Đại thúc phải gả – 142, BỊ BẮT ~…

0
30

“…… Thi Viêm hắn không ở……”

“Ta biết.” MiuMiu nhìn chằm chằm Nhất Hạ, cằm hơi hơi vừa nhếch, ngữ khí không tốt nói: “Ta là tới tìm ngươi.”

Nhất Hạ nghe vậy nhất thời vô thố, MiuMiu quét mắt liếc y một cái, đi một đôi giày cao gót, cường thế nện bước, đi vào.

Nhất Hạ cũng không cản cô, Nhất Hạ ngày thường đối nữ nhân rất lễ nhượng, bởi vì y luôn không có biện pháp tranh với nữ nhân.

MiuMiu đi vào đại sảnh, nhìn đến những túi mua từ cửa hàng danh tiếng, đôi mắt liếc trở lại trên người Nhất Hạ theo cô đang tiến vào.

Ánh mắt, khinh thường tựa như Nhất Hạ vòi Thi Viêm bao nhiêu đồ mắc tiền, làm Nhất Hạ thực mất tự nhiên.

“Cái kia……”

Mấy năm không thấy, ở trên người MiuMiu, thiếu đi khéo léo đưa đẩy cùng đắc ý của thanh xuân năm đó.

Nhiều hơn là thành thục cao ngạo cùng cường thế thuộc về nữ cường nhân.

Cô tự mình ngồi xuống sô pha, cố ý biểu hiện thật sự tự nhiên, nhưng lại có một chút đều không thể tùy ý, ngược lại có vẻ như đang làm ra vẻ, cứng đờ.

Nhất Hạ đột nhiên cảm thấy có điểm buồn cười.

Bởi vì y đã nhìn ra, cô cũng không có cái gì gọi là tự tin.

Khẩn trương chợt giảm, Nhất Hạ cũng không chọn vị trí, vẫn duy trì khoảng cách xa xôi nhưng vấn có thể nói chuyện cùng MiuMiu ngồi xuống, MiuMiu nhìn, biết mình thua khí, thanh thế y cũng không như đang giả vờ, ngược lại có điểm tự nhiên.

“Ta biết ta không tư cách yêu cầu ngươi cái gì?” MiuMiu mở miệng, như đang cố nén tự tôn cực đại, cô ngước mắt đối Nhất Hạ: “Bất quá ta hy vọng ngươi không cần lại đến làm phiền A Viêm!”

Nhất Hạ không có biểu tình gì. Thậm chí một chút phản ứng bị đả kích chẳng sợ yếu thế nên có đều không có.

Bởi vì y đã sớm dự đoán được cô sẽ nói ra như vậy, Nhất Hạ chỉ nhìn cô.

MiuMiu thấy y như vậy trong lòng có chút khó chịu.

“Ngươi có nghe được ta nói cái gì hay không?”

Cô nén giận trong lòng, nhưng cô rất rõ ràng, ở trong cảm nhận cuar Thi Viêm, nam nhân trước mắt so với cô quan trọng hơn nhiều.

Cho dù nam nhân này hiện tại châm chọc cười nhạo cô như thế nào chăng nữa, nói ra lời khó nghe, cô cũng không dám làm gì y.

Nhưng, cô không cam lòng!

“Ta vì hắn đã làm rất nhiều chuyện.”

“Việc thiếu đạo đức.” MiuMiu chuyển tầm mắt, ẩn nhẫn, mí mắt không tự tin rũ xuống, cuối cùng, cô ngước mắt thẳng thắn: “Bao gồm hạ độc chính chồng của mình, nhạc phụ của hắn……”

Nhất Hạ nguyên bản không chú ý nghe.

Nghe vậy, y hơi hơi kinh ngạc. Nhất Hạ nhìn về phía MiuMiu.

Tầm mắt hai người vừa lúc đụng phải.

Luôn khiến cho người khác cảm thấy cường thế MiuMiu lúc này lại không tự giác thu hồi ánh mắt của mình.

“A Viêm làm người thực ổn trọng, lại lãng mạn, chiều theo sở thích của người khác, nhưng ta rất rõ ràng hắn là người thế nào, hắn giỏi về tâm kế……”

“Vậy ngươi còn yêu hắn?”

“Ta biết hắn không phải người tốt. Ta căn bản hẳn nên dừng cương trước bờ vực, nhưng là dần dà, ta trả giá cảm tình thật, ta rơi xuống, tình yêu là mù quáng, ngươi minh bạch sao?”

MiuMiu đột nhiên rất kích động.

Cô tự cảm thấy rất đau lòng cho bản thân mình. Nhưng cô không thể tự thoát ra được.

Chỉ cần là yêu, nữ nhân là kẻ ngốc, từng bước cảnh cáo chính mình, lại từng bước vướng sâu trong vũng lầy.

“Hắn có được hôm nay tất cả đều do ta giúp hắn lấy được!” MiuMiu kích động đến thay đổi thanh âm khóc nức nở, cô đối Nhất Hạ lớn tiếng, cuối cùng, nhỏ tiếng, nói: “Ta biết rõ Bùi Công bị cao huyết áp, ta còn cầm những cái gọi là thuốc bổ A Viêm đưa cho lão ăn! A Viêm cùng Bùi Na kết hôn không được mấy ngày Bùi Công liền chết, Bùi Na chịu không nổi đả kích bắt đầu mất ngủ, ta lại trộm đem thuốc của cô ta thay đổi, đến khi cô ta vào bệnh viện tâm thần……”

Nhất Hạ càng nghe càng kinh ngạc.

“Sau đó ta lại đề nghị hắn đem người thực vật Bùi Thiếu Hựu ở bệnh viện nước ngoài nhiều năm như vậy quay lại, làm vương bài chủ chốt……”

Nhất Hạ trong lòng hoảng sợ.

MiuMiu càng nói càng nhiều, trong lòng y có dự cảm không tốt, nghĩ đến MiuMiu nói với y tất cả những thứ này, có phải muốn làm gì mình hay không.

“Ta diệt trừ tất cả chướng ngại bên cạnh hắn, ta……” MiuMiu qua cơn kích động, thực trực tiếp, thản ngôn: “…… Ta không muốn cùng người khác chia a! Ngươi có hiểu hay không?”

Nhất Hạ không cho cô phản ứng, chỉ là đề phòng nhìn cô.

“Ngươi có hiểu hay không?” MiuMiu thấy Nhất Hạ như vậy, nén kích động, cuối cùng, thực nghiêm túc, dùng ngữ khí bình tĩnh nhất: “Ta bị người chọc chê cười sau lưng không sao cả, ta trả giá bao nhiêu cũng không sao cả, hôm nay ngươi coi như ta tuổi trẻ không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, ta chỉ hy vọng ngươi có thể đem hắn trả lại cho ta, ta thật sự, thật sự không thể chịu đựng, không thể tiếp thu mình mất đi hắn!”

Hai chữ.

Nghiệt nợ.

Nhất Hạ không biết cho cô phản ứng thế nào.

Bất quá, đi đến chỗ nào đều gặp phải đám tiểu lang này, Nhất Hạ thật sự rất nén giận.

Nợ tình đả thương người.

Nhất Hạ mày nhíu chặt, liếc MiuMiu, đôi môi bực bội mím lại, trong lúc nhất thời cơn tức không phát ra được, không nói……

Ngày hôm sau Liền Tử nói muốn thử áo cưới, Nhất Hạ nhận được điện thoại, cùng Thẩm Võ trình diện.

Cổ Nhạc sớm đã áo mũ chỉnh tề ngồi ở kia.

Nhìn đến Nhất Hạ tới, hắn rất không có thiện ý thoáng nhìn, rước lấy Thẩm Võ khó hiểu.

“Làm sao vậy, nhìn ta như vậy, ta lại không có chọc ngươi.”

Thẩm Võ tự mình dò số chỗ ngồi.

Cổ Nhạc tức giận quay mặt đi, một khuôn mặt hòa nhã lại thấy rõ dấu tay, Nhất Hạ nhìn có chút băn khoăn, xấu hổ một phen, cuối cùng làm như không phát hiện, ngồi xuống sô pha.

“Cửa hàng này phục vụ thực không tồi a.” Có nhân viên cửa hàng phụ trách chiêu đãi đưa lên một chén nước cho mỗi người bọn họ.

Thẩm Võ ngồi xuống bên cạnh Cổ Nhạc, thấy trên mặt Cổ Nhạc có dấu tay, “Nha” một tiếng: “Tẩu tử đêm qua nảy sinh ác độc?”

“CC!” Không đề cập tới còn tốt, nhắc tới mắt Cổ Nhạc dâng lên đầy lửa.

Cổ Nhạc hung tợn trừng về phía Nhất Hạ, Thẩm Võ khó hiểu, cũng theo ánh mắt hắn nhìn về phía Nhất Hạ, Nhất Hạ trên mặt một chút áy náy đều không có, Thẩm Võ thần kinh vốn dĩ đã thô, hắn quay đầu, nói với Cổ Nhạc đang uống nước: “Đi ra ngoài ăn vụng bị người làm cho?”

“Phụt!” Cổ Nhạc một trận ho khan, thiếu chút nữa bị ly nước sôi để nguội sặc chết.

Nhất Hạ quýnh lên, muốn tiến lên giúp hắn vuốt ngực, nhưng Thẩm Võ đã nhanh chóng đưa khăn giấy, Nhất Hạ nhìn, lại lần nữa ngồi xuống.

“Không khiến ngươi nhiều chuyện.”

Nhất Hạ nói, là nói Thẩm Võ, Cổ Nhạc đang không ngừng ho không đáp một tiếng.

Cổ Nhạc khụ đến mặt đỏ tai hồng, thực phức tạp mà liếc mắt xem Nhất Hạ một cái, ánh mắt Nhất Hạ cùng hắn đối diện, nhớ tới Thẩm Võ ban nãy nói “Tẩu tử”, không có tâm tình, bình tĩnh dời mắt đi.

Cổ Nhạc trong lòng %¥% một trận.

Hắn lấy khăn giấy lau mạnh, đứng dậy đi về phía toilet.

Từ Toilet đi ra, Cổ Nhạc nhìn thấy một người trẻ tuổi cao lớn soái khí quấn lấy Nhất Hạ nhiệt tình cười.

Người trẻ tuổi kia hàm răng thực trắng, làn da tiểu mạch bắt sáng, có thể nói đang mặc những bộ quần áo thời thượng nhất, trên lỗ tai hoa tai kim cương ở dưới ánh đèn lấp lánh chói mắt.

“Thật thương tâm a, thế nhưng đã hoàn toàn quên ta là ai mất rồi……”

Thực đột ngột, bởi vì hắn đang bắt lấy tay Nhất Hạ.

Nhất Hạ nhìn qua thực quẫn, cuối cùng, ghé sát vào nam nhân kia cũng không biết nói gì đó, nam nhân kia thực sáng lạn mà tươi cười.

“Ai a?”

Cổ Nhạc hỏi Thẩm Võ đang đứng ngay cạnh đó.

“A?” Thẩm Võ quay đầu nhìn hắn, cuối cùng, nói: “Nga, một đàn em nho nhỏ nho nhỏ của Liền Tử.”

Cổ Nhạc chớp mắt, liếc Thẩm Võ.

Thẩm Võ thấy hắn như vậy, ha hả cười gượng, giải thích: “Thật ra là đàn em cách Liền Tử năm khóa.”

Tay phải Nhất Hạ vẫn luôn bị nắm ở trong tay nam nhân.

Nhìn dáng vẻ, là vừa gặp mặt đã nắm chặt, nam nhân kia không tính toán buông ra.

Cổ Nhạc nhìn liền cảm thấy khó chịu. Hắn gằm gè nam nhân kia, chợt nghe: “Sam?”

Trong phòng thay quần áo Liền Tử kêu nam nhân kia.

Nam nhân giật mình, buông tay Nhất Hạ ra, nói: “Ta đi vào trong một chút.”

Cổ Nhạc nghe xong khóe miệng nhếch lên.

Hắn hai tay đút túi, thảnh thơi thả lỏng, A Lộ lúc này đã từ phòng thay quần áo bên kia ra tới, sửa sang lại nơ con bướm, hướng chỗ Cổ Nhạc Thẩm Võ đi tới, khí phách hăng hái, hỏi: “Thế nào?”

Cổ Nhạc cười nhạo.

A Lộ chớp mắt: “Làm sao?”

“Giám sát chặt chẽ lão bà của ngươi cho tốt nga.”

Cổ Nhạc nói, thấy Nhất Hạ nghe thấy tiếng Liền Tử ở trong phòng liền đi vào, liền nói: “Bằng không đến khi tiến vào giáo đường liền bị đàn em từ đâu đột nhiên xuất hiện cướp dâu đi mất thì không được rồi.”

A Lộ vừa nghe, khinh thường cười.

“Ngươi là nói SAM sao?” A Lộ nói: “Hắn đặc biệt tới giúp vợ ta chọn áo cưới có được không? Cửa hàng này là hắn cùng bằng hữu hợp tác khai trương!”

“Nói nữa.” A Lộ thực bình tĩnh, đối Cổ Nhạc: “Hắn là thuần Gay.”

“Cái gì?!” Toàn bộ mặt Cổ Nhạc nhăn lại, ngẫm lại không mấy tin tưởng: “Thiệt hay giả?”

“Ngươi nhìn không ra hắn rất có ý tứ đối Nhất Hạ sao?” A Lộ nhìn về phía gương bên cạnh, sửa sang lại nơ, lại vuốt tây trang, thuận miệng: “Liền Tử nói Nhất Hạ sinh hoạt nên có bạn, cho nên liền tính toán……”

Cổ Nhạc không đợi hắn nói xong liền trực tiếp đá hắn ra.

“Uy!” A Lộ chớp mắt xoay người nhìn hắn, nhưng là thấy hắn xông thẳng vào phòng thay quần áo của Liền Tử, A Lộ kinh ngạc, vội chạy vọt qua.

Nhưng A Lộ vẫn muộn một bước, không gọi được.

Cửa phòng thay quần áo không có khóa lại, cửa vừa mở ra, Cổ Nhạc nhìn đến Nhất Hạ cùng Sam ở trước mặt Liền Tử thân mật dán thành một khối, hỏa ào ào tuôn lên.

“Ngươi làm gì thế?”

Cổ Nhạc đột nhiên hung hắng, khiến cho tất cả mọi người đều bị dọa.

A Lộ đương nhiên biết hắn hỏa cái gì, lại không thể bắt được hắn, Cổ Nhạc vừa tiến vào liền ra tay đẩy ngã Nhất Hạ phía sau Sam xuống sô pha, mọi người đều không thể hiểu được, Nhất Hạ thậm chí còn có điểm phát hỏa, đối Cổ Nhạc: “Ngươi làm gì thế?!”

“Ta hỏi ngươi làm gì a? Ngươi không có đầu óc có phải hay không!” Cổ Nhạc giận chỉ vào SAM đối Nhất Hạ: “Ngươi nhận thức hắn mới bao lâu a? Vừa tiến đến liền gấp không chờ nổi nhào vào trong ngực?!”

Nhất Hạ vừa nghe, thấy Cổ Nhạc hùng hổ doạ người, hỏa trong lòng cũng phun lên.

“Ngươi nói bậy cái gì a?!” Nhất Hạ lớn tiếng.

“Ngươi có bệnh có phải hay không?”

“Con mắt nào của ngươi nhìn đến ta nhào vào trong ngực? Ta hiện tại chẳng qua đứng làm mẫu được không! Ta……”

“Đăng đăng” Đột nhiên hai tiếng thật lớn.

Nhất Hạ lời nói lập tức cứng lại, mọi người ngẩn ra, toàn bộ nhìn về phía cửa.

Nhân viên cửa hàng vừa nãy gõ cửa đang đứng đó ngượng ngừng cười.

Phía sau cô, ba nam nhân đang đứng.

Cổ Nhạc vừa thấy trong đó một người mặc cảnh phục, nhíu mày.

Ba nam nhân thấy bọn họ không cãi nữa, hai mặt nhìn nhau, đi đến, đối Nhất Hạ trưng ra giấy chứng nhận.

“Ta là cảnh sát ××, chúng ta hiện tại hoài nghi ngươi có liên quan đến một vụ mưu sát, muốn mời ngươi theo bọn tôi về đồn hỗ trợ điều tra.”

Sắc mặt tất cả mọi người đồng loạt biến sắc.

A Lộ vội đỡ Liền Tử, Liền Tử chuyển mắt nhìn về phía Nhất Hạ.

Lấy hiểu biết của mình đối với tính cách của đại thúc, Cổ Nhạc nhíu chặt mày, muốn dẫn về điều tra sao, khinh thường hỏi: “Mưu sát ai?”

Cảnh sát dẫn đầu nhìn hắn một cái, cuối cùng, báo ra tên tiếng Trung của MiuMiu.

Mọi người nghe vậy, hai mắt trợn to.

Mặt Cổ Nhạc cứng đờ, khiếp sợ.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI