Đại thúc phải gả – 14, LƯU ẢNH ~…

0
17

Nhất Hạ lập tức liền thân thủ đoạt lấy di động.

Nhưng là động tác Cố Gia so với anh nhanh hơn.

Thoát một cái, Cố Gia đem điện thoại nhét trở lại túi quần, Nhất Hạ giật giật mắt, đẩy cậu một phen, Cố Gia lảo đảo một cái lùi lại, thấy Nhất Hạ bước tới sờ sờ túi quần mình, cậu lấy tay ôm lấy túi quần, một bước đi tới phía trước, Nhất Hạ một chút lại bị ép tới đụng vào tủ bát.

“Ngươi theo dõi chụp lén, ngươi thật vô liêm sỉ!”

Nhất Hạ sau lưng rất đau, trong người bực bội, hơn nữa thực hoảng sợ.

Anh ý đồ tránh khỏi tay Cố Gia, sờ lên túi quần Cố Gia, Cố Gia tùy ý cho anh sờ, vẻ mặt mang ý cười, lại không có ngăn cản.

Nhất Hạ sờ loạn một hồi lấy ra di động, anh vội vã giải khóa muốn tìm lấy ảnh chụp kia, Cố Gia thân thủ đem điện thoại lấy trở về, Nhất Hạ thân thủ không nhanh bằng, càng hoảng sợ.

“Cậu lấy cái này là muốn làm gì?”

Anh hoảng hốt tất cả đều viết ở trên mặt, Cố Gia cười, hỏi: “Anh thấy sao?”

Cố Gia sáp lại gần thêm một chút.

Hơi thở ấm nóng phả vào trên môi Nhất Hạ.

Khoảng cách gần như thế, ái muội như thế, Nhất Hạ nghiêng đầu tránh đi, liếc về phía cậu.

“Hiện tại, cho anh cơ hội thẳng thắn, anh cùng hắn……”

“Này chỉ là một cái morning kiss……”

Nhất Hạ ý tứ, là Cố Gia nếu có ý tưởng lấy ảnh chụp này tới làm tiền mình, là đã tính sai rồi.

“Phải không?”

Cố Gia cười nhạo, nhỏ giọng: “Kia…… Là hắn câu dẫn anh, vẫn là anh câu dẫn hắn?”

“Đây là em trai ta a!”

Hỏi gì đáp nấy, Nhất Hạ phẫn nộ, tay duỗi ra, Cố Gia đột nhiên lùi một bước.

Nhất Hạ ngẩn ra, nhìn về phía Cố Gia liếc mắt, thấy tiểu niếp cầm cái ly đi đến, Nhất Hạ lập tức thu hồi cái tay đang xòe ra.

Cố Gia bước lại phía bàn trà ngồi xuống.

Di động cầm trong tay nghịch nghịch, cái loại này bình tĩnh, thật giống như nơi này chuyện gì đều chưa từng phát sinh.

Tiểu niếp thấy Nhất Hạ nhíu chặt mi nhìn Cố Gia, cảm thấy kỳ quái, tiến lại gần máy đun nước nóng tự động, hỏi Nhất Hạ: “Làm sao vậy?”

Nhất Hạ nhìn về phía cô, lắc đầu: “Không có gì.”

“Quyển vở đâu?”

Tiểu niếp xoay người, lưng dựa tủ bát, hỏi Cố Gia: “Chọn đến đâu rồi?”

“Anh ta còn chưa chọn xong.”

Cố Gia chen vào nói, vung tay một cái, nói: “Tuổi cao như vậy, không có ưu thế gì, còn chọn cái gì chọn.”

Nhất Hạ cơn tức xộc lên.

Tiểu niếp uống nước, hoàn toàn không phát hiện, cô ngước mắt, cười: “Cái gì hả, ngươi xem khuôn mặt hắn này, đây là tiền vốn a, như thế nào chọn không được.”

Nhất Hạ vừa nghe tiểu niếp khen hắn, trên mặt hơi hơi hoà hoãn.

Nguyên nhân chính là vì những lời này của tiểu niếp, Nhất Hạ đột nhiên cảm thấy kỳ quái.

Kỳ thật mọi người xung quanh Nhất Hạ đều nói Nhất Hạ nhìn qua rất trẻ tuổi.

Cho nên anh ngày đó đi đăng ký, mới mặt dày nghe theo đề nghị của Thẩm Võ báo số tuổi nhỏ chút.

Nhưng là, Cố Gia liếc mắt một cái liền nhìn thấu tuổi của y, lại còn có……

“Chúng ta trước kia có phải hay không từng gặp nhau?”

Nhất Hạ đột nhiên hỏi làm tiểu niếp cùng Cố Gia đều là ngẩn ra.

Tiểu niếp nhìn về phía anh.

Cố Gia ngẩng đầu, hai tròng mắt bình tĩnh, nhàn nhạt, cũng nhìn anh.

Nhất Hạ vẫn luôn nhìn Cố Gia.

Vẫn luôn đang đợi cậu nói chuyện.

Nhưng là Cố Gia nhìn anh thật lâu, cuối cùng, lại chỉ cười nhạo.

Nhất Hạ nhăn mày lại.

Nhất Hạ trong lòng lập tức liền phủ định.

Cái gọi là khả năng đã gặp qua nhau, trăm phần trăm không có khả năng.

Anh không có khả năng quen biết loại người khó chơi như vậy.

Vừa kiêu ngạo!

Vừa thô lỗ!

Lại thích giả ngu!

Nhất Hạ muốn tiểu niếp mau chóng đi ra ngoài.

Bởi vì, tâm tư của anh lại hướng về tấm ảnh chụp.

Nhưng là tiểu niếp phát hiện thấy không khí không đúng, ăn vạ không đi, lại còn mở miệng.

“Tôi nói, Nhất Hạ anh muốn hay không cùng tôi đi ra ngoài, tôi giúp anh tìm MM, giúp anh giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ mấy người thích hợp để anh suy xét xem sao?”

“Không cần.” Nhất Hạ kéo kéo khóe miệng: “Cô vội, tôi không vội, trước muốn tự mình xem.”

“Như vậy sao?”

Tiểu niếp đảo mắt một cái, chủ ý hướng tới trên người Cố Gia.

Cô vừa định mở miệng, bên ngoài đột nhiên có người bước vào.

MM thúc giục tiểu niếp nhanh đi ra, tiểu niếp nhìn Cố Gia lại nhìn nhìn Nhất Hạ, thấy Cố Gia nhìn chằm chằm mình, chỉ phải ha hả cười, đi ra ngoài.

Tiểu niếp đi rồi, phòng trà quay trở lại im lặng.

Di động Cố Gia quăng ở trên bàn trà.

Nhất Hạ mày nhăn càng lúc càng chặt.

“Nói đi, cậu muốn thế nào?”

Kỳ thật chỉ là một tấm ảnh chụp Kỷ Hạo đang hôn mình, Nhất Hạ lại không phải người nổi tiếng, không có gì quan trọng.

Nhất Hạ là sợ, sợ bị đưa ra ngoài thì Kỷ Hạo sẽ rước lấy phiền toái.

“Cậu chụp cái này vừa hay thấy được mặt tôi, cậu có ý tứ gì? Muốn tiền sao?”

Cố Gia lại cười nhạo.

Kia kiêu ngạo, khiến người khác nổi giận.

Cậu khinh thường: “Ảnh chụp này không phải do tôi chụp có được không?”

“Nói thêm nữa……” Đôi mắt vừa chuyển, Cố Gia lưng dựa vào ghế: “Tôi có hỏi anh muốn đòi tiền sao?”

Nhất Hạ giật mình.

Nhất Hạ khó hiểu.

Nhất Hạ nhíu mày: “Vậy cậu muốn thế nào?”

“Không phải chỉ là lấy ra cho anh xem thôi sao? Anh khó chịu thì tôi xóa đi là được rồi.”

Tiểu Cố Gia đột nhiên thuận theo làm Nhất Hạ không hiểu nổi.

Nhất Hạ nghi hoặc.

Cố Gia đứng lên, bước tới bênh cạnh anh, đem ảnh chụp một lần nữa mở ra, quơ quơ, nói: “Không tin, anh xem.”

Cố Gia làm trò trước mặt Nhất Hạ, ấn Del, đem ảnh chụp xóa đi.

Nhất Hạ khó hiểu.

Nhất Hạ nhìn chằm chằm màn hình, ảnh chụp xác thật là không còn

Nhất Hạ vừa định mở miệng hỏi cậu rốt cuộc muốn đùa giỡn gì, đột nhiên nghe tiểu Cố Gia tiến đến bên tai, nhỏ giọng: “smile”

Ách?

Nhất Hạ vừa quay đầu lạu, môi đột nhiên nóng lên, ánh đèn di động lóe lên một cái sau đó phát ra tiếng răng rắc, Nhất Hạ hai mắt trợn ngược, ngạc nhiên.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Cố Gia: Ha ha

Tiểu Kỷ Hạo: Ma đao!

Hạ thúc: (— —b)……

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI