Đại thúc phải gả – 32, ĐÁNH CUỘC ~…

0
44

Đứng ở trước mặt chính là Thi Viêm.

Thi Viêm nhàn nhạt mỉm cười, đứng ở trước mặt y ánh mắt ôn hòa, nhìn y.

“Như thế nào…… Như thế nào trùng hợp như vậy?”

Còn đắm chìm trong tâm trạng buồn rầu, nháy mắt, Nhất Hạ có điểm hoảng.

Nhất Hạ vô thố nhìn cậu, Thi Viêm hơi hơi gật gật đầu, nói: “Tùy tiện đi dạo một mình, không nghĩ tới sẽ gặp được anh.”

“……”

Nhất Hạ không biết kế tiếp nên nói cái gì.

Y trong đầu không ngừng nghĩ, đôi mắt rũ xuống, cuối cùng, ngước mắt, nói: “Tôi……”

Nhất Hạ muốn nói mình có việc phải đi trước, nhưng mà Thi Viêm so với y nhanh hơn, đánh gãy lời nói của y, hỏi: “Có hứng thú hay không tìm một chỗ ngồi xuống trước?”

Ách?

Nhất Hạ giật mình, phản ứng lại, mày hơi hơi nhíu lại.

Thi Viêm có nói qua về sau sẽ không xuất hiện trước mặt mình nữa.

Nhất Hạ muốn mở miệng cự tuyệt, cuối cùng, cuối cùng cũng chỉ là lắc đầu.

Nhất Hạ thực khách khí, thực lễ phép mà nói: “Tôi còn có việc, thực xin lỗi, đi trước.”

Nhất Hạ không đợi Thi Viêm cấp ra phản ứng liền cúi đầu vòng qua Thi Viêm bước đi.

Thi Viêm cũng không có cản y lại.

Mà là xoay người nhìn theo.

Nhất Hạ lưng tực như bị kim chích, tư thế đi đường càng thêm cứng đờ, cuối cùng, y thấy trạm xe buýt trước mặt đang đỗ ở thấy là chiếc xe buýt hằng ngày y vẫn đi để quay trở về nhà, y chạy nhanh lại, theo dòng người bước lên xe.

Nhất Hạ kiếm một chỗ ngồi cuống, quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Thi Viêm cứ lẳng lặng như vậy đứng ở chỗ cũ, không khỏi nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Chính là vừa thoát khỏi người này, Nhất Hạ lại nhớ tới Kỷ Hạo, mày lại lần nữa nhăn lại, quay đầu lại, tiếp tục buồn bực.

Thẳng đến không còn thấy chiếc xe buýt, Thi Viêm mới thu hồi tầm mắt.

Y quay người lại, muốn đi về phía trước, lại ngay lúc này nhận được điện thoại.

Di động, truyền đến thanh âm tràn đầy trào phúng của Cổ Nhạc.

Ở đầu bên kia tỏ vẻ hài hước: “Bị người ta cự tuyệt, có phải hay không rất khó chịu?”

“……” Thi Viêm mày nhăn lại.

Bất quá chỉ trong một cái chớp mắt, Thi Viêm màylại giãn ra, bình tĩnh nhìn chung quanh, tìm không thấy bóng dáng Cổ Nhạc, nhàn nhạt: “Mày đau lòng hả?”

Đầu kia Cổ Nhạc vi lăng, ngay sau đó là cười to một trận.

Cũng không biết nói gì với câu đùa của Thi Viêm, vẫn là Thi Viêm công lực hơn người, Cổ Nhạc đối Thi Viêm khiêu khích: “Thật tội.”

“Đánh cuộc, mày tin hay không?” Cổ Nhạc nói: “Một tháng, tao thu phục hắn!”

“……” Thi Viêm nghe, mi hơi hơi rung lên.

Mặt bộ biểu tình không có biến hóa gì, Thi Viêm trầm mặc trong chốc lát, mở miệng: “Nếu không được thì sao?”

“Tao rời khỏi kế hoạch phát triển tân Las Vegas.”

Đây đúng là điều Thi Viêm muốn.

Bởi vì mấy lão nhân đó không muốn cùng hắn chơi.

Cổ Nhạc cười ha hả, nói: “Nhưng là nếu mày thua, 10% giá thị trường, tao muốn tam khu XX miếng đất kia của mày.”

“……”

Theo như lời Cổ Nhạc giá miếng đất kia trên thị trường vô cùng xa xỉ.

Thi Viêm làm như suy xét, cuối cùng, hắn nói: “Thành giao.”

Cổ Nhạc đem điện thoại cắt đứt.

Hắn kỳ thật liền đứng ở trên cầu vượt, không xa chỗ đó.

Vẻ mặt trào phúng, hướng phía dưới không xa nhìn xuống, Thi Viêm đứng ở chỗ đó, bình tĩnh, đi tới ven đường.

A Lộ bồi ở một bên cảm thấy Cổ Nhạc lần này đánh cuộc quá lớn.

Kế hoạch Tân Las Vegas là do Cổ Nhạc tốn rất nhiều công sức, lợi nhuận rất lớn, thật vất vả mới tìm đúng đường gia nhập vào cửa.

Mới vừa nắm lấy, hiện tại lại muốn chắp tay đưa ra đi.

A Lộ hỏi: “Ngài quyết định như vậy không cảm thấy quá xằng bậy sao?”

Cổ Nhạc nhìn về phía hắn, cuối cùng, ha hả cười.

Cậu xoay người hướng một bên thang cầu vượt lầu đi dạo xuống.

Cậu nói: “Ta sẽ không thua.”

“……” A Lộ có điểm lo lắng, vội bám theo sát, đuổi kịp bước chân cậu.

Bọn họ không biết, ở ngay một khắc xoay người đi, Thi Viêm đã lẳng lặng đứng đó mà nhìn theo phương hướng của bọn họ.

Thi Viêm thong dong thu hồi tầm mắt, đứng ở ven đường.

Một chiếc xe hơi chậm rãi dừng lại ở trước mặt hắn.

Có người xuống xe, cung kính vì hắn mở ra cửa xe phía sau.

Thi Viêm ngồi xuống, khóe miệng soái khí mang theo ý cười châm chọc, nhàn nhạt đầy tự tin, dương lên.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI