Đại thúc phải gả – 145, THAO THIẾT ~…

0
6

Nhất Hạ ở trong toilet quay trái quay phải, còn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Không phải y để ý xấu đẹp, mà là bộ quần áo này tuy rằng rất vừa người, nhưng y cảm thấy mình quá nổi bật, có điểm không dám đi ra ngoài.

Chỉ là đứng mãi ở đây không phải biện pháp.

Sờ sờ lại bộ quần áo lúc đầu, dính dính, nhăn thành một đống, đã không còn khả năng mặc lại, y thở dài một hơi, gấp gọn lại bộ đồ dơ, nhét vào trong bao.

Y cầm túi quần áo đi ra, sửng sốt.

Ở ngoài thật náo nhiệt, cái này làm cho Nhất Hạ không thể hiểu được.

Liền Tử sớm đã ra sô pha bên kia uống trà. Thẩm Võ là người bình tĩnh nhất trên bàn cơm.

Tự mình gắp, tiếp tục ăn, Nhất Hạ do dự trong chốc lát, đi qua, người đầu tiên phát hiện Nhất Hạ đi ra là Sam, cuối cùng, bốn tiểu lang ngay sau đó ngước mắt, xoay người, vừa thấy, trước mắt đều sáng ngời.

“Các cậu……” Nhất Hạ muốn hỏi bọn họ làm sao vậy.

Nhưng lời nói thực mau nuốt xuống, bởi vì y không muốn nói chuyện cùng đám tiểu lang.

Y nghĩ nghĩ, đi tới bên cạnh Thẩm Võ.

Mấy tiểu lang hai mặt nhìn nhau.

Cuối cùng, tiếp tục.

Nhất Hạ khó hiểu.

Nhìn mấy tên này đối Sam nhiệt tình như vậy, Nhất Hạ cong lưng, nhỏ giọng hỏi Thẩm Võ: “Có phải phát sinh chuyện gì hay không?”

“Ân?” Thẩm Võ trên mặt đã đầy mùi rượu.

“Có việc sao?” Thẩm Võ đem thịt nhét trong miệng, cũng chưa nhìn đám sói, liền lắc đầu: “Không có a.”

Nhất Hạ không còn gì để nói.

Đây là thật sự không có việc gì hay là Thẩm Võ làm như không thấy, Nhất Hạ còn không rõ.

Bởi vì đám tiểu lang thật sự quá khác thường, nhưng là khác thường chỗ nào, lại nhìn không ra có ác ý rõ ràng gì.

Nhất Hạ ngồi xuống vị trí của mình, Thẩm Võ đem chén đũa Liền Tử chuyển qua một bên, cùng y ngồi xuống cùng một chỗ, Thẩm Võ gắp cho y hai con tôm to, Nhất Hạ đối Thẩm Võ hơi hơi mỉm cười, cầm lấy ly nước trà của mình uống một mồm to, không nghĩ, cả kinh.

Y hẳn là nhổ ra, nhưng bản năng nuốt so với động tác đầu óc muốn phản ứng lại nhanh hơn, đã nuốt xuống.

Nhất Hạ líu lưỡi, kinh ngạc: “Đây là cái gì?!”

“Ân?” Thẩm Võ kỳ quái, lấy lại ngửi một chút: “Hình như là trà hỗn rượu nga.”

“Ai hư như vậy a?” Thẩm Võ cầm lấy cái ly, cầm lấy ly nước sôi để nguội chỗ mình đưa lại: “Ta tự mình chuẩn bị, còn không có uống qua, súc súc miệng a.”

Nhất Hạ vội vàng, uống xuống, trợn mắt, vừa quay mặt phụt xuống đất một ngụm.

“Này là cái gì?!”

Rượu đế?!

Thẩm Võ thấy Nhất Hạ phun, nói: “Ai nha, ngươi sao lại có thể lãng phí như vậy.”

Nhất Hạ giận điên, quay lại, còn không kịp há mồm giáo huấn Thẩm Võ, Thẩm Võ lập tức đoạt lấy rượu rót cho Nhất Hạ: “Uống, là huynh đệ liền uống, không thể lãng phí đúng hay không? Nhanh lên nhanh lên!”

Nhất Hạ vừa thấy, xong rồi.

Thẩm Võ hai mắt căn bản không ngắm nhìn, mùi rượu thượng não, uống điên rồi.

Sam bị luôn phiên chuốc rượu mà gục ngã. Nhất Hạ tửu lượng vốn không tốt, cũng bị Thẩm Võ thu phục.

Nhiều hán tử say như vậy, Liền Tử trị không được, cuối cùng đành phải để Thi Viêm tới an bài.

Nhất Hạ sớm bị Thi Viêm vòng ở trong ngực.

Bởi vì quá nặng, hơn nữa Thi Viêm uống không ít, đứng cũng lung lay, đành phải tùy tiện sai khiến.

Thẩm Võ nhờ A Lộ cùng Liền Tử đưa trở về. Bởi vì Liền Tử bụng to, A Lộ chiếu cố không được hai hán tử say, Sam cuối cùng là do Thi Viêm gọi điện thoại tìm người tới đưa về.

Đám tiểu lang đều uống đến có điểm lâng lâng.

Không có biện pháp lái xe, nhưng bọn họ đều hy vọng có thể tự mình đưa Nhất Hạ trở về, chỉ vì đại gia không tín nhiệm lẫn nhau, cuối cùng vẫn là Thi Viêm gọi điện thoại gọi người tới, thuận tiện gọi người đưa một chiếc xe dài tới.

Năm người ngồi ở phía sau, còn tính rộng rãi, đại gia tứ tung ngang dọc, Cổ Nhạc đau đầu thật sự, thiếu chút nữa từ ghế ngã xuỗng sàn xe.

“Sách!”

Hắn đụng vào đầu gối Thi Viêm, ngồi dậy.

Hắn liếc Nhất Hạ bên cạnh, cuối cùng, nhíu mày.

“…… Thật chán ghét!”

Nhất Hạ thực an phận. Quần áo trên người chọc vào mắt hắn.

“Già như vậy rồi còn học người trang điểm, người ta đưa, ngươi liền mặc, khó coi chết đi được!” Cổ Nhạc khó chịu, lớn tiếng ồn ào.

Nằm xoài trên Nhất Hạ bên kia King đôi mắt tuy rằng đang nhắm, nhưng còn gật gật đầu, xem như đáp lại hắn.

Hai anh em trước sau bò dậy.

King đẩy Nhất Hạ, để y dựa vào ngực mình, sau đó giải khai dây lưng Nhất Hạ, Cổ Nhạc hiệp đồng, đem quần Nhất Hạ xả ra.

Quá thô lỗ, dùng sức quá lớn, Cổ Nhạc liền đến cả quần lót Nhất Hạ đều lột hết.

Thi Viêm nhìn, chớp mắt.

“Các ngươi làm gì vậy?” Cố Gia bất mãn mở miệng. Cố Gia là cảm thấy bọn họ thật lớn gan, ở trước mặt hắn làm càn như vậy.

Cổ Nhạc nghe lại không cho là đúng.

Nhất Hạ chân bị quần giữ chặt, chân Nhất Hạ không động đậy, không muốn để người khác đùa nghịch, vô ý thức bắt đầu giãy giụa.

Chân vùng vẫy, quần bị tuột ra, Nhất Hạ “Thắng lợi” chạy thoát, say đến ngốc, bò gần phía Thi Viêm.

Nhất Hạ chỉ là theo bản năng tị nạn. Thi Viêm theo bản năng ôm lấy, sờ lên eo Nhất Hạ, cuối cùng, nao nao.

Trên người Nhất Hạ cũng chỉ dư lại một kiện áo sơmi.

Ám đế hoa văn, thiết kế đặc biệt, phía dưới trống rỗng, người nhìn, trong lúc vô tình vén lên lửa tình của đám tiểu lang.

Đám tiểu lang đều nhìn chằm chằm vào Nhất Hạ.

Nhất Hạ hoàn toàn không có tự giác, trèo lên đùi Thi Viêm bởi vì không có quần, làn da trực tiếp cọ vào quần Thi Viêm, mày nhíu chặt, đem mặt vùi vào cần cổ Thi Viêm, vô ý thức điều chỉnh dáng ngồi.

Vô luận là Cổ Nhạc hay King ở sau lưng xem, hay là Cố Gia từ bên cạnh xem, Nhất Hạ như vậy, đều như là muốn làm. Hơn nữa, tựa như Nhất Hạ không thành thạo mà chủ động sờ.

Mùi rượu nóng bỏng ngọt ngào trực tiếp phun vào cổ áo Thi Viêm cổ.

Ngay cả kẻ luôn nhất quán bình tĩnh là Thi Viêm cũng bắt đầu có phản ứng.

Thi Viêm thân thủ đỡ lấy y.

Cố Gia ngồi gần lại, kéo y từ trên người Thi Viêm xuống.

Cổ Nhạc King cũng ghé sát vào, bắt đầu cởi chiếc áo duy nhất còn dư lại trên người Nhất Hạ.

Nhất Hạ chỉ là cảm thấy thực không thoải mái.

Y duỗi thân chịu hạn, tránh thoát không được.

Nhưng y hoàn toàn vô ý thức nhóm tiểu lang bên người lúc này đã hóa thân thành Thao Thiết.

Một đêm này, bắt đầu từ trên xe, y giống như là kiện cống phẩm, bị phân thực.

Giống như trên người y có khắc ma chú yêu diễm chọc người tham lam.

Đại gia dục niệm bị khơi mào, nếm toàn thân y.

Y rất khó chịu, nhưng y không tỉnh được. Y bắt đầu bị bóng đè. Mơ thấy mình rơi vào địa ngục. Nơi đó nóng đến độ đem y hun chảy.

Có rất nhiều tay gắt gao lôi kéo y, lực độ……

Giống như là đã lâm vào cực độ……

Điên cuồng!

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI