Đại thúc phải gả – 112, NÓI CHUYỆN ~…

0
14

Trong một cái chớp mắt, thần sắc khác nhau.

Cổ Nhạc chống eo, thực nóng nảy, hàm răng nghiến chặt môi dưới, cuối cùng, hắn nâng cằm: “Là ai?”

Tất cả mọi người đều không nói lời nào.

Thẩm Võ cùng Thi Viêm ánh mắt đối diện, đột nhiên nhớ lại cái gì, tò mò hỏi Thi Viêm: “Ngươi lúc trước không phải gọi điện thoại cho ta nói ngươi cùng Nhất Hạ gần nhất đều không liên hệ được sao?”

Tất cả mọi người đều liếc Thi Viêm.

Thi Viêm quét mắt liếc mọi người một cái, nhàn nhạt: “Đó là bởi vì Nhất Hạ nói, Thẩm Võ muốn mời y ăn cơm, nhưng là y ra không được.”

“Ha?!” Cổ Nhạc nghi hoặc hướng Thẩm Võ chỉ tay: “Mày biết rõ là giả mày cũng……”

“Tao chỉ là muốn giành được hảo cảm của y!” Thi Viêm đánh gãy lời nói Cổ Nhạc.

“Chỉ là hy vọng y cảm thấy ta trăm phần trăm tín nhiệm y, đáng giá để y dựa vào!” Thi Viêm thực buồn bực, cuối cùng, bất đắc dĩ thấp giọng: “Chỉ là việc lúc sau ngoài dự đoán……”

Mọi người không nói.

Liếc lẫn nhau, tất cả đều ẩn giấu tâm sự, cuối cùng, đôi môi tái nhợt của Kỷ Hạo hơi hơi mở ra, thanh âm rất nhỏ, cậu nói: “…… Ngay từ đầu…… Là ta đi tìm Cố Gia……”

Kỷ Hạo nói những lời này làm tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu.

Liền Tử thấy cậu kỳ thật ngồi rất vất vả, thân thủ đỡ cậu, muốn cậu nằm sấp xuống, nhưng Kỷ Hạo hơi hơi lắc đầu, không chịu.

Nam khán hộ giúp Kỷ Hạo rót nước.

Thẩm Võ giúp Kỷ Hạo tiếp nhận, hỏi qua Kỷ Hạo muốn uống hay không, đặt lên ngăn tủ đầu giường Kỷ Hạo.

Liền Tử thăm nhiệt trán Kỷ Hạo.

Ngày thường hai người ở trước mặt Nhất Hạ như chó mèo đại chiến, hiện giờ xem ra, tựa như miêu miêu thu hồi móng nhọn, cẩu cẩu cúi đầu xuống như vậy, thực phối hợp thực bình tĩnh.

Liền Tử liếc về phía những người khác đang đứng ở một bên.

Cổ Nhạc mím môi mang theo hoài nghi trừng Cố Gia.

Cố Gia chạm mắt Cổ Nhạc, chính là trừng.

Cố Gia thẳng thắn: “Sau đó ta liền suy nghĩ biện pháp, gọi điện thoại cho Nhất Hạ.”

“Nhất Hạ từng có ý đồ ra cửa, nhưng là bị ngăn cản trở về.” Cổ Nhạc nói tiếp liếc hướng Thi Viêm.

Thi Viêm mi vừa nhấc, nhàn nhạt: “Sau lại tìm ta, ta đem y đưa đến trước cửa tiệm cơm nhỏ, liền đi mất.”

“Sau đó y đến chỗ ta.”

Mọi việc bắt đầu có đầu đuôi, Cố Gia nâng nâng cằm ý bảo Kỷ Hạo: “Lại cùng nhau đem hắn đưa vào bệnh viện.”

“Lúc đến đây ta cùng y có nháo một trận.” Cố Gia liếc về phía Thi Viêm, có điểm bực, nói: “Y một hai phải cùng ngươi trở về.”

“Nhưng là, ta không nhận được người.” Thi Viêm nói xong, mọi người lại trầm mặc.

Liền Tử nhìn bọn họ, cuối cùng, nói: “Vậy bốn người các ngươi đều có hiềm nghi.”

Liền Tử đối Cổ Nhạc: “Thi Viêm sau khi mang người đi thủ hạ của ngươi hẳn là lập tức liền nói cho ngươi đi? Ngươi hoàn toàn có khả năng sau đó đuổi kịp, tức quá, bắt Nhất Hạ trở về giấu đi.”

Liền Tử chuyển hướng Thi Viêm: “Ngươi cũng hoàn toàn có khả năng là để Nhất Hạ xuống xe sau đó vẫn luôn đi theo y, sau đó đợi đúng thời cơ bắt được y, giấu đi.”

“Còn có ngươi.” Liền Tử đối Cố Gia: “Ngươi hoàn toàn có khả năng là sau khi khắc khẩu, nổi điên, sau đó đuổi theo ra ngoài, bắt Nhất Hạ, giấu đi.”

“Đến nỗi……” Liền Tử rũ mắt nhìn Kỷ Hạo.

Kỷ Hạo vẫn không bởi ánh mắt của cô mà ngẩng đầu, mà là khóe miệng nhàn nhạt kéo kéo, không nói lời nào.

“Đến nỗi mày, hoàn toàn có khả năng giả vờ, cũng không phải bị thương như vậy, chỉ là khiến cho Nhất Hạ xuất hiện, sau đó bị cậu bắt được.” Cổ Nhạc nói bổ sung tràn đầy phúng ý cùng hận ý.

Hắn không phải không có kiến thức qua. Kỷ Hạo vì thứ mình muốn, có thể làm ra bất luận chuyện gì. Không từ thủ đoạn phương thức, làm người giận sôi.

“Chính là, vì cái gì muốn giấu đi?” Thẩm Võ khó hiểu.

Thẩm Võ nhìn mọi người, nhìn nhìn lại Liền Tử, theo sau, ánh mắt rơi xuống trên người Kỷ Hạo, đột nhiên rất khó tiếp thu, nói: “Không thể nào?”

Tất cả mọi người đều nhìn hắn. Tất cả mọi người đều không nói lời nào.

Bệnh viện, chuyện phát sinh giữa Kỷ Hạo cùng Nhất Thẩm Võ biết.

Thẩm Võ nhìn nhìn lại bọn Cố Gia, hắn lại nói: “Không thể nào?”

Thẩm Võ có điểm vô thố, có điểm rối loạn.

Liền Tử thấy hắn như vậy, ôm lấy cánh tay hắn, đối hắn ý bảo trấn định, lắc lắc đầu.

Không có đáp án. Cũng quan sát không ra cái gì.

Liền Tử cúi đầu định đối Kỷ Hạo nói cái gì, Thẩm Võ đột nhiên mở miệng: “Vạn nhất không phải bên trong bốn người các ngươi có một người làm thì sao?”

Tất cả ngẩn ra.

“Ngươi muốn nói cái gì?” Cố Gia vừa hỏi làm Thẩm Võ có điểm vô thố.

Thẩm Võ nhìn về phía Cổ Nhạc, nhíu mày đối bọn họ: “Các ngươi có hay không cảm thấy quan hệ giữa các ngươi thực bình thường?”

“Các ngươi trẻ như vậy, thế nhưng cùng Nhất Hạ, nhà các ngươi biết không? Trong nhà nếu là biết, các ngươi không cần nói cho ta người nhà thực tán thành nga.”

Quan hệ như vậy là không đúng. Nhiều người như vậy quậy với nhau càng thêm lung tung rối loạn.

Thẩm Võ lại thế nào, cảm thấy khó có thể tiếp thu, cho nên, hắn lắc đầu, hoảng loạn đối Liền Tử nói: “Nhất Hạ có thể kỳ thật đã đã xảy ra chuyện hay không.”

Mọi người sửng sốt.

“Chuyện này không có khả năng.” Thi Viêm phủ định: “Bởi vì còn không đến mức nháo đến nước này.”

“Rất khó nói. Ai sai người đem A Lỗ công nổ banh ta.” A Lộ lúc nói lời này là nhìn Kỷ Hạo, nói xong, liền nhìn về phía Cố Gia: “Đúng không?”

Lời này làm Kỷ Hạo, Cố Gia cùng Thi Viêm đều trầm mặc.

Thi Viêm hiếm khi lộ ra thần sắc lo lắng, hắn ngước mắt nhìn về phía Liền Tử, Liền Tử cũng liếc hắn, cuối cùng, hắn cúi đầu rũ mắt, nói: “Nếu tìm không thấy người, tất cả lại đều không có manh mối, chúng ta trước tan…… Trở về nhìn xem.”

Bởi vì cũng chỉ có thể như vậy.

Liền Tử vỗ mặt Kỷ Hạo, hỏi: “Muốn chị hay không ta lưu lại với em không?”

Kỷ Hạo lắc đầu.

Liền Tử sờ sờ đầu cậu, ở bên tai cậu nói cái gì, Kỷ Hạo gật gật đầu, cúi đầu.

Ra đến cửa thang máy, Liền Tử đứng ở trước cửa thang máy, ngửa đầu, không ngừng ấn thang máy.

Thi Viêm liền đứng ở phía sau, thấy cô như vậy, mày nhăn lại, mở miệng: “Liền……”

“Bang” một tiếng thật lớn, làm mọi người sửng sốt.

Liền Tử đã tới cực hạn.

Phẫn nộ, lo lắng, sốt ruột, càng bất lực, cô thu hồi cánh tay đau đến phát cay, mím môi, hốc mắt, tràn đầy tức giận,nước mắt đảo quang, cô nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi căn bản là không nên trở về……”

Cô rống: “Ngươi căn bản là không nên trở về!”

“…… Liền Tử.” Thẩm Võ vội vàng lôi cô ra.

Liền Tử tránh thoát, đối Thi Viêm rống giận: “Ngươi biết rõ ngươi chỉ thuộc về địa ngục, ngươi biết rõ mình là ác quỷ, ngươi càng muốn ăn vạ Nhất Hạ, càng muốn ở trong sinh hoạt đơn thuần đơn giản của y có dấu vết thuộc về ngươi!”

“Còn có các ngươi! Các ngươi tất cả đều giống như vậy! Các ngươi là bởi vì mình sống rất thống khổ mà hy vọng cái người thành thật thống khổ cùng các ngươi, các ngươi đều là ác quỷ, ác quỷ phá hư sinh hoạt người khác! Các ngươi giết……”

Liền Tử đối với mọi người đang điên cuồng hét lên bị Thẩm Võ mạnh mẽ nhét vào thang máy phụ.

Cửa thang máy khép lại.

Tiếng mắng chửi tức giận biến mất.

Cửa thang máy là tấm kính mờ, chiếu ảnh ngược ra, tất cả mọi người, biểu tình không rõ.

“Con nhỏ này……” A Lộ thực kinh ngạc nhìn về phía Thi Viêm: “…… Yêu Nhất Hạ.”

“Cái này không cần ngươi nói……” Thi Viêm hít sâu một hơi, làm như đem rất nhiều thứ nuốt xuống, sờ sờ mặt mình, hơi hơi nâng cằm, thấp giọng: “Ta rất nhiều năm trước đã biết.”

Cố Gia nghe vậy mắt nhíu lại. Hắn liếc về phía Thi Viêm. Nhưng hắn cái gì cũng chưa nói. Mà nhìn đến một cái thang máy vừa tới, lập tức hướng trong, đi vào.

Đêm dài.

Trước quầy bar, khói trắng lượn lờ.

Trong nhà một màu đen tối, một hắc ảnh ngồi trước cửa sổ, không ngừng hút thuốc.

Hắn nhìn chằm chằm một tờ giấy trên bàn, cuối cùng, khóe miệng nhếch lên, làm như cảm thán mà thấp giọng: “Giấy trắng, ai bắt được không muốn ở mặt trên viết vẽ cái gì……”

Đèn đột nhiên sáng.

Con ngươi thâm thúy vừa nhấc, nhìn đến Mã Lệ Nhàn, mềm xuống.

“Mẹ.”

“Đã trễ thế này, như thế nào còn uống rượu?” Mã Lệ Nhàn đi đến bên người Thi Viêm ngồi xuống, cả phòng toàn mùi thuốc, mày hơi hơi nhíu.

“Suy nghĩ cái gì?”

“Không có.” Thi Viêm nhàn nhạt giật nhẹ khóe miệng, nói: “Chỉ là không thói quen ngủ sớm như vậy.”

Mã Lệ Nhàn khóe miệng mỉm cười.

Bà sờ lên cánh tay Thi Viêm, thở dài một hơi, nói: “Có đôi khi nhìn con, trong lòng đặc biệt có cảm giác thành tựu. Bởi vì nuôi con lớn như vậy, thật sự thực không dễ dàng.”

Thi Viêm cũng cười.

Tươi cười nhàn nhạt, gương mặt soái khí bị Mã Lệ Nhàn nhẹ nhàng xoa, Mã Lệ Nhàn tràn đầy tình thương của mẹ chú ý hắn, hỏi: “Không vui?”

Thi Viêm lắc đầu, cầm lấy tay Mã Lệ Nhàn, Mã Lệ Nhàn thu tay, như cũ cười, rồi lại là rũ mắt thầm than, đối Thi Viêm: “Mẹ biết Bùi Na không thích hợp làm dâu nhà chúng ta.”

“Nó tính cách không tốt, lại mê chơi, nhưng là……” Mã Lệ Nhàn ngước mắt: “Nó thật sự có thể giúp được con.”

“…… Coi như là vì sự nghiệp, vì đại cục đi.” Mã Lệ Nhàn ôn nhu: “Hiện tại con chịu đựng nó, đem nó cưới tới tay lại nói, sau đó thì……”

Mã Lệ Nhàn vỗ đùi Thi Viêm một cái, thấp thấp nhu nhu an ủi: “Lại tìm người mình thích, kim ốc tàng kiều.”

Mã Lệ Nhàn nói chọc Thi Viêm ha hả cười. Thi Viêm đem thuốc vê vào gạt tàn thuốc.

Mã Lệ Nhàn nhìn, tiếp tục: “Nhưng là hiện tại không được.”

“Bởi vì mẹ không cho phép, có bất luận chướng ngại gì chặn đường……” Mã Lệ Nhàn ngước mắt, ánh mắt sáng ngời, nhìn Thi Viêm, thấp giọng: “Biết không?”

Thi Viêm vê tắt tàn thuốc động tác dừng lại.

Hắn hai tròng mắt dao động, liếc Mã Lệ Nhàn.

Hai người ánh mắt đối diện, Thi Viêm tâm sinh hoài nghi, mày hơi hơi nhíu, quay đầu nhìn qua, cùng Mã Lệ Nhàn mặt đối mặt ……

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI