Đại thúc phải gả – 44, THƯƠNG ~…

0
15

Cổ Nhạc cũng không có trả lời.

Môi mím chặt, quai hàm cứ nhai, ngước mắt, nhìn Thi Viêm.

Thi Viêm nhìn thẳng hắn, đang đợi đáp án của hắn.

Cuối cùng, hắn buông xuống đôi đũa bằng bạc, vẫy tay gọi phục vụ, ở bên tai phục vụ nói vài câu.

Phục vụ nghe xong, nhìn về phía Thi Viêm.

Thi Viêm liếc hắn, phục vụ vội vàng thu hồi ánh mắt, đối Cổ Nhạc gật đầu, đi ra ngoài.

Cổ Nhạc nhìn ảnh chụp, lấy khăn ăn xoa xoa miệng.

Thi Viêm lại hướng nam hài cười khanh khách chỉ chỉ, Cổ Nhạc ngước mắt, đối diện ánh mắt Thi Viêm, cũng chưa nói cái gì, chỉ là nửa châm chọc kéo kéo khóe miệng.

Phục vụ đã trở lại.

Đem hóa đơn đưa cho Cổ Nhạc.

Mỹ nhân cũng vừa quay trở về, mày hơi hơi nhăn, thấy Thi Viêm nhìn chằm chằm mình, thực thấp thỏm, ngồi trở lại vị trí của mình.

Cổ Nhạc ngước mắt nhìn Thi Viêm một cái, cầm bút ký tên của mình lên hóa đơn.

Thi Viêm nhìn, mày hơi hơi nhăn, sau đó lại giãn ra.

Mỹ nhân thấy Cổ Nhạc đứng lên cũng vội vàng đứng lên.

Cô lấy găng tay tinh xảo của mình đeo vào, eo nhỏ bị Cổ Nhạc ôm lấy, phối hợp bước chân Cổ Nhạc, hướng của pha lê người hầu đẩy ra đi đến.

Thi Viêm ở kia ngậm thuốc, cũng không giữ lại, cuối cùng, phun ra khói trắng, hắn thong dong: “Hắn chính là King, đúng không?”

Cổ Nhạc bước chân hơi hơi ngừng lại.

Thi Viêm cũng không có quay đầu lại nhìn.

“Ta hình như nhìn thấy hắn.” Chỉ là đem tàn thuốc gõ xuống một cái chén sứ tao nhã, hắn nhàn nhạt: “Ở chỗ một người bạn.”

Cổ Nhạc giật mình.

Trong một cái chớp mắt, hắn ngoài ý muốn ngẩng đầu, nhưng là biểu tình trên mặt trước khi bị người khác phát hiện đã biến mất.

Hắn đi rồi.

Thi Viêm chớp mắt, ánh mắt xuyên qua làn khói rơi xuống ảnh chụp, mày hơi hơi nhăn lại.

Khách sạn, dưới vòi hoa sen, Cổ Nhạc một thân cường trấn, đứng dưới làn nước ấm, hai mắt nhắm nghiền.

Trong đầu hắn toàn tiếng kêu khóc, lộn xộn một mảnh, giống như thước phim nhựa, không ngừng hồi tưởng lại.

Hai mươi năm trước, trước linh đường.

“Không phải như thế!”

Văn kiện rơi vãi đầy đất, trên nền tiền giấy bay lả tả, một nữ nhân mặc áo tang đen, đầu đội hoa trắng kêu khóc thê lương.

Ngay sau đó, một tiếng ầm lớn.

Nữ nhân bị một lão nhân tát cho ngã xuống mặt đất.

“Tiện hóa!”

“Ngươi là thứ Tang Môn! Ngươi là ngôi sao chổi! Ngươi lừa cha dối mẹ! Ngươi khiến con ta nuôi con người khác còn khắc chết hắn…… Đồ đê tiện!”

Lão phụ nhân khóc mắng, giận đến không thể can ngăn, cả người đều run lên, chỉ vào nữ nhân, thân thủ hung hăng đấm đá từng đòn từng đòn lên người nữ nhân đang nằm khóc trên đất.

“Không có khả năng!”

Chung quanh mọi người đều lạnh lùng nhìn.

Ai cũng không có tới khuyên ngăn.

Tiểu hài tử ở một bên nhìn mẹ mình bị đánh, lao tới, bị lão phụ nhân tát một cái cái ngã xuống đất.

“Không được!”

Nữ nhân kinh hoàng.

Cô khóc, la hét, chạy lại ôm lấy con của mình.

Đấm đá không ngừng dội lên người nữ nhân.

Lão phụ nhân thở hổn hển, không thể giải hận, đoạt lấy quải trượng nam nhân bên cạnh một giúp cô cầm, từng trượng từng trượng, đánh lên người nữ nhân.

Hài tử khóc.

Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà đầu mẹ hắn đổ máu, mẹ hắn đang đau.

Lão phụ nhân dùng lực quá độ, không thở nổi, tim đập quá nhanh, ngất đi, ngã về sau một cái, bị một nữ nhân khác tay nắm tay một hài tử bước tới tiếp được.

“Mẹ.”

“Bà.”

Một tiểu hài tử đồng tuổi cũng chạy tới.

Lão phụ nhân ôm lấy tôn tử vọt vào lòng ngực mình, chỉ vào hai người khóc lóc trước mặt một lớn một nhỏ: “Đuổi ra đi……”

Cả người lão phụ nhân đều run lên, khóc: “Đem tiện nhân này đuổi ra cho ta!”

“Không cần……”

Nữ nhân đã bị đánh đến không dậy nổi.

Cô hơi thở thoi thóp, giương mắt, dựa vào một chút tỉnh táo còn sót lại, nhìn qua, ảnh chụp trên linh đường, là người chồng thân yêu nhất.

Hài tử cô ôm trong ***g ngực bị người ta bắt cóc.

Chồng vì cứu con trai, ở thời điểm giao tiền chuộc bất hạnh bị trói lại đánh tới chết.

Còn lại người sống, thống khổ không thôi.

Ngày đưa tang, trước mặt mọi người, thế nhưng lại đưa ra một phần chứng cứ hoang đường.

Chỉ vào con trai của cô nói rằng không phải con thân sinh của chồng cô.

Này…… Là nỗi oan khuất lớn nhất.

Đây là người mà cô yêu thương nhất, từ đây, thiên nhân vĩnh tuyệt, nhưng là, cô ngay cả tư cách đưa tang cũng bị cướp đoạt.

Cô……

“…… Ta cầu xin người…… Cầu xin người……”

Nữ nhân cùng hài tử bị mấy bảo tiêu kéo đi ra ngoài.

Bị ném ra ngoài đường, ném ra khỏi cửa.

Nữ nhân bò lại, khóc cầu, nhưng là, không có người để ý tới.

Nữ nhân khóc thật sự thảm, ngã trên mặt đất, ngất đi.

Hài tử ngồi ở bên cạnh cô, thê lương khóc kêu, ôm lấy cô, thực bất lực.

Hắn đập lấy cánh cửa cứng rắn.

Tay đập đến đau đớn, hắn gọi bà, gọi chú bác, gọi đến tên em trai thân thiết của mình, cầu bọn họ cứu lấy hai người, lại không ai đáp ứng.

Kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, tiểu hài tử nằm trên mặt dơ bẩn, khóc đến cuồng loạn, thở cũng không nổi, đột nhiên……

“Suy nghĩ cái gì vậy?”

Ký ức nháy mắt tan đi.

Cổ Nhạc vai được nước ấm tưới lên bị một đôi trắng nõn nhẹ nhàng vuốt lấy, hắn mở bừng mắt, nghiêng người đem nữ nhân trước mắt ôm tới trước mặt mình.

Váy ngủ tơ tằm trên người nữ nhân bị cởi ra.

Cổ Nhạc nâng cô lên, đem cô đè ở trên tường, nghiêng cổ hôn lên.

Nước ấm cùng nhiệt tình luân phiên, nữ nhân tươi cười rên rỉ, tay chân ôm lấy Cổ Nhạc, cúi đầu đem chính mình dâng lên.

Cổ Nhạc lại gần chỉ là hôn.

Cuối cùng, khi cô cả người ngập mùi ***, Cổ Nhạc lại buông cô xuống, cầm lấy khăn lông đi ra ngoài, cái này làm cho cô cảm thấy thực ngoài ý muốn.

“Nhạc?”

Nữ nhân hoảng hốt.

Cô cúi đầu nhìn chính mình, trên người đã hoàn toàn ướt đẫm, nhưng là Cổ Nhạc hắn, thế nhưng không có làm việc hắn nên làm.

Nữ nhân phản ứng đầu tiên là nghĩ xem có phải mình có chỗ nào không tốt hay không, làm Cổ Nhạc phản cảm.

Cô vội vàng chạy ra trước gương xem kỹ chính mình, không thấy có vấn đề gì, lại đi ra ngoài, phát hiện Cổ Nhạc đã mặc quần áo, mở cửa, đi ra ngoài.

Một giờ sau, trên thảm cỏ xanh, Cổ Nhạc ở trước một cái xe lăn ngồi xổm xuống.

“Mẹ……”

Hắn hai mắt tràn đầy ôn nhu mà người khác chưa bao giờ gặp qua.

Đối mặt với phụ nhân tiều tụy trước mắt hoàn toàn không cho hắn phản ứng, nhẹ nhàng vuốt lấy mái tóc bạc phơ không hợp với tuổi tác của bà, khóe miệng hắn, nhàn nhạt mỉm cười.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI