Đại thúc phải gả – 126, BỖNG NHIÊN ~…

0
29

Liền Tử thấy là A Lộ gọi, an ủi Bội dì một phen, đứng dậy đi qua một bên, nghe.

Đầu kia điện thoại, A Lộ thực hưng phấn, nói: “Nói ngươi đều không tin, Viêm thiếu thế nhưng phái người đem báo cáo A Nhạc lại đây.”

Liền Tử giật mình. Cô thực ngoài ý muốn. Cô nhìn về phía phòng Nhất Hạ, nghĩ nghĩ, đối A Lộ: “Ngươi hiện tại ở đâu?”

“Ở nhà a.”

“Vậy ngươi đi lấy đồ xong lại chỗ bọn ta, sau đó, chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn.”

“Được.”

Điện thoại chặt đứt, Liền Tử nghĩ nghĩ, do dự một phen, đi đến trước cửa phòng Nhất Hạ, nhấc tay muốn gõ cửa, rồi lại không có gõ.

Cô xoay người nhìn về phía Bội dì.

Bội dì ở kia thực thương tâm lau nước mắt, Liền Tử hơi hơi nhấp nhấp môi, cuối cùng, đi qua, ngồi xuống.

“Người chết không thể sống lại, bà không cần quá thương tâm, như vậy, đối thân thể không tốt.”

Liền Tử bắt được tay bà, an ủi.

Bội dì lắc lắc đầu, hít một hơi, lại không nói lời nào.

“Kỳ thật……” Liền Tử liếc mắt nhìn lọ tro cốt một cái, khó hiểu: “Vì cái gì bà đột nhiên đem hắn mang về đây?”

Đừng nói là Nhất Hạ, cho dù là Liền Tử, gần nhất phiền lòng như vậy, trong lúc nhất thời đều cảm thấy rất khó tiếp thu.

“Kỳ thật các ngươi tính toán mãi giấu diếm không phải sao?” Liền Tử khó hiểu: “Vì cái gì…… Đột nhiên……”

Liền Tử nói, lại liếc mắt nhìn lọ tro cốt một cái: “Muốn y đối mặt?”

“…… Là bởi vì ta cảm thấy ta hẳn là phải làm như vậy.”

Bội dì nước mắt rơi xuống, đưa tay lau đi, ngước mắt nhìn Liền Tử: “Ta từ chỗ của mẹ ta mà biết được rất nhiều chuyện của King…… Nhất Hạ đã sớm đã biết King không phải em trai hắn, nhưng là, King không tính toán buông tay, Nhất Hạ lại trút xuống chỗ King hết thảy cảm tình hắn dành cho em trai của mình, thu không trở lại…… Hai người bọn họ vẫn luôn dây dưa, mà Ngọc phu nhân nhẫn nại lại đã tới cực hạn rồi……”

“…… Nếu ngươi là Ngọc phu nhân, ngươi sẽ làm như thế nào?” Bội dì rất lo lắng: “Cho nên nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm như thế nào?”

“Ta sẽ đem chân tướng nói ra……”

Liền Tử minh bạch.

Bỏ thuốc giảm đau mới có thể chữa thương. Còn mờ mịt như vậy mà tiếp tục diễn, đến cuối cùng, chết cũng có một mình Nhất Hạ.

Liền Tử trong lòng rõ ràng. Nhưng rất khổ sở.

Biện pháp gì cũng không có. Duy độc là ngồi ở chỗ này.

Cuối cùng, cô đột nhiên nghĩ đến Ngọc phu nhân trong miệng Bội dì, cô hỏi: “Mẹ bà là người bên cạnh Ngọc phu nhân?”

Bội dì gật gật đầu.

Liền Tử đột nhiên cảm thấy có hi vọng, cô khẩn trương hỏi: “Vậy bà có thể giúp chúng ta hay không, giúp Nhất Hạ một lần?”

Bội dì nhíu mày, mang theo khó hiểu, nhìn cô.

“Một cái đại ân, kỳ thật…… Rất đơn giản.” Liền Tử giải thích, ngước mắt nhìn nhìn đồng hồ treo ở trên tường.

Cô đối bội dì: “Chờ lát nữa sẽ có người đưa đồ lại đây, chúng ta muốn để Ngọc phu nhân nhìn xem……”

Bội dì như cũ nghi hoặc.

Liền Tử bắt đầu ngại A Lộ chậm chạp. Cô giải thích: “Lát nữa bà xem liền sẽ minh bạch.”

Liền Tử không biết, A Lộ sở dĩ chậm, là đến bệnh viện đón Lao thúc đi.

Hắn ở dưới đợi thật lâu, cuối cùng, gọi điện thoại cho Lao thúc. “Lão như thế nào còn không xuống dưới hả?”

“Không phải vừa mới có một lúc thôi sao? Mấy giây vào bệnh viện a, ta nói như thế nào đều phải xem qua cô ta thế nào đi?” Lao thúc nói xong quay người, nghe được thanh âm, ngước mắt nhìn phía trước, nao nao.

Phòng bệnh MiuMiu, mành chắn cửa sổ mở ra, MiuMiu ở bên trong dường như nổi điên cầm gối đầu lớn tiếng đánh chửi Thi Viêm giỏi lắm.

“Ta sẽ không bao giờ giúp ngươi! Không bao giờ! Không bao giờ!”

MiuMiu gào thét, thanh âm thực bén nhọn, cô cầm lấy cái chén muốn ném tới chỗ Thi Viêm, Thi Viêm hỏa lớn vung tay tạt một cái, cái chén trong tay MiuMiu rời tay bay ra, ném đến chân tường, dập nát.

“Cô điên đủ chưa!” Thi Viêm rống giận chọc MiuMiu trừng hắn.

MiuMiu định cắn, nhanh nhẹn muốn cầm đồ ném hắn, không nghĩ Thi Viêm nhanh hơn, một cái tát liền giáng xuống khiến cô ngã xuống giường.

Lao thúc ở bên ngoài nhìn đến ngẩn ra. Lao thúc vội vã chạy qua.

Thi Viêm một phen kéo lấy mái tóc dài của MiuMiu, buộc cô nhìn mình, thấy cô vẻ mặt ăn đau phẫn nộ, mắt đầy lệ khí, thấp giọng cảnh cáo nói: “Ta nói cho ngươi, ngươi nguyện ý tiếp tục liền tiếp tục, không muốn tiếp tục cũng phải tiếp tục, ngươi đã bắt đầu rồi, ngươi không có lựa chọn, ngươi đã quay đầu không được nữa rồi, ngươi nếu dám phản bội ta, ta liền đem bản báo cáo đống thuốc ngươi đưa cho Bùi Công ăn giao cho hắn, đến lúc đó ngươi nói cái gì hắn đều sẽ không tin tưởng, ngươi sẽ chết thực thảm…… Thực thảm!”

Thi Viêm nói xong, một phen đem cô đẩy ngã xuống giường.

Lao thúc đột nhiên vào được, người trong phòng đều có điểm ngoài ý muốn.

Thi Viêm từ trên giường đứng lên. Hắn sửa sang lại tây trang của mình, liếc MiuMiu một cái, đi mất.

Bảo tiêu của Thi Viêm vẫn luôn đứng ở phòng một góc thấy Thi Viêm rời đi, cũng liếc Lao thúc cùng MiuMiu một cái, đi theo.

Lao thúc trừng mắt nhìn bọn họ rời đi, đem cửa phòng đóng lại, mày nhíu chặt, hỏi MiuMiu: “Giữa các ngươi là chuyện như thế nào?”

“Không có việc gì.” MiuMiu lau nước mắt trên mặt, cuối cùng, hỏi: “Như thế nào lại ở đây?”

“Có thể không tới sao? Phát sinh chuyện lớn như vậy.”

“Có bao nhiêu đại sự, còn không phải chỉ là ngã một chút sao? So với ca……” MiuMiu nói đến, hỏi Lao thúc: “Ca có tin tức sao?”

Lao thúc lắc đầu.

Lao thúc thấy cô lo lắng như vậy, nói: “Bất quá Thi Viêm đem báo cáo a Nhạc đưa lại.”

MiuMiu sửng sốt. Thực rõ ràng, Thi Viêm lúc trước vẫn chưa nhắc tới với cô.

“Kỳ thật báo cáo kia chưa chắc có thể giúp được hắn, bởi vì chỉ có báo cáo của a Nhạc, chúng ta cũng không biết Ngọc phu nhân có thể tin tưởng hay không, có thể đi làm thí nghiệm DNA hay không, tiến hành ghép đôi.”

“Nhưng đây là phương pháp duy nhất. Hơn nữa……” MiuMiu thực khẳng định mà nói: “Ta tin tưởng a Nhạc nhất định là cháu trai Ngọc phu nhân, cái này hẳn không sai.”

Lao thúc gật gật đầu. Trước mắt, Lao thúc kỳ thật đối MiuMiu thấy lo lắng nhất. Lão đối với việc Thi Viêm cùng MiuMiu một màn vừa rồi thật canh cánh trong lòng.

Lão muốn hỏi rõ ràng MiuMiu cùng Thi Viêm rốt cuộc là chuyện như thế nào, nhưng là còn chưa kịp mở miệng, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, rất nhiều người đi đến.

MiuMiu cùng Lao thúc đều sửng sốt. Nhưng nhanh chóng, MiuMiu nhìn đến Bùi lão, phùng miệng, hai mắt ủy khuất lưng tròng.

Lao thúc thấy cô như vậy, nhìn nhìn lại Bùi lão, thở dài một hơi, đi ra ngoài.

Lão mặc một thân áo thân sĩ, hơn nữa lạ mặt, Bùi lão vừa đến cũng không quan tâm, mà là trực tiếp đi về phía MiuMiu.

MiuMiu ở trong phòng bệnh làm nũng với Bùi lão. Bị hỏi vì cái gì xảy ra chuyện, chỉ trả lời qua loa là bị kẻ xấu giựt tiền lấy lệ.

Lao thúc đứng ngoài, quay đầu lại nhìn bên trong, lại thở dài một hơi.

“Hiện tại người trẻ tuổi, cũng không biết đầu óc nghĩ như thế nào!” Lão thấp giọng một câu, cũng không để ý tới cô nữa, mà là đi xuống lầu, trở lại văn phòng cởi áo bác sĩ, giao ban một tiếng, chạy đi.

Nhất Hạ không biết khi nào ở trong phòng ngủ mất.

Y mơ hồ tỉnh lại, cảm thấy lạnh, y mê mang, lúc này mới phát hiện mình cuộn tròn ở sau cửa phòng, ngồi xổm ngồi trên sàn nhà.

Trong phòng âm u, cửa sổ, hắt chút ánh sáng mờ nhạt.

Y lau mấy giọt nước mắt sớm đã được gió hong khô, chậm rãi duỗi thẳng đôi chân tê mỏi, đứng dậy không nổi, lưng dựa cửa phòng, duỗi tay mở công tắc đèn, ngồi trên mặt đất thật lâu.

Trong phòng, đồ vật của Kỷ Hạo còn ở đây. Không, phải nói là đồ vật của King còn ở đây.

Bản người máy giới hạn. Kệ sách cùng một bộ mạn họa thư. Trên tủ đầu giường, đại sứ heo béo ú trong bụng đầy chi phiếu. Ảnh chụp chung của hai anh em bọn họ. Còn có gối đầu của King do trường kỳ chiếm ở chỗ này.

Nước mắt Nhất Hạ lại rơi xuống.

Tình cảnh King ngồi ở trên giường khuôn mặt tuấn tú phùng mang đối y oán giận còn hiện hữu nơi đây. Mỗi lần, chỉ cần Nhất Hạ muốn đuổi hắn trở về phòng, hắn liền sẽ như vậy.

Nhất Hạ hít sâu một hơi. Nhất Hạ muốn thu thập tâm tình, thân thủ sờ soạng nước mắt trên mặt, chợt nghe chuông điện thoại phòng khách vang, Nhất Hạ hơi hơi có chút ngoài ý muốn.

Kỳ quái chính là, điện thoại không có người tiếp.

Tiếng chuông điện thoại vẫn luôn không ngừng vang, đang không ngừng thúc giục, nhưng Nhất Hạ nghe thật lâu, lại không nghe được tiếng bước chân của Liền Tử.

Liền Tử đi ra ngoài?

Nhất Hạ kỳ quái. Y đỡ một bên đồ vật, chống đỡ mình đứng lên, mở cửa đi ra ngoài, phát hiện phòng khách cũng là một mảnh đen nhánh.

“Liền Tử?”

Cửa ban công trong nhà đóng lại. Mành cũng bị kéo lên. Thân thủ không thấy năm ngón tay trong phòng, Nhất Hạ do dự muốn đi bật đèn trước, hay là trước tiếp điện thoại.

Tiếp điện thoại đi?

Nhất Hạ đưa chân, đá phải ghế dựa.

Mà lúc này, tiếng chuông điện thoại cũng dừng lại.

Nhất Hạ đau không chịu được, không kịp ngồi xuống, điện thoại lại vang lên, Nhất Hạ không có thời gian nghĩ nhiều, đành phải dựa vào thói quen ngày thường, sờ soạng, hướng sô pha chậm rãi đi qua.

“Uy?”

Đầu kia điện thoại không có thanh âm. Nhất Hạ kỳ quái, bởi vì đầu kia điện thoại không phải tiếng đô đô, mà là hoàn toàn không có thanh âm.

Nhất Hạ sờ soạng ngồi vào sô pha, lại: “Uy?”

“Ta muốn gặp ngươi!”

Thanh âm lãnh, mang theo không thể đối kháng.

Nhất Hạ nhận ra là thanh âm của King, thực sự ngẩn ra.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI