chạy tới.

Nhìn nhân vật gần như trần như nhộng, Tiêu Đông ở trong lòng thầm mắng tên đạo hào khốn khiếp. Bất tử chiến hồn vì muốn thuyết phục hắn, cả ngày tự đem nhân vật biến thành hồng danh đi chịu chết, trang bị trên người cũng đều có khắc ấn, không thể giao dịch, không thể rơi xuống. Đạo hào lấy đi tiền cùng trang bị trong kho hàng thì không tính, làm gì phải quét dọn nick người ta sạch sẽ đến như thế, trang bị đã khắc ấn lại không thể bán, chỉ có thể ở trên người ấn tiêu hủy, loại hành động này thật sự rất vô đạo đức.

Tiêu Đông sau khi nghe tin hắn bị đạo hào đã cao hứng một trận, còn nghĩ rằng hiệp đạo hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo an dân. Giờ nhìn nguyên bản một thân kim trang Bất tử chiến hồn trở thành bộ dáng áo rách quần manh, thật không biết nói gì hơn.

Bất tử chiến hồn hình như cũng không có cảm giác xấu hổ, vẫn như cũ sử dụng tạo hình của trò chơi – động tác kiêu ngạo của dũng giả.

Hạ Vân Dương cũng không có biện pháp, nếu có thể bình tĩnh, hắn nói không chừng sẽ diễn cảnh hai cánh tay ôm ngực, làm tư thế xấu hổ bất an.

Tiêu Đông cũng không nói nhiều, trực tiếp điểm giao dịch.

Hạ Vân Dương sửng sốt, không biết hắn muốn làm cái gì, nhấn tiếp nhận. Cửa sổ giao dịch nhảy ra, bên trong là vài món trang bị của dũng giả, còn kèm theo một khoản tiền biểu thị: 5000 kim tệ.

“Lấy ơn báo oán, cao phong lượng tiết (*) a, đây đúng là hi hữu của nhân loại, còn chưa có bị tuyệt chủng, cư nhiên khiến ta đụng phải.” Hạ Vân Dương quả thực không thể tin được hai mắt của mình, nhìn trừng trừng cửa sổ giao dịch nửa ngày mới nhớ tới chính mình nên làm chuyện gì. Hắn nhấn hủy bỏ, rời khỏi trạng thái giao dịch, ra vẻ mê man hỏi Tiêu Đông: “Đây là làm sao?”

(*) cao phong lượng tiết: đạo đức tốt

“Tiền này là trước đây từ trên người ngươi rơi ra, giờ ta hoàn trả ngươi. Còn trang bị, nhất thời bán không được, ngươi trước cứ dùng.” Nói xong, lại một cái thỉnh cầu giao dịch nhảy ra.

“Ta không thể thu.” Hạ Vân Dương nghiêm túc nói.

“Thật sự quyết định không chơi nữa?”

“Ân.” Cao trào đến đây a, Hạ Vân Dương nghĩ.

Hắn ngừng cảm xúc trong lòng, tiếp tục đánh lời kịch: “Ta ngoạn trò chơi này với 2 cái mục tiêu, thứ nhất là đứng đầu trong bảng xếp hạng của chức nghiệp, thứ hai là thành lập được một công hội cường đại. Hiện tại cả 2 cái mục tiêu này đều không thực hiện được. Ngươi biết rõ ta là thái điểu, chỉ có thể dựa vào tiền để thuê đại luyện, mua trang bị, thăng cấp… Bên công hội vốn cũng không cao thủ, hiện tại giống như tất cả đã tan đi, giờ có ngoạn cũng không có ý nghĩa. Trang bị cùng tiền ngươi lấy lại đi, chúc ngươi ngoạn vui vẻ.”

Nói xong, xoay người đi về phía Tiêu Đông nói: “Ta đem hào trở về địa phương lần đầu thượng tuyến, đến từ đâu thì nên kết thúc ở đó.”

“Nếu ta gia giập công hội của ngươi?”

“Ta không nghĩ ép buộc.”

Hạ Vân Dương trước màn hình cười đến mau quên chính mình là ai, phát tin tức cấp Lâm Tương: “Thần nhân, đại công cáo thành.”

Lâm Tương phát ra biểu tượng chữ V chiến thắng, nhưng cả 2 người hình như đều cao hứng quá sớm. Tiêu Đông nghe Hạ Vân Dương tỏ thái độ ngược lại, trầm mặc trong chốc lát nói: “Cũng tốt, ta cũng không muốn ép buộc, ngươi không nghĩ ngoạn ta cũng không thể bắt buộc ngươi.”

Đây không phải đồ ăn đưa tận miệng lại không thể ăn sao? Hạ Vân Dương vội vàng mất bò mới lo làm chuồng, bám trụ Tiêu Đông hỏi: “Ngươi thật sự nguyện ý gia nhập công hội của ta?”

“Không quan trọng.”

“Kia vạn nhất ngươi lại giống lần trước, vào xong lại lui thì làm sao.” Hạ Vân Dương nói, “Ta hiện tại thật sự thần kinh yếu ớt, chịu không nổi đả kích a.”

“Lần này không lui.”

“Ngươi thề.”

“Có tất yếu sao?”

“Nhập đảng còn phải tuyên thệ.”( anh thật lắm trò)

“Ta thề lần này vào không lui.”

“Ngươi nói a, ta chụp ảnh lại làm bằng chứng.” Hạ Vân Dương nói xong, lập tức phát lời mời gia nhập công hội.

Tiêu Đông nhấn đồng ý, tin tức lập tức được thông cáo trên kênh công hội.

Thông cáo: Hoan nghênh ngoạn gia Lợi Nhận gia nhập Sát trận công hội.

Thông cáo: Lợi Nhận bị được đưa lên làm phó hội trưởng Sát trận công hội.

Bất tử chiến hồn: Cao thủ lại tới nữa, đại gia lại vỗ tay.

Mĩ lệ nhân sinh: Bùm bùm.

Tiêu Đông đau đầu phát tin tức cấp Bất tử chiến hồn “Sao lại để cho ta làm phó hội trưởng?”

“Ngươi nói phải giúp ta trọng chấn công hội, hẳn là phải đảm đương chức phó hội trưởng, đã phát thệ, không thể đổi ý.”

Tiêu Đông nghĩ phó hội trưởng liền phó hội trưởng đi, dù sao chỉ cần mặc kệ mọi thứ, cái gì đều không quản, sớm muộn cũng sẽ bị cách chức. Tính toán xong xuôi, Tiêu Đông đối với Bất tử chiến hồn nói: “Trang bị ngươi cầm, dù sao cũng không đáng tiền, tuy rằng không phải thứ tốt, nhưng so với hiện giờ cũng khá hơn, còn đâu cứ để từ từ kiếm lại.”

“Không cần không cần, ta có quần áo thay thế.” Hạ Vân Dương liền hướng qua phía kho hàng, một lát sau hắn lại một thân kim quang bắn ra bốn phía kinh thiên động địa – Kim Long chiến giáp, xong chạy về phía Tiêu Đông.

“Hảo, sau này chúng ta sẽ cùng hội cùng thuyền, cùng nhau vì sự phát triển của công hội mà cố gắng.”

Sau khi Tiêu Đông nhìn thấy bộ trang bị quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, trong lòng cũng đã hiểu được phần nào. Tự xem xét tư liệu của công hội, trong ngân khố tràn đầy hơn 10 vạn kim tệ, có nơi nào giống với bộ dáng bị cướp.

Trên kênh công hội một mảnh vui mừng, lời chúc có, hoan nghênh có, Mĩ Lệ Nhân Sinh cũng liều mạng xoát hoa tươi cùng lời chúc mừng.

Tiêu Đông tức giận không thể áp chế, ngay tại kênh công hội chất vấn hắn: “Ngươi căn bản không bị đạo hào.”

“Đúng vậy, là ta lừa ngươi.” Hạ Vân Dương nói, “Cho dù thật sự bị đạo hào, ta có tiền, ta sợ cái gì.”( ngu lâu khó đào tạo)

“Ngươi làm sao có thể vô sỉ như thế?”

“Sao các ngươi đều như vậy, đây không thể gọi là vô sỉ, phải kêu là binh bất yếm trá (*).”

(*) theo QT: việc quân cơ không nề dối trá.

(đại khái: là không từ thủ đoạn đi T.T~)

Tiêu Đông lười tái cùng hắn nói những lời vô nghĩa, quay đầu đi thẳng, Hạ Vân Dương đuổi theo nói: “Nhớ rõ ngươi đã phát thệ.”

“Ta không lùi, cùng lắm thì không ngoạn.”

“Đừng xúc động a.”

“Đông ca, đừng xúc động.” Lâm Tương cũng lặng lẽ cấp tin tức cho Tiêu Đông, “Hắn lần này tuy có điểm ti bỉ, nhưng chủ ý là tốt, có con mắt nhận thức anh hùng nha, lại nói tiến công hội này có cái gì không tốt, bao nhiêu người muốn làm phó hội trưởng còn không được.”

“Ngươi còn nói, ta liền biết tất cả là do ngươi bày trò.” Tiêu Đông giận dữ, “Cái kiểu đầu óc chỉ có tiền tiền của nhà giàu mới nổi như hắn sao có thể nghĩ được loại khóc than này sao? Xú tiểu tử, nếu để ta gặp được, xem ta có hay không đánh chết ngươi.”

“Không cần như vậy, ta chỉ là một tiểu thành viên, nói chuyện có thể có cái gì phân lượng.” Lâm Tương nói, “Ta chỉ là có chút chủ ý, không cẩn thận bị chọn dùng, đây cũng là bị bắt buộc, ta thật sự là bất đắc dĩ a. Lão đại yêu cầu mỗi người phải đưa ra một chủ ý, ta cuối cùng không thể không hưởng ứng. Ai kêu ta thông minh như thế, ngươi muốn đánh chết ta, kia thật sự là hồng nhan bạc mệnh, ông trời ghen ghét kẻ hiền tài, quả thực là Thương Thiên không có mắt a.”

( cầu cho gặp lão công hắc ám để chấn chỉnh cái lưỡi không xương này a~)

“Đừng tưởng ngươi nói chuyện liền có lí, loạn dùng cái đống thành ngữ, là tính đùa giỡn ta có phải hay không?”

“Không dám không dám, ngươi cứ đến đây, chúng ta cùng nhau ngoạn, nếu xảy ra chuyện, có ta theo giúp không phải là được hay sao?”

“Muốn đùa sao… được… đi… ta cùng đi với ngươi… ngươi cấm có chạy.” Tiêu Đông nói xong liền hạ tuyến, xuất môn tìm người thật đi pk.

Mĩ Lệ Nhân Sinh tại kênh công hội hét thảm một tiếng: “Ta chết chắc rồi, Đông ca kêu ta cấm có chạy, hắn khẳng định tới tìm ta.”

Hạ Vân Dương hỏi: “Tìm ngươi làm gì?”

“Không biết, dù sao ta bị lộ rồi, giữ được mạng nhỏ cũng không giữ được trinh tiết, nếu ta ngày mai không có tới chính là đã gặp nạn, đại gia bái bái (lời tạm biệt), không cần tưởng niệm ta.” Nói xong cũng nhanh chóng hạ tuyến không thấy bóng dáng.

Hạ Vân Dương phốc một tiếng, nở nụ cười, Ngũ Võ về nhà thượng tuyến vừa vặn nhìn đến câu này, còn gọi điện thoại cho hắn: “Ta đã nói là nhân yêu đi.”

“Mắt ngươi thật sáng hơn cả đuốc.”

SHARE
Previous articleSát trận - CHƯƠNG 8
Next articleSát trận - CHƯƠNG 10

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI