Đại thúc phải gả – 108, TRUY VẤN ~…

0
11

Chiếc xe màu lam chậm rãi ngừng ở trước cửa một tiệm cơm nhỏ. Thi Viêm nhìn thời gian một chút, đối Nhất Hạ nói: “Ba giờ sau, tôi đến đây đón anh.”

Nhất Hạ gật đầu.

Sự thật chứng minh, vẫn là Thi Viêm lợi hại.

Nhất Hạ có thể từ trong nhà Cổ Nhạc ra tới đây, có điểm vui vẻ, lại có điểm chột dạ, đang định mở cửa xuống xe, lại bị Thi Viêm ngăn lại.

“Nhất Hạ.”

“Ân?” Nhất Hạ thực khẩn trương.

Y cho rằng Thi Viêm phát hiện cái gì, xoay người lại, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Anh có cái gì muốn nói với tôi hay không?” Thi Viêm vừa hỏi khiến Nhất Hạ càng khẩn trương. Nhất Hạ vô thố thật sự, cười gượng, hỏi: “Cậu chỉ cái gì?”

Thi Viêm không nói gì. Chỉ là lẳng lặng nhìn y.

“Tôi sẽ trở về.” Nếu không có gì xảy ra đột ngột.

Nhất Hạ phát hiện mình nói sai rồi, vội vàng: “Tôi là nói, tôi chỉ tính cùng Thẩm Võ ăn một bữa cơm, tôi nhất định sẽ cùng cậu trở về.”

Nhất Hạ nói mấy câu này mặt vẫn luôn đỏ lên. Y thậm chí không dám đối diện với Thi Viêm, rũ mắt vẫn luôn nhìn vào cánh tay Thi Viêm, thực mất tự nhiên mà cười. Kỳ thật bản nhân Nhất Hạ ý nguyện là nhất định sẽ cùng Thi Viêm trở về. Bởi vì nếu y chạy thoát, Cổ Nhạc nhất định tìm Thi Viêm gây phiền toái.

Nhưng là việc kế tiếp đều nói không biết chừng, y nếu có thể, y nhất định sẽ trở lại nơi này chờ Thi Viêm.

“Nhất Hạ……” Thi Viêm thò qua.

Nhất Hạ ngước mắt, ánh mắt dao động, cuối cùng, bị Thi Viêm nhẹ nhàng hôn một cái.

Nhất Hạ mặt càng hồng.

Y cùng Thi Viêm ánh mắt đối diện, Thi Viêm hai mắt thâm thúy tràn đầy bao dung, làm y đột nhiên cảm thấy đúng là không qua mặt nổi Thi Viêm.

“Ngượng ngùng, khiến cho cậu thêm phiền toái……”

Vốn không nên lừa gạt hắn. Nhất Hạ ngữ khí nhàn nhạt, mang theo áy náy.

Thi Viêm nghe, môi đẹp mở ra, hắn vỗ vỗ tay Nhất Hạ, nói: “Đợi lát nữa gặp.”

Nhất Hạ gật đầu. Y xuống xe, trước khi khép lại cửa xe, khom người đối Thi Viêm nói: “Tôi khả năng sẽ muộn một hai phút, cậu phải chờ tôi.”

Thi Viêm gật đầu, Nhất Hạ cười cười, đem cửa xe khép lại.

Nhất Hạ vào tiệm cơm. Thẳng đến khi xác định xe Thi Viêm đã đi xa, mới từ tiệm cơm ra ngoài.

Y lập tức liền vẫy tay muốn bắt tắc xi. Y lên xe, báo địa chỉ.

Y hoàn toàn không có phát hiện, sau khi tắc xi chạy đi không bao lâu, một chiếc xe 7 chỗ đậu ở phía sau không xa chậm rãi khởi bước, theo sau tắc xi.

Xe ở ngõ nhỏ dưới lầu nhà Nhất Hạ dừng lại.

Nhất Hạ đưa tiền, nhìn nhìn chung quanh, vào ngõ nhỏ, dạo bước lên trên.

Đi đến trước cửa nhà Cố Gia, y gõ gõ. Không lâu, có người ra mở cửa, Cố Gia ngước mắt nhìn đến Nhất Hạ, nao nao.

“Cậu nói…… Kỷ Hạo ở chỗ cậu?”

Cố Gia không trả lời, chỉ là liếc nhìn y một cái, mở cửa, đi vào trong. Nhất Hạ thấy hắn như vậy, đẩy cửa, sau khi đi vào, đem cửa đóng lại.

Trong phòng tất cả đều là mùi thuốc. Hương vị rất gay mũi, ngửi thấy thật khó chịu.

Nhất Hạ tùy y theo hắn đi vào phòng, nhìn đến Kỷ Hạo hôn mê ở trên giường, hơi hơi sửng sốt.

Ngay sau đó, y kinh ngạc. Y vội vàng đi về phía mép giường.

Tiểu Kỷ Hạo toàn thân đều là vết thương, ghé vào giường bất tỉnh nhân sự, trên lưng cùng trên cánh tay, tất cả đều là thuốc trị thương màu đen, Nhất Hạ kinh ngạc, đau lòng, gọi cậu đang bất tỉnh, giận dữ hỏi Cố Gia: “Tại sao lại như vậy?”

“Bị người đánh.”

Bị người đánh?!

Nhất Hạ nhìn chằm chằm Cố Gia, truy vấn: “Vì cái gì?”

Cố Gia có điểm không kiên nhẫn xoay người lại: “Vì ông nội của tôi.”

Nhất Hạ kinh ngạc. Y khó có thể tiếp thu, há miệng cả buổi, nước mắt ở hốc mắt đảo quanh, y ngẩng đầu: “Các ngươi có còn nhân tính hay không ……”

Y rít gào: “Hắn chỉ là một thằng nhóc a!”

“Tôi cũng vậy!” Nguyên bản lại muốn chạy đi Cố Gia xoay người lại, cao giọng: “Đó có phải là giết người đều không cần chết hay không a?”

“Ông của cậu lại không chết!”

Cố Gia tức điên.

Hắn mím chặt môi, chống eo, hơi nghẹn ở yết hầu, thân thủ giơ tay về phía Nhất Hạ, “Phanh” một quyền, đấm lên ván cửa t.

Nhất Hạ bị dọa run lên. Bị lệ khí của hắn dọa sợ.

Cố Gia cũng không có động thủ với Nhất Hạ. Mà là xoay người đi ra ngoài. Cố Gia không muốn tranh cãi với y.

Nguyên nhân chính là vì như thế, Nhất Hạ đột nhiên ý thức được mình không nên nói như vậy. Nhất Hạ thực xấu hổ.

Y bất an thật lâu, sờ sờ đầu Kỷ Hạo, thấy tiểu Kỷ Hạo môi thực khô, nghĩ nghĩ, đứng dậy đi ra ngoài.

“Tôi muốn rót chút nước……” Nhất Hạ đứng ở sau sô pha, vô thố thật lâu, cuối cùng mở miệng.

Cố Gia thoáng nhìn ra sau, không có nhìn y, mà là đặt mạnh ly xuống, đứng dậy vào phòng bếp.

Nhất Hạ nhìn bàn trà trước sô pha vừa thấy, trên bàn trà là rượu mạnh.

Nhất Hạ hướng phòng bếp đi vào. Cố Gia vừa lúc ra tới, đem một ly nước đưa cho y.

Nhất Hạ tiếp nhận, kéo kéo khóe miệng, thấy cậu vòng qua mình lại ngồi trên sô pha, Nhất Hạ lại đi qua, nói: “Tôi muốn mấy cây tăm bông.”

Cố Gia liếc về phía y. Hắn không kiên nhẫn nói: “Tự mình tìm.”

Nhất Hạ không có biện pháp. Nhất Hạ thấy hắn ở kia một mặt chuốc rượu không để ý tới mình, cũng không bắt buộc, dạo chung quanh một vòng không tìm được, đành phải cầm ly nước, vào phòng.

Nhất Hạ sau đó lại vào phòng bếp rửa tay, y nghĩ dùng ngón từng chút từng chút điểm lên môi Kỷ Hạo, nhưng là trở lại phòng mới vừa ngồi xuống, chợt nghe “Uy” một tiếng, vừa nhấc đầu, một hộp tăm bông ném đến trước mặt mình.

Cố Gia lại đi ra ngoài.

Nhất Hạ cầm lấy hộp tăm bông, thực trầm mặc. Nhất Hạ cũng không có dùng tăm bông. Mà là dùng ngón tay chấm nước, vì Kỷ Hạo làm ướt cánh môi.

Môi Kỷ Hạo run nhè nhẹ, dần dần, có phản ứng.

Hắn mày hơi hơi nhíu lại, thần chí không phải thực thanh tỉnh, nói mớ: “Anh……”

“Anh ở đây.” Nhất Hạ hốc mắt đã ươn ướt. Y xoa xoa đầu tóc Kỷ Hạo, cái trán đặt ở trên đầu Kỷ Hạo, nhỏ giọng: “Anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây a……”

“Anh……”

Nước mắt Nhất Hạ rơi xuống dưới. Y trong lòng rất đau, thực hỗn loạn.

Y trong lòng không ngừng giãy giụa, hút một hơi lau sạch nước mắt trên mặt, tiếp tục giúp Kỷ Hạo chấm ướt cánh môi.

Y không biết vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy. Nguyên bản mỗi ngày trôi qua rất tốt. Cố tình lại rơi xuống tình trạng này.

Nhất Hạ đôi mắt mở lớn, nhưng là tầm mắt dần dần mơ hồ, nước mắt, cuối cùng vẫn không biết mà cố gắng rơi xuống.

Y ở trên đầu Kỷ Hạo ấn một cái, cắn chặt môi, quay mặt đi lau nước mắt, lại phát hiện Cố Gia đứng ở cạnh cửa, trong lúc nhất thời, thực xấu hổ.

Cố Gia tránh ra.

Một nam một nữ đi đến. Nam cầm theo một cái túi du lịch nhỏ, vừa tiến đến liền đối nữ nhân kia thăm nhiệt Kỷ Hạo, Nhất Hạ nhìn, nao nao.

“Phiền toái các người ở bên ngoài chờ một chút.” Nam nhân đối Nhất Hạ mở miệng.

Nhất Hạ xthấy hắn mở túi du lịch ra lấy ra một cái rương, lúc này mới ý thức được hắn là bác sĩ. Nhất Hạ vội vàng gật đầu, đi ra ngoài.

Cố Gia lại ra phòng khách uống rượu.

Nhất Hạ đi đến phía sau sô pha, do dự thật lâu, cắn cắn môi dưới, đối Cố Gia: “Vừa rồi…… Thực xin lỗi.”

Cố Gia quay đầu, nhưng hắn cũng không có ngước mắt nhìn Nhất Hạ, mà là quay đầu, nói: “Chả sao, không hiếm lạ.”

Nhất Hạ biết hắn sẽ như vậy. Cho nên cũng không có so đo.

Nhất Hạ đi đến trước sô pha, hỏi Cố Gia: “Ta muốn biết rốt cuộc là chuyện như thế nào?”

Cố Gia ngước mắt, thấy Nhất Hạ ngồi xuống ghế sô pha nhỏ, a một tiếng, không nói gì.

Nhất Hạ thấy hắn như vậy, có điểm nóng nảy, thử hỏi: “Tôi nghe nói chuyện giữa các cậu, Thi Viêm……”

“Câm miệng!” Cố Gia không muốn nghe đến tên Thi Viêm. Rất là bực bội mà ngước mắt, hắn trừng Nhất Hạ.

Nhất Hạ thật sự câm miệng.

Hai mắt mang theo chờ đợi, y đang chờ đáp án.

Cố Gia xem Nhất Hạ thật sự không nói chuyện nữa, mày giãn ra, liếc phòng một cái, nói: “Là hắn tới tìm tôi.”

Theo Cố Gia nói, khi đó hắn ở nhà dọn đồ vật, Kỷ Hạo đột nhiên xông vào. Kỷ Hạo trên tay có chìa khóa nhà Cố Gia, phỏng chừng là cái mà Cố Gia đưa Nhất Hạ. Khi đó Kỷ Hạo vẻ mặt trắng bệch, chưa kịp cùng Cố Gia nói nhiều, chỉ hỏi một câu Nhất Hạ ở đâu, liền ngã xuống. Sau đó Cố Gia phát hiện xung quanh có rất nhiều người lạ theo dõi. Bọn họ đều chú ý mấy tầng nhà, xem buổi tối chỗ Nhất Hạ có sáng đèn không.

Kỷ Hạo vẫn luôn phát sốt, hơn nữa càng lúc càng hồ đồ. Ban đầu Cố Gia lấy thuốc hạ sốt cho hắn uống, hắn còn có phản ứng. Chỉ là không nghĩ tới, từ nửa đêm tới sáng, liền chuyển biến xấu. Sau đó Cố Gia đành phải gọi điện thoại tìm bác sĩ đi lên xem hắn thế nào. Lại còn phải che che dấu dấu.

“Hắn cứ châm cứu hạ sốt không bao lâu nhiệt độ như cháy vậy. Kéo dài tới hiện tại……” Cố Gia lấy ra một bao thuốc lá lấy một điếu, ngậm ngoài miệng đốt thuốc: “Anh tốt nhất đem hắn đưa đến bệnh viện, bằng không, không chết về sau cũng thành thằng ngốc.”

Nhất Hạ thực lo lắng mà liếc về phía phòng. Cuối cùng, y hỏi: “Vì cái gì muốn như vậy?”

“Các người hoàn toàn có thể gọi cảnh sát, không cần thiết đem người đánh gần chết mới thôi a!”

Cố Gia cười. Hắn cầm lấy thuốc trên tay hướng tóc gãi bừa vài cái, xoay mặt hỏi Nhất Hạ: “Anh có phải có bệnh hay không a?”

“Anh có gặp qua người đi ra lăn lộn dựa vào cảnh sát giải quyết vấn đề sao?”

Cố Gia chỉ tay vào phòng: “Anh bênh vực người mình, nói bọn tôi vô nhân tính, nhìn xem, hiện tại người chân chính vô nhân tính là hắn, phơi đáng thương thì ghê gớm, bọn tôi phải vì hắn mua đơn làm việc này nọ sao?”

“Tuổi còn trẻ, hắn chuyện gì đều làm ra được. Tôi a……” Cố Gia chỉ tay vào mình: “Cùng hắn, khi còn nhỏ chơi đùa, hắn sợ tôi nhận ra hắn, sợ tôi nói cho anh thân phận chân chính của hắn, hắn liền tìm người tới lái xe đâm tôi vì cho hả giận, hắn không cần suy nghĩ liền có thể đem anh họ của mình treo lên nướng thịt vì muốn tìm được anh, ở chỗ ông nội của tôi xuất hiện đặt bom anh cảm thấy bọn tôi trả thù vô nhân tính, vẫn là hắn chế tạo cừu hận vô nhân tính, hiện tại có phải hay không nhận thức người của hắn liền xứng đáng chết, có phải hay không không thuận ý hắn liền xứng đáng xui xẻo, hắn hiện tại có ngày hôm nay, là bởi vì vận khí tốt, nếu không phải người nhà hắn cùng ông nội của tôi có ân, hắn còn có cơ hội tồn tại ngủ ở đây?! Đến bây giờ anh còn chẳng phân biệt được thị phi như vậy, ân oán không rõ, anh có phải ngốc hay không?”

Nhất Hạ trầm mặc. Nhất Hạ không lời nào để nói.

Nhưng là yn đột nhiên tỉnh táo, ngước mắt: “Cậu vừa rồi nói ai là anh họ ai?”

Cố Gia nao nao, thấy Nhất Hạ giống như thật không biết gì cả, không trả lời.

“Cổ Nhạc là anh họ Kỷ Hạo?!”

Thi Viêm chưa từng nói qua cái này với Nhất Hạ.

“Không phải người một nhà, tôi không biết.” Cố Gia không kiên nhẫn đối Nhất Hạ nói: “Anh không nên hỏi tôi!”

Nhất Hạ kinh ngạc. Nhất Hạ suy nghĩ, rốt cuộc còn có bao nhiêu việc y không biết.

Nhất Hạ nỗi lòng hỗn loạn, bác sĩ từ bên trong đi ra.

Hắn hướng hai người đi tới, Nhất Hạ vội vàng từ sô pha đứng lên, bác sĩ đối Nhất Hạ nói: “Lại châm cứu hạ sốt thêm một lần, chờ một chút xem hiệu quả thế nào.”

Hắn cúi đầu đối Cố Gia: “Nếu hắn ở đây xảy ra chuyện, sẽ rước lấy phiền toái rất lớn cho ngươi, cho nên ta kiến nghị, vẫn là liên hệ người nhà hắn đưa đến bệnh viện tốt hơn.”

Cố Gia cúi đầu hút thuốc, không nói lời nào.

Nhất Hạ nhìn về phía Cố Gia, trong lúc nhất thời, y cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Cuối cùng, Nhất Hạ nói: “Gọi điện thoại đi.”

Cố Gia ngước mắt.

“Bằng không nhất định sẽ xảy ra chuyện.” Nhất Hạ nói xong đi vào phòng.

Y ở mép giường ngồi xuống, thấy tiểu Kỷ Hạo sắc mặt tái nhợt môi khô nứt lẳng lặng nằm bò ra, y sờ sờ mái tóc mềm của tiểu Kỷ Hạo, ở bên tai cậu nhỏ giọng một câu, thấy hắn hoàn toàn không cấp ra phản ứng, nhíu mày xem xét thương thế của cậu.

Nhất Hạ cảm giác được ánh mắt, ngước mắt.

Cố Gia lúc này đang lẳng lặng nhìn chằm chằm y, thấy y đối diện ánh mắt mình, mới nói: “Tôi thật không rõ, vì cái gì anh thích hắn như vậy.”

Nhất Hạ không nói lời nào, mà là tiếp tục xem kỹ thương thế tiểu Kỷ Hạo, Cố Gia thấy y như vậy, xoay người đi ra ngoài.

Thực mau xe cứu thương liền tới. Đem tiểu Kỷ Hạo đưa vào bệnh viện. Tiền nằm viện Cố Gia lót trước giúp.

Nhất Hạ nói sẽ trả hắn, Cố Gia lại liếc y một cái, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ hỏi nhà hắn lấy, không cần anh nhọc lòng.”

Nhất Hạ không nói gì. Nhất Hạ bồi ở bên người Kỷ Hạo hồi lâu, mới nhớ xem thời gian.

“Tôi trở về.” Nhất Hạ nói với Cố Gia.

Cố Gia dường như không nghe được, Nhất Hạ không có biện pháp, lại nói: “Cậu nhất định phải báo người nhà hắn lại đây.”

Cố Gia vẫn không để ý tới y.

Nhất Hạ xoa xoa đầu tóc tiểu Kỷ Hạo, ở bên tai cậu nhẹ giọng một câu, đứng dậy, đi ra ngoài.

Một đường tâm sự, y đi đến chỗ tay vịn thang máy, vừa muốn đi lên, cánh tay đột nhiên bị người kéo một cái, kéo sang một bên.

Dắt hắn đúng là Cố Gia. Nhất Hạ không biết hắn muốn làm gì, hơi hơi sửng sốt, cuối cùng, hỏi: “Cậu làm gì vậy?”

“Anh phải về chính là chỗ Cổ Nhạc, có phải hay không?”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI