Deep river – Dòng sông sâu thẳm (Đoản)

0
12

DEEP RIVER – DÒNG SÔNG SÂU THẲM

Tác giả: Lam Lâm.

****

Văn án

Ta thường mơ thấy một con sông rất sâu. Ta chìm nghỉm trong đó. Không thể hô hấp, cũng không thể đào thoát.

Thế giới không phải của ta.

Sinh mệnh không phải của ta.

Hai bàn tay trắng, toàn thân lạnh lẽo.

***

Tu Lý từ trong mơ tỉnh lại, ánh nắng tràn theo khe hở nơi vách tường cũ nát làm hắn chói mắt.

Mặt trời lên rồi sao?

Khoác vội quần áo rồi đẩy cửa ra, bên ngoài không trung bao la xanh thẳm một mảnh. Mặt trời cao cao trên kia tỏa ra thứ ánh sáng chói lọi, tuy rằng cao ngạo, nhưng dù sao cũng chỉ có nó là công bằng, không vì nơi này nghèo khó bẩn thỉu mà tránh đi.

Có tiếng chó sủa và tiếng cười nói vui vẻ mơ hồ truyền đến. Tu Lý thở dài, gọi: “Lạp Cách!”

Thanh âm tuy không lớn, nhưng rất uy nghiêm, một thiếu niên mặc bộ quần áo đơn bạc bằng vải bố nhanh chóng chạy tới, theo sau là một con chó màu đen rất lớn, ngoại hình cả người và chó tương tự nhau một cách kì dị, đều cao nhưng lại gầy nhom, lúc chạy dường như nghe thấy cả tiếng xương va vào nhau.

“Mới sáng sớm đã trêu chọc nó rồi sao?” Tu Lý cố ý phụng phịu nhìn thiếu niên có nụ cười còn tươi sáng hơn cả ánh mặt trời kia.

“Mới không có, ta đang khen ngợi Tiểu Trư đó chứ.” Lạp Cách cười hì hì. Mùa hè năm nay hắn tròn 15 tuổi, cao hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi khác, nhưng cơ thể lại quá gầy yếu, may mắn là cuộc sống nghèo khổ nhiều năm như vậy cũng không lưu lại dấu vết tối tăm dơ bẩn gì trên người hắn, cái cằm đầy đặn cùng khuôn mặt nhỏ nhắn vĩnh viễn đều sáng ngời sạch sẽ, Lạp Cách có một đôi mắt phượng rất hiếm thấy ở con trai, hơi hơi xếch lên, tròng mắt màu tím, lúc cười đôi mắt cũng cười, tuyệt đẹp. Tu Lý vẫn luôn sợ hãi đôi mắt này sẽ mang đến cho hắn nhiều điều không mấy tốt đẹp. Xinh đẹp, đối với người giàu là may mắn, nhưng đối với những kẻ nghèo hèn như bọn họ mà nói, chỉ mang đến tai họa.

Lạp Cách nuôi một con hắc cẩu tên là Tiểu Trư, đặt tên như vậy là bởi vì mặt của nó dài dài trông rất buồn cười. Nó, cùng bọn họ, giống nhau là đều bị vứt bỏ, nhưng mà vận khí của nó vẫn còn tốt lắm, dù sao cuối cùng vẫn được bắt dưỡng, nhưng vì chủ nhân của nó trong một năm cũng chỉ có vài ngày có thể thoát khỏi ám ảnh đói khát, nửa đêm không cần bởi vì đói không chịu nổi mà cào cấu co ro trên tấm ván giường, cho nên cũng không thể cho nó thật nhiều đồ ăn, thế nên ở khu ổ chuột này, nó là con chó nổi tiếng với khả năng tự kiếm ăn nhất, và Lạp Cách, cũng nổi tiếng là chủ nhân tốt nhất.

“Lạp Cách.” Tu Lý nhìn Tiểu Trư đang cực kì phấn khích, biểu tình trở nên nghiêm túc, “Bữa sáng đâu? Cơm nắm tối qua ta mang về đâu?”

“A?” Lạp Cách sờ sờ đầu, “Ta cất trong chậu, chẳng lẽ bọn chuột ăn vụng ? A, vách nhà rất tồi, cạy cạy ván gỗ là có thể vào rồi. . . . . .”

“Không được nói dối, Lạp Cách.”

Lạp Cách bối rối cắn cắn môi, chậm rãi dùng chân trái cọ chân phải: “Thực xin lỗi, Tu Lý ca ca, chính là ta đói. . . . . .”

“Đã bảo không được nói dối!” Tu Lý cao giọng.

Lạp Cách hoảng sợ, chậm rãi cúi đầu, trong mắt bắt đầu có nước ứa ra: “. . . . . . Ca ca. . . . . . Tiểu Trư vài ngày rồi chưa có gì ăn, nó gầy đáng thương. . . . . .”

Tu Lý không thể nhịn được nữa: “Vậy chúng ta không đói sao?”

“Ca ca, đêm qua Tiểu Trư cắn chết rất nhiều chuột. . . . . .” Lạp Cách vội vàng thay Tiểu Trư tranh công lĩnh thưởng.

Tiểu Trư cũng ý thức được mình đã làm sai, an tĩnh ngồi xổm bên cạnh Lạp Cách, he hé mắt nhìn lén Tu Lý.

Một người một cẩu đều tỏ vẻ đáng thương làm hắn cảm thấy mình giống như một bạo chúa hỉ nộ vô thường, Tu Lý cục tức ứ ở cổ họng không thoát ra được, chỉ có thể hung tợn trừng mắt nhìn hai người ( con? ) trước mặt.

Ở chốn này bắt chó đi cày tuyệt đối không phải là chuyện gì buồn cười cho lắm, mang danh là đô thành phồn hoa đô hội, nhưng ở những khu dân nghèo như thế này cuộc sống vẫn là thê thảm không gì tả nổi. Chuột ở đây to chẳng kém gì mèo, lại dị thường hung dữ, có thể một ngụm cắn đứt hai cái ngón tay con nít, mèo thấy chỉ có chạy trối chết, người dân cũng đành nuôi chó để bắt chuột, cũng coi như chưa tuyệt đường sống. Lạp Cách cho Tiểu Trư bắt chuột vốn là để lấy lông làm áo da (ọe, áo lông chuột cống ư?? Mình ứ cần).

Tu Lý cũng không so đo với ý nghĩ kỳ lạ này, bởi vì hắn biết phải vượt qua mùa đông mà chỉ dựa vào mấy manh áo mỏng manh này là chuyện không dễ chịu gì, không có áo lông mặc, ít nhất cũng có áo lông trong tưởng tượng mà bám víu.

Nhưng hắn không thể tha thứ Lạp Cách lấy cơm nắm quý giá cho Tiểu Trư ăn.

Đồ ăn quý thế nào chứ. Tiểu Trư gầy, chẳng lẽ hắn và Lạp Cách có thịt hay sao?

Không phải ai cũng có quyền làm từ thiện, hắn cũng không muốn thấy Lạp Cách chết đói trước cả Tiều Trư.

“Tu Lý ca ca~” Lạp Cách vẫn không ngừng cọ cọ chân, “Tiểu Trư rất ngoan mà, không có đi trộm đồ ăn của A Thiết thúc thúc. . . . . .”

Thịt lợn của lão già A Thiết là món ngon hấp dẫn nhưng cũng là nơi bỏ mạng của rất nhiều chó xung quanh đây, không ít chó bởi vì cùng đường trộm xương mà bị đánh chết. Tiểu Trư thiếu chút nữa cũng bước vào vết xe đổ của chúng, nó cũng từng tham gia vào tập đoàn trộm cướp này, nhưng Tu Lý đã kịp thời giáo huấn nó trước khi để A Thiết bắt được. Trận đòn khiến nó vài ngày không thể nhúc nhích, nhưng ít nhất cũng giúp nó giữ được cái mạng nhỏ, cũng dạy cho nó biết chỗ nào là không thể dây vào. Cho nên trải qua hai năm, Tiểu Trư xem như là con chó sống lâu nhất trong khu, nó nhận hết sủng ái của Lạp Cách đồng thời cũng phải chịu hết khắc nghiệt của Tu Lý.

Tu Lý thở dài.

Vì hai nắm cơm mà khiến Lạp Cách hắn yêu thương nhất phải sầu lo như vậy.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy chua xót trong lòng.

“Được rồi, giày sẽ bị ngươi phá rách mất thôi.” Hắn xoa xoa đầu Lạp Cách, “Mang Tiểu Trư về nhà đi, ca ca phải đi làm, ngươi ngoan ngoãn đem phòng quét tước sạch sẽ, rồi mang chăn ra phơi, buổi tối ngủ sẽ ấm áp hơn, biết chưa?”

Lạp Cách cao hứng gật đầu: “Ca ca, hôm nay Tiểu Trư sẽ bắt được 10 con chuột thật bự!”

Tu Lý tưởng tượng đến cảnh một nhúm chuột máu chảy đầm đìa, dạ dày trống rỗng quặn xoắn lên.

A, nếu thịt chuột có thể ăn thì tốt rồi. . . . . . . . . . . . Nghĩ nghĩ một chốc, Tu Lý mới đem áo khoác kéo cao lên, xoay người rời đi.

“Ca ca. . . . . .” Lạp Cách đột nhiên nhỏ giọng kêu.

“Ân?”

“Ca ca. . . . . .” Lạp Cách ánh mắt đã hơi đỏ, “Thực xin lỗi, ca ca. . . . . . Ngươi rất giận phải không?”

“Đứa ngốc!” Tu Lý cười cười, “Đêm nay biệt thự của bá tước có yến tiệc, Tu Lý ca ca được đến đó làm thuê nga ~”

Đi thật xa rồi hắn vẫn còn nghe thấy tiếng hoan hô đầy phấn khích của Lạp Cách.

Làm thuê ở yến tiệc, có nghĩa là sẽ được xin về rất nhiều đồ ăn thừa.

Tu Lý mỉm cười chạy đi, không biết vì cái gì trong ánh mắt lại cay cay.

Có lẽ hắn đã quen với tất cả nghèo khó cùng cực.

Nhưng mà quen và chấp nhận là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Hắn là ca ca, là người duy nhất mà Lạp Cách có thể dựa vào, là trụ cột của cái gia đình nhỏ bé ba thành viên này, là bát cơm manh áo, là tất thảy.

Nhưng mà hắn cũng chỉ mới là một thằng con trai 17 tuổi mà thôi.

Ban ngày hắn làm thuê ở một nông trang, công việc chỉ đơn giản là vệ sinh quét tước khuân vác ít đồ vật này nọ, tuy rằng vụn vặt, nhưng làm cả ngày cũng khiến hắn hoa mắt chóng mặt bủn rủn cả chân tay, có lẽ là do buổi sáng không có gì nhét vào bụng.

Buổi tối mới là lúc hắn có chút hi vọng, cuộc sống vài ngày tiếp theo có khi dựa cả vào công việc một tối của hắn không chừng.

****

Hắn, thân phận hèn mọn, quần áo cũ nát, tự nhiên không có khả năng đến đại sảnh hầu hạ khách nhân, chỉ có thể giúp việc sau nhà, ví dụ như vác củi vào bếp, chuyển rượu vào nhà ăn, lấy cỏ khô cho ngựa ăn, quét tước làm việc lặt vặt sau vườn. Đương nhiên đến lúc xong việc hắn cũng được phép đến nhà bếp nhận một ít đồ ăn, nhưng cũng không thể đường đường chính chính mà lấy, tốt nhất vẫn là giấu được đi đâu thì giấu, dù sao lấy ra thứ gì từ phủ bá tước, bị bắt được cũng sẽ bị xử tội ăn cắp. Cho dù thứ hắn lấy đi cuối cùng cũng bị người ta xem như rác rưởi mà vứt đi mà thôi.

Nghĩ đến khuôn mặt hạnh phúc tươi cười của Lạp Cách, Tu Lý cố hết sức nâng bó củi lên vai.

Lạp Cách là đệ đệ hắn yêu nhất, là bảo bối của hắn.

Có đôi khi hắn cảm thấy, chỉ cần Lạp Cách cười một cái, cả thế giới của hắn sẽ sàng bừng.

Lạp Cách của hắn. . . . . . . . . . . . Hắn hi vọng Lạp Cách luôn được vui vẻ mà tươi cười.

“Hộc. . . . . .” Tu Lý vội vã chạy trên hành lang dài, dùng giấy gói gém đồ ăn rồi nhét vào trong ngực áo giấu tạm, dầu mỡ chảy ra từ gói đồ ăn làm bẩn cái áo Lạp Cách mới giặt cho hắn.

Nhưng đây cũng không phải là việc khiến hắn lo lắng vào lúc này.

Hắn lo lắng chính là. . . . . .

“Cũng không phải!” Tu Lý thất vọng nhìn cánh cửa trước mặt, bắt đầu cảm thấy hoang mang.

Hắn, đã lạc đường.

Phủ bá tước vừa lớn vừa rộng như một cái mê cung, hắn từ nhà bếp muốn chạy ra ngoài cũng lạc mất mấy vòng.

Không ổn chính là hắn tha thẩn nửa ngày cũng không gặp được ai để hỏi đường.

Nghĩ lại thì với thân phận của hắn, đi đi lại lại trong phủ, không gặp phải ai không chừng lại là may mắn.

“A. . . . . . . . . . . .”

Mơ hồ nghe thấy thanh âm vọng ra từ một căn phòng hoa lệ, Tu Lý do dự một chút, đứng ở cửa nhẹ giọng nói: “Thực xin lỗi, xin hỏi. . . . . .”

Không ai trả lời, Tu Lý lại bước thêm hai bước, cao giọng gọi: “Quấy rầy, xin hỏi. . . . . .”

“A, . . . . . .”

Một thiếu niên xinh đẹp đang nằm gọn trong lòng nam nhân, ngẩng đầu lên cùng hắn hôn môi thắm thiết.

Tu Lý lắp bắp kinh hãi, lảo đảo lui về phía sau. Lỡ nhìn phải thứ không nên nhìn rồi. . . . . .

Thừa dịp chưa bị phát hiện, phải nhanh nhanh tẩu thoát mới được.

“Đứng lại.”

. . . . . .

“Ta bảo ngươi đứng lại.”

“Vâng, thưa tiên sinh.”

Tại sao lại có người trong lúc đang làm những việc mờ ám vẫn để mắt chú ý bốn phương tám hướng như vậy chứ.

Lập tức vang lên tiếng sửa soạn quần áo. Tu Lý vẫn cúi đầu bắt tay đứng một bên, thiếu niên vội vàng chạy ra cửa, lúc đi ngang qua chỗ hắn, Tu Lý ngửi thấy mùi hương ngọt lịm trên người y. . . . . . là mùi mà chỉ quý tộc mới có. . . . . .

Chỉ còn lại hắn và nam nhân kia trong phòng. . . . . .

“Ngươi đã thấy gì?” trong lúc mải suy nghĩ bước chân người kia đã đến sát bên người hắn.

“Cái gì cũng không thấy, thưa tiên sinh.” Tu Lý ngay cả ánh mắt cũng không dám nâng.

“Vừa rồi có ai đi từ đây ra phải không?”

“Không có, tiên sinh, từ lúc ta vào chỉ thấy có mình ngài ở đây.”

“Đúng là đứa nhỏ thông minh. . . . . . Ngươi muốn được thưởng cái gì?”

“Không cần, thưa tiên sinh, ta chỉ nói thật mà thôi.”

Tu Lý cảm thấy hơi thở của nam nhân kia bao phủ lấy hắn, hơi thở âm lãnh như một con mãnh xà cuốn lấy lưng hắn.

“Thật thông minh. . . . . . Nói cho ta biết, sự thông minh này là do chủ nhân nào dạy dỗ, hả?”

“Tiên sinh, ta. . . . . .” chưa kịp nói xong cổ hắn đã bị người kia bóp mạnh. Hít thở không được hắn đành phải ngẩng mặt lên, cũng không dám giãy dụa.

Rốt cục cũng thấy bộ dáng của nam nhân, tóc màu vàng, khuôn mặt băng lãnh, vài sợi tóc vương trước trán, đồng tử mắt màu xanh, giống như một khói băng ngàn năm không ngừng phát ra hàn khí.

“Thật xinh đẹp. . . . . .”

Tu Lý run lên, ngón tay đang bóp chặt cổ hắn chậm rãi di chuyển, khi đến cằm thì dừng lại.

“Ngươi là nô bộc trong phủ ?”

“Không phải, thưa tiên sinh.” Tu Lý cố gắng ổn định hô hấp, cảm giác ngón tay kia đã sờ đến môi mình.

“Nga? Vậy ai phái ngươi đến đây?”

“Không có ai, ta chỉ là . . . . .”

Thanh âm đột nhiên ngừng lại, Tu Lý giật mình khi thấy một cái chân dài chen vào giữa hai chân mình.

“Không sao. . . . . . Ta có biện pháp bắt ngươi nói thật. . . . . .”

Đến lúc tay của người kia đảo lại vói vào trong áo rồi Tu Lý mới kịp định thần, thét chói tai rồi bắt đầu liều mạng giãy dụa, trời ạ, cho tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ mình sẽ bị nam nhân. . . . . .

Hạ thân chặt chẽ dán vào nhau khiến hắn cảm thấy cực kì nguy hiểm.

“Ân?” Đụng đến thứ khác thường ở ngực hắn, trên mặt nam nhân lộ ra vẻ kinh ngạc, “Ngươi là con gái?”

Ngươi mới là đàn bà thì có! Tu Lý cố hết sức tránh né bàn tay của hắn. “Roạc. . . . . .” có tiềng quần áo bị xé rách, hai cái bánh bao đầy mỡ rơi xuống đất.

“Thì ra là ăn trộm.” Nam nhân bật cười khoái trá, nhìn Tu Lý chật vật quỳ xuống nhặt nhạnh đồ ăn.

Không phải gian tế thì cũng chẳng có gì để mà hoảng hốt, gọi vài người tới bắt trộm là tốt rồi.

“Ta không phải ăn trộm, tiên sinh.” Tu Lý nắm chặt bánh bao trong tay, thất kinh lui lại vài bước.

“Ngươi sợ cái gì?” Nam nhân cười, “Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ. . . . . .”

Tay hắn vừa chạm tới vai Tư Lý, lập tức bị Tu Lý một cước đá vào chỗ kia…

Một tiếng kêu rên, “Ngươi dám, chết tiệt. . . . . .”

Cố không ngoảng đầu nghiệm thu thành quả đánh lén của mình, Tu Lý điên cuồng vắt hai chân chạy khỏi phòng.

Được lắm, được lắm, ngoài tội ăn cắp hắn vừa phạm thêm một tội khác: làm cho một vị quý nhân bán thân bất toại.

****

Tu lý cẩn thận đưa bánh bao ra kiểm tra, đã bẹp dúm cả rồi, nhưng mà chỉ cần có thể ăn, là hình dạng gì cũng không quan trọng.

Căn nhà cũ nát hiện lên mơ hồ giữa bóng đêm ảm đạm, cửa sổ không có ánh sáng, có lẽ Lạp Cách không chịu nổi cơn đói nên đã ngủ rồi, Tu Lý nghĩ thầm lúc vào nhà lay tỉnh nhóc em rồi nhét đồ ăn thơm lừng vào cái miệng ngô nghê của nó sẽ vui thế nào, liền lộ ra một nụ cười an nhiên.

Đẩy cửa ra, trong phòng im lặng đến dị thường, ngay cả Tiểu Trư vốn rất tỉnh ngủ cũng không có nhào ra nghênh đón hắn như mọi ngày.

Tu Lý sờ soạng đặt bánh bao lên bàn, nhẹ giọng kêu: ” Lạp Cách, Lạp Cách?”

Không ai đáp lại.

Tu lý kinh hoàng sờ sờ lên tấm gỗ đặt bên vách tường làm giường, trống không.

” Lạp Cách ! !”

Hắn run lẩy bẩy thắp đèn, ánh sáng yếu ớt dần tỏa sáng khắp phòng, có thứ gì đó màu xám giật giật nơi góc nhà.

” Lạp Cách. . . . . .” Tu Lý hít một hơi, đi qua ôm lấy hắn, “Hù chết ca ca . . . . . . Lạp Cách? Ngươi làm sao vậy ? !”

Khuôn mặt nhỏ nhắn giờ lạnh ngắt, dính đầy máu và những vết bầm dập.

Tu Lý kinh hoảng hỏi dồn: ” Lạp Cách. . . . . . Ngươi làm sao vậy?”

Mắt phượng sưng húp chớp chớp, dường như mới vừa nhận ra người đến là ai, Lạp Cách mở miệng, mếu máo khóc: “Ca ca. . . . . . Bọn họ bắt Tiểu Trư đi rồi . . . . . .”

“Bọn họ?”

“Là con của lão chủ tiệm thuốc. . . . . .”

Sắc \ mặt Tu Lý lập tức trở nên khó coi: “Ai cho ngươi tới đó gây loạn? Không phải đã nói với ngươi đừng có chạy tới chỗ mấy người giàu đó gây chuyện thị phi sao, tại sao không nghe!”

“Ta không có, ca ca!” Lạp Cách vội vàng địa biện bạch, “Ta cùng Tiểu Trư đang chơi trước tiệm thuốc, đột nhiên bọn họ tới rồi, nói, nói. . . . . .”

“Nói cái gì?”

“Nói muốn chơi cùng ta. Ta nhớ ca ca không cho ta nơi chung với bọn chúng, nên cũng không để ý đến, nhưng mà, nhưng mà. . . . . .” Lạp Cách run rẩy một chút, “Bọn họ cứ tới bắt ta. . . . . .”

“Ca ca. . . . . .” Lạp Cách khóc nức nở, “Những người đó thật đáng sợ, bọn họ còn lột quần áo của ta. . . . . .”

Tu Lý ôm chầm lấy Lạp Cách.

“Tiểu Trư cắn con của lão, ca ca, người kia chảy rất nhiều máu. . . . . . Bọn họ nói trước hết phải giết Tiểu Trư. . . . . . sau đó là giết ta. . . . . .” Lạp Cách nức nở khóc lên, “Ca ca, ta sợ lắm.”

Tu Lý tâm thần bất ổn, chỉ có thể ôm Lạp Cách chặt hơn: “Đừng sợ, có ca ca rồi, đừng sợ.”

Nhưng mà ngay cả chính hắn cũng đang vô cùng sợ hãi.

“A —————” Lạp Cách kêu thảm thiết một tiếng, đẩy Tu Lý ra, “Ca ca, đau. . . . . .”

Tu Lý lại bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh: “Làm sao đau? Ca ca nhìn xem.”

Lạp Cách chỉ vào ngực, đau đến không nói ra lời. Mở áo ra liền thấy một vết sưng tím đến ghê người.

Tu Lý đau lòng choáng váng: “Sao, tại sao có thể như vậy, là ai làm?”

“Ta không cho bọn họ lôi Tiểu Trư đi, bọn họ liền đá ta. . . . . .”

“. . . . . . . . . . . . Lạp Cách à. . . . . .” Tu Lý hít vào một hơi rồi nhẹ nhàng nhấn nhấn lên vết thương, “Như vậy có đau không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì đau đớn mà trắng bệch, thiếu niên nhẫn nại gật đầu.

Xương sườn. . . . . . Dường như bị gãy rồi.

Tu Lý lập tức ôm chặt lấy cái đầu của Lạp Cách, đem khuôn mặt ẩm ướt của mình chôn vào mái tóc mềm mại kia: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, Lạp Cách, ca ca. . . . . . Ca ca không có tiền đưa ngươi đi thầy thuốc, thực xin lỗi, Lạp Cách. . . . . .”

Hắn nghẹn ngào nói không ra lời.

“Ca ca, ta không đau, không cần tới thầy thuốc, ta ngày mai sẽ tốt.”

Không thể khóc trước mặt Lạp Cách. . . . . . Hắn là ca ca, hắn không thể yếu đuối. . . . . .

” Lạp Cách, có đói bụng không? Ca ca mang đồ ăn về này.” Lau khô nước mắt rồi, nhưng thanh âm vẫn còn khẳn đặc vì khóc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt sáng lên: “Đêm nay có thứ để ăn rồi.”

Tu Lý vội vàng đưa bánh bao ra trước mặt đệ đệ, thiếu niên vui sướng vươn tay, lại động đến miệng vết thương, rên rỉ một tiếng lại ngã trở về.

“Ca ca. . . . . . Vẫn rất đau. . . . . .” Hắn miễn cưỡng cười cười trấn an Tu Lý.

Tu Lý nhịn nước mắt đem đệ đệ ôm vào trong ngực, để hắn dựa vào bả vai của mình: “Đến, ta uy ngươi.”

“Oa. . . . . . Ca ca, ăn ngon quá.”

“. . . . . .”

“Ca ca. . . . . . Ngươi đang khóc sao?”

“Không, không có.”

“Ca ca, không cần lo lắng, ta ăn no sẽ không đau nữa.”

“. . . . . . Ân.”

“Ca ca. . . . . . Ta cất một cái cho Tiểu Trư được không? Một chút thôi?”

“. . . . . . Hảo.”

Dầu thắp đèn chỉ còn chút ít chậm rãi cháy hết, cuối cùng đêm đen hắc ám lại bao phủ  lấy hai người đang dựa sát vào nhau kia.

Lạp Cách bởi vì đau đớn nên cả buổi tối cữ trằn trọc mãi, thẳng đến hừng đông mới mê man ngủ được một chút. Tu Lý sờ sờ khuôn mặt tái nhợt của hắn, đem đồ ăn đặt ở đầu giường nơi hắn chỉ cần mở mắt là thấy được, rồi mới lặng lẽ đi ra ngoài.

Đi vay? Đi trộm? Đi chém giết?

Phải làm sao mới có thể có tiền đây?

****

Cả ngày làm việc ở nông trang trong tâm trạng lo âu thấp thỏm, Tu Lý mệt mỏi dùng nước lạnh ven đường rửa mặt, muốn cho đầu óc đang bấn loạn của mình thanh tỉnh một ít, tuy rằng hắn biết có thanh tỉnh cũng chưa chắc có thể nghĩ ra biện pháp.

“Tu Lý!”

“Mark.” Hắn hờ hững chào lại.

“Hôm nay có đi tới phủ bá tước không?”

“Không có. . . . . . Ân? Hôm nay lại cần thuê người sao?”

“Không, là qua lấy tiền công.”

Tu Lý thất vọng cúi đầu: “Hôm qua ta đã nhận rồi.”

“Hôm nay là tiền thưởng, bởi vì hôm qua làm rất tốt, nên đặc biệt thưởng thêm. . . . . . Uy, có tiền nên ngươi nhanh nhanh đến lấy đi. . . . . . .”

****

Tu Lý tới hơi trễ, những người khác đều đã lĩnh tiền xong, phía trước chỉ còn hai cô gái đang xếp hàng, xong là đến phiên hắn.

Nghe nói chỉ cần hôm qua có đến ghi danh làm việc là có thể nhận thưởng.

Tuy rằng số tiền ít ỏi cũng không đủ để đưa Lạp Cách đi thầy thuốc. . . . . . nhưng có vẫn hơn không. Tu Lý âm thầm tính toán, nhận được tiền rồi lại về nhà xem thử có thứ gì đem đi cầm được hay không. . . . . .

“Kế tiếp.”

Tu Lý bước vào liền thấy cô gái vừa rồi cực kì hưng phấn chạy ra, cảm thấy rất khó hiểu, cũng không phải mỗi người được nhận 100 đồng, làm sao lại kích động đến mức đó.

“Tu Lý?”

“Vâng!” hắn cung kính cúi đầu hành lễ, rồi mới từ từ ngẩng đầu lên.

Ngồi sau bàn không phải là tổng quản.

Nam nhân lúc cười lên khuôn mặt anh tuấn đến nỗi làm cho người ta không dám nhìn thẳng vào, ngữ khí lại vô cùng hung ác.

“Ngươi tên Tu Lý?”

Tu lý nắm chặt tay, chậm rãi lui về phía cửa.

Mà cánh cửa kia lại nhanh hơn hắn một bước, gắt gao đóng lại.

Hoàn.

 

SHARE
Previous articleĐại luật sư và thực tập sinh
Next articleDãy số không linh hồn (Đoản) - CHƯƠNG 1-2

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI