Đại thúc phải gả – 23, MƯU ~…

0
49

“Cậu sẽ đưa tôi trở về, đúng không?”

Nhất Hạ xuống xe, rất lo lắng đánh giá bốn phía.

Nơi này biệt thự san sát, lạnh lẽo, trừ bỏ bọn họ bốn người, thêm vài người dư thừa đều không có.

Nhất Hạ lo lắng không biết lát nữa như thế nào mới có thể từ nơi này đi ra ngoài, y nhìn về phía Cổ Nhạc, Cổ Nhạc lại chỉ cười, không có trả lời.

Nhất Hạ thấy cậu như vậy, liền biết hỏi lại cậu cũng sẽ không mở miệng, sau đó cũng không nói thêm.

Phòng ở, cho dù chỉ là một chút dấu vết có người từng ở qua cũng không có.

Khắp nơi, không nhiễm một hạt bụi, tất cả đều là trang hoàng gỗ lim cổ sắc xa hoa hoàn toàn mới.

Nhất Hạ tiến vào tựa như bà ngoại Lưu vào Đại Quan Viên, mắt trợn trừng, nhìn, thực kinh ngạc.

Nhìn vệ sĩ cùng siêu xe liền biết Cổ Nhạc có tiền.

Chỉ là Nhất Hạ không nghĩ tới, Cổ Nhạc tuổi còn trẻ, có thể như vậy có nhiều tiền.

Là người trong nhà cấp đi?

Nhất Hạ nhìn về phía Cổ Nhạc.

Cổ Nhạc đem đồng hồ trên tay tháo xuống, hướng một phương hướng chỉ tay, đối Nhất Hạ: “Phòng bếp ở bên kia.”

Nhất Hạ nhấc mi mắt.

Nhất Hạ muốn mở miệng nói cái gì đó.

Bất quá, Nhất Hạ nghĩ nghĩ, lại nhận mệnh.

Y ngoan ngoãn hướng phương hướng đó đi đến, cầm theo bao lớn bao nhỏ, nam nhân mặc hắc tây trang đi theo phía sau y, như thể đuổi vịt, đem y đưa vào trong phòng bếp.

Nơi này kỳ thật không phải nơi Cổ Nhạc ở.

Nơi này trừ bỏ TV cùng rượu, không có cái gì khác giải trí.

Cổ Nhạc mở TV, đến trước quầy rượu lấy ra một chai Whiskey, bày ra cái ly đang muốn rót rượu, từ phòng bếp nam nhân hắc tây trang ôm thùng đá bước ra đem điện thoại đưa qua.

“Anh ấy ở đâu?”

Cổ Nhạc tiếp nhận di động, đầu kia điện thoại truyền đến chính là thanh âm của Thi Viêm.

Cổ Nhạc nghe, khóe miệng xinh đẹp nhàn nhạt chậm rãi nhếch lên, nói: “Ở phòng bếp.”

Đầu kia Thi Viêm trầm mặc.

Cuối cùng, Thi Viêm hỏi: “Mày muốn làm gì?”

“Tao?” Cổ Nhạc nghiền ngẫm cười, muốn hắc tây trang nam nhân giúp hắn lấy qua một cái ly, đem băng bỏ vào cái ly, đứng dậy: “Tao xem mày ba lần bốn lượt mà chạy theo hắn, chạy theo đến vất vả như vậy, tò mò, cho nên mang trở về nghiên cứu một chút a ”

Đầu kia Thi Viêm lại trầm mặc.

Cuối cùng, Cổ Nhạc lấy cái ly đi vào phòng bếp, thấy Nhất Hạ ở kia bận việc, đứng ở sau lưng Nhất Hạ, ôn nhu: “Đũa đâu?”

“Đũa?”

Thanh âm Nhất Hạ thông qua di động truyền tới lỗ tai Thi Viêm, Thi Viêm nổi giận mày hơi hơi nhăn lại.

Nhất Hạ quay đầu lại, thấy Cổ Nhạc cầm một ly đá ở trước mắt y lắc lắc, y hướng mấy cái bao nilon thử tìm tìm, đem kia một hộp lớn đựng đũa ra từ túi thực phẩm lấy ra một đôi đưa tới.

“Tôi giúp anh đảo.”

Cổ Nhạc nói.

Nhất Hạ thấy cậu bước đến gần như vậy, cảm thấy kỳ quái, nhìn nhìn một cái tay khác của cậu đang cầm di động, gật đầu, nói: “Được.”

Cổ Nhạc đi ra ngoài.

Điện thoại đầu kia, Thi Viêm nhàn nhạt: “Mày chơi anh ta cũng vô dụng. Chẳng qua chỉ là một nam nhân bình thường ở nhà nội trợ, chỉ bằng hắn, mày cũng chả moi được cái gì tốt từ chỗ tao đâu.”

“Phải không?”

Cổ Nhạc hớn hở cười, ra tới nơi liền đem điện thoại hướng nam nhân hắc tây trang ném qua, nam nhân hắc tây trang tiếp lấy, trực tiếp đem trò chuyện chặt đứt, đầu kia, cuộc trò chuyện vang lên tiếng tu tu…, sương khói lượn lờ, Thi Viêm trong miệng ngậm thuốc lá, thâm trầm ngồi ở kia, hai mắt hơi hơi nheo lại.

Nhất Hạ hoàn toàn không biết hai nam nhân đã nói chuyện với nhau.

Y ở phòng bếp bận việc trong chốc lát, sau đó tuyên bố ăn cơm.

Cổ Nhạc an vị ở nhà ăn.

Cổ Nhạc móc hầu bao chi tiền liền ngồi luôn vào bàn cơm.

Nhất Hạ cùng nam nhân hắc tây trang lục tục ra bên ngoài bưng bê chuẩn bị đồ ăn cho tốt, cuối cùng, Nhất Hạ muốn nhờ nam nhân hắc tây trang kêu tài xế tiến vào ăn cơm.

Nam nhân mặc hắc tây trang liếc mắt nhìn Cổ Nhạc một cái, gật gật đầu, đi ra ngoài, Cổ Nhạc nhìn theo, không biết suy nghĩ cái gì, đột nhiên, nở ra một nụ cười tao nhã.

“Của anh.” Cổ Nhạc đẩy cho Nhất Hạ một cái ly thân cao hoàn toàn bất đồng so với cái ly thân lùn trong tay mình.

Cái ly rất cao, có thể chứa tận 350ml, là ly thường dùng để uống nước lọc.

Cổ Nhạc lại lấy ra một chai nước trái cây rồi đem rót cho y, một ly đầy ắp có sẵn đá đưa đến trước mặt Nhất Hạ.

Nhất Hạ ở trong phòng bếp làm đủ thứ việc kì thật đã có điểm khát

Y “à” một tiếng, cũng không nghĩ nhiều, cầm lấy liền uống.

Chính là uống hết, y cảm thấy bị sặc, hương vị cũng có điểm quái.

Không phải là đồ quá thời hạn đi?

Nhất Hạ một hơi tu hết, gần như đã uống hết ly rồi.

Y mua nhớ rõ ràng là có xem qua hạn sử dụng, như thế nào lại ra cái vị kì lạ này?

“Cậu có thấy nước này có vị hơi lạ không?”

Nhất Hạ hỏi Cổ Nhạc.

Cổ Nhạc lắc đầu.

Nhất Hạ nhìn lại ly nước còn thừa, nhìn nhìn lại cái chai, vừa muốn lấy cái chai tới so sánh, chẳng hiểu sao nam nhân hắc tây trang cùng tài xế đều vào đúng lúc đó, Nhất Hạ thấy như vậy, nhanh chóng đem phần nước dư uống cho xong, đem cái ly của mình cùng của Cổ Nhạc thu dọn khỏi bàn, sau đó ăn cơm.

Cổ Nhạc không có vẻ như làm giá.

Bốn người ăn cơm, nhưng thật ra lại không cảm thấy câu nệ tiểu tiết.

Nhưng mà ăn không bao lâu, Nhất Hạ cảm giác, ruột của mình như có gì đó thiêu đốt vậy.

Sao lại thế này?

Là bởi vì bụng rỗng uống nước đá sao?

Nhất Hạ ý thức thanh tỉnh.

Bởi vì, mấy đại gia đang nói cái gì, y nghe hiểu được.

Nhưng mà, y lại cảm thấy mình có điểm choáng váng.

Y có cảm giác, chính mình tùy thời đều phải nhắm mắt lại.

Cổ Nhạc thấy y ánh mắt có điểm tán loạn, kề sát vào, hỏi: “Anh làm sao vậy?”

“Không có gì.” Nhất Hạ cảm thấy chính mình có điểm không thích hợp.

Y đối Cổ Nhạc bọn họ vẫy vẫy tay, nói: “Mọi người cứ ăn đi.”

Nhất Hạ đặt đũa xuống, đứng dậy đi ra ngoài đại sảnh.

Y thấy thực nhiệt, cảm giác có điểm choáng váng, ngồi ở kia nhìn TV trong chốc lát, cảm thấy chính mình càng ngày càng khó chịu.

Nhất Hạ liếc chai nước trái cây.

Nhất Hạ muốn uống nước.

Tòa nhà này như thể không có ai ở vậy, một ly nước sôi để nguội cũng không có, Nhất Hạ ngồi dậy, cầm lấy cái ly đổ nước trái cây ra, đổ thẳng vào cổ họng mình.

Chai nước trái cây này so với vừa rồi vị thật sự không giống nhau.

Chính là bởi vì bỏ thêm rất nhiều đá, đầu lưỡi sớm bị đông lạnh trở nên tê rần, hương vị như thế nào, Nhất Hạ căn bản nếm không ra.

Nhất Hạ rót hai ly, hai má phồng lên, ngồi ở kia ngốc ngốc, sau khi Cổ Nhạc bọn họ cơm nước xong lại đây, y đã hoàn toàn ngã ở trên sô pha.

“Nước trái cây thêm Whiskey rồi thêm đá vào, như vậy mà đã trúng chiêu.”

Nam nhân hắc tây trang đem Nhất Hạ đem vào trong phòng, ném lên trên giường.

Cổ Nhạc ở một bên nhìn, khóe miệng tràn đầy ý cười, đối nam nhân hắc tây trang nói: “Đem quần áo lột sạch, chụp vài tấm ảnh gửi cho Thi Viêm nhìn xem.”

Hắc tây trang nam nhân gật gật đầu.

Đầu gối nam nhân đã kê lên trên giường, thân thủ sờ lên áo sơmi Nhất Hạ mở cúc, vừa muốn lột xuống, không nghĩ, di động Cổ Nhạc đột nhiên ngay thời điểm này vang lên.

Cổ Nhạc lấy ra tiếp được, không biết nghe đầu kia nói một câu gì đó, khóe miệng nhếch lên mỗi lúc một cao, chặt đứt trò chuyện, nói: “Không cần cởi.”

Hắc tây trang nam nhân ngẩng đầu, thấy Cổ Nhạc tươi cười như vậy, giống như hiểu rõ, từ trên giường đứng lên.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI