Đại thúc phải gả – 55, TÌM ~…

0
13

Sau đó Nhất Hạ mời Thi Viêm ăn cơm.

Ăn xong rồi Nhất Hạ cự tuyệt Thi Viêm tiến thêm một bước mời về nhà, Thi Viêm thấy y tâm sự nặng nề cũng không có giữ y lại.

Thi Viêm đưa Nhất Hạ đến tận ngõ nhỏ, Nhất Hạ định xuống xe, bị Thi Viêm giữ lại.

Nhất Hạ ngước mắt, Thi Viêm hỏi: “Tôi có thể đi lên hay không?”

Lông mi khẽ run rẩy, Nhất Hạ có điểm hoảng, lắc đầu.

Thi Viêm thu tay lại.

Nhất Hạ thấy cậu thất vọng, mày khẽ nhíu lại.

Y thấy Thi Viêm không nói chuyện, nghĩ nghĩ, đối Thi Viêm giải thích: “…… Tôi là sợ Kỷ Hạo đã trở về.”

Đây là lời nói thực lòng của Nhất Hạ.

Kỷ Hạo nhìn đến Thi Viêm, không biết có động thủ hay không.

Rốt cuộc, trước kia từng có hồi ức không tốt, nếu đụng phải thật đúng là khó mà nói.

Thi Viêm gật đầu, tỏ vẻ lý giải.

Nhất Hạ nhìn cậu hơi hơi giật nhẹ khóe miệng, định xuống xe, lại bị cậu giữ chặt.

Nhất Hạ quay đầu lại, không nghĩ, đôi mắt trợn to.

Thi Viêm vươn người hôn y.

Này chỉ là một cái chạm môi như chuồn chuồn lướt nước.

Cánh môi mềm mại nhẹ nhàng đụng vào, Thi Viêm hôn xong hơi hơi thối lui, nhìn Nhất Hạ, chờ y phản ứng.

Nhất Hạ ngây ngốc yên lặng nhìn cậu trong chốc lát, cuối cùng, hoảng hốt mở cửa xuống xe, không tỏ vẻ gì.

Thi Viêm nhìn theo Nhất Hạ đi vào ngõ nhỏ, khẽ mỉm cười.

Không có chán ghét, không có mắng chửi, thái độ Nhất Hạ như vậy đối với Thi Viêm mà nói, đã là đáp án tốt nhất.

Nhớ tới lần đó say rượu.

Kỳ thật……

Là sau khi Nhất Hạ uống say chủ động hôn hắn.

Nhìn nhìn lại phản ứng hiện tại của Nhất Hạ ……

Thi Viêm tươi cười dần dần phóng đại.

Nhất Hạ dần biến mất trong bóng đêm, Thi Viêm thu hồi ánh mắt khởi động xe, mở đèn chuyển tay lái, rời đi.

Nhất Hạ dọc theo đường cho đến khi lên lầu, tâm tình không thể bình phục.

Tim y đập rất nhanh.

Rất khó để nói là vì yêu, hơn nữa, lại rất mâu thuẫn.

Nhất Hạ một đường tâm phiền ý loạn, đi dạo qua cửa nhà Cố Gia, đột nhiên nghe được một tiếng thật lớn, Nhất Hạ sửng sốt, đảo mắt nhìn về phía cửa, cảm thấy có chút kỳ quái.

Đã trở lại?

Nhất Hạ không tính vào, nhưng bên trong đột nhiên lại truyền đến tiếng động.

Thanh âm kia, tựa như ngăn kéo bị lôi ra ném lên mặt đất, Nhất Hạ chớp mắt, nghĩ nghĩ, gõ cửa.

“Cố Gia?”

Trong phòng một chút động tĩnh cũng không có.

Nhất Hạ dựng tai dán lên cửa nghe thật lâu, im ắng, Nhất Hạ càng nghe trong lòng càng lo lắng, nghĩ có phải có trộm hay không, cuối cùng, lại gõ cửa vài cái.

“Cố Gia?”

Trên hành lang ánh đèn mờ nhạt mông lung.

Chung quanh, một người cũng không có.

Yên tĩnh lâu như vậy.

Yên lặng đến độ, tựa như tùy thời đều sẽ có việc nguy hiểm phát sinh, nhưng sẽ không có người tương trợ.

“Cố Gia?”

Nhất Hạ lại kêu một tiếng.

Bên trong không có phản ứng, Nhất Hạ hoảng sợ lui ra, lấy di động định gọi công an, không nghĩ, cửa đột nhiên mở ra.

Nhất Hạ ngước mắt, sửng sốt.

Trong phòng đi ra, là nam nhân trung niên cao gầy.

“Ngươi……”

Nhất Hạ hướng bên trong nhìn một cái, nam nhân cao gầy có điểm hoảng, không tự giác di chuyển vị trí, chặn tầm mắt Nhất Hạ.

Nhất Hạ phát hiện ngước mắt, như thể đang tìm tòi nghiên cứu nhìn hắn, nam nhân cao gầy nói: “Ta…… Chờ hắn trở về.”

Nhất Hạ giật mình.

Thật sao.

Người này hình như là người quen Cố Gia.

Nhất Hạ tức khắc cảm thấy chính mình nhiều chuyện.

Nhất Hạ đối hắn cười cười, nói: “Tôi ngay từ đầu gõ cửa không ai trả lời, còn tưởng rằng trong nhà có trộm.”

Nam nhân cao gầy trên mặt xẹt qua một tia gì đó, mất tự nhiên cười.

Nhất Hạ xem hắn như vậy, cũng không nói gì nữa, đối hắn cười cười, tính toán về nhà.

Nhưng là hắn mới vừa đi được một bước, đột nhiên lại ngừng lại, nam nhân cao gầy xem hắn quay lại, có điểm hoảng.

“Cái kia…… Xin hỏi ngươi là gì của hắn?”

Nhất Hạ chỉ là tò mò.

Nam nhân kia luống cuống một phen, cuối cùng, cười nói: “…… Con.”

“Hả?”

Nhất Hạ sửng sốt.

Nam nhân vội vàng sửa lại: “Hắn là con ta.”

“Nga……”

Nhất Hạ gật đầu.

Nhất Hạ đánh giá hắn.

Nam nhân tức khắc có chút khẩn trương, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Ân?” Nhất Hạ ngước mắt, cuối cùng, nói: “Không có. Ta chính là định nói cho ngươi, hắn đã rất nhiều ngày không về đây, ngươi đêm nay chưa chắc có thể chờ được hắn.”

Nam nhân vi lăng.

Nhưng là, ngay sau đó, nam nhân như là nhẹ nhõm thở dài một hơi, nhẹ nhàng: “Cái này ta biết……”

“Nga.” Nhất Hạ gật đầu cười cười, trở về.

Hắn đi vào trong phòng, cảm thấy không đúng chỗ nào, nhưng là ngẫm lại, cảm thấy mình thật buồn cười.

Chẳng lẽ bởi vì cha hắn lén lút liền cho rằng người ta không phải cha con sao?

Nhất Hạ suy ngẫm.

Nhất Hạ buông xuống ngờ vực, hướng các phòng kiểm tra một chút, không thấy Kỷ Hạo, Nhất Hạ thở dài một hơi, lấy quần áo muốn tắm rửa, hướng phòng tắm đi đến.

Đêm, Nhất Hạ tiếp tục chờ đợi.

TV mở ra, hình ảnh vẫn luôn thay đổi, Nhất Hạ yên lặng nhìn, kỳ thật căn bản không biết TV chiếu cái gì.

Đồng hồ gõ hạ 12 giờ.

Nhất Hạ ngẩng đầu nhìn thời gian, trong lòng thầm than, hướng phòng Kỷ Hạo đi vào.

Phòng trống không.

Nhất Hạ ở trên giường Kỷ Hạo ngồi xuống, rất thất vọng.

“Ba, mẹ, Kỷ Hạo không nghe lời a, làm sao bây giờ?”

Nửa đêm lầm bầm lầu bầu.

Nhất Hạ thanh âm trầm thấp, mờ ảo.

Hốc mắt Nhất Hạ nóng lên.

Y ngồi yên thật lâu, hai mắt chớp chớp, nước mắt đọng trên khóe mắt, lại trước sau không có rơi xuống.

Nhất Hạ bắt đầu lục soát đồ vật Kỷ Hạo.

Lật từng trang giấy, Nhất Hạ hy vọng có thể tìm được một vài số điện thoại bạn bè tìm kiếm manh mối.

Y lục tung một phen, ở kệ sách trước mặt tìm đi tìm lại, đột nhiên một quyển nhật ký rớt ra, Nhất Hạ nhặt lên, nhìn đồ từ trong đó rơi ra, Nhất Hạ sửng sốt.

Này cũng không phải là nhật kí, nhưng bên trong bay ra một tấm ảnh chụp, Nhất Hạ nhặt lên, tập trung nhìn vào, ngẩn ra.

Đây là ảnh chụp Kỷ Hạo cùng một nam sinh tuổi không sai biệt lắm.

Ảnh chụp Kỷ Hạo, là bộ dáng vừa từ bên kia đi lại.

Ảnh chụp, hai người thoạt nhìn giống như là tình nhân, quan trọng nhất, Kỷ Hạo tươi cười rực rỡ, bởi vì nam sinh kia hôn lên mặt Kỷ Hạo.

Nhất Hạ trong lòng không nói lên lời, khẽ siết lại.

Y xoay ngược lại mặt trái ảnh chụp, sau lưng ảnh chụp dùng bút mực màu lam vẽ quả tim bị mũi tên xuyên thấu, lại còn viết TO: Kỷ Hạo.

Kỷ Hạo có bạn trai.

Nhất Hạ hoàn toàn sửng sốt.

Trong lòng cảm giác khó có thể miêu tả, Nhất Hạ nhìn ảnh chụp, hai người rất ngọt ngào, Nhất Hạ đột nhiên, có loại cảm giác bị lừa gạt.

Theo như hồi ức trước kia, Kỷ Hạo đối với y như muốn sở hữu, Nhất Hạ ngồi xuống mép giường.

Là phẫn nộ, là ghen ghét, là nhẹ nhàng, là giải thoát hay là nghi hoặc, Nhất Hạ không biết.

Nhất Hạ lẳng lặng ngồi yên đó thật lâu.

Thẳng đến khi y đem khiếp sợ trong lòng thu thập, y một lần nữa xoay lại tấm ảnh chụp, Nhất Hạ đột nhiên cảm thấy, người trẻ tuổi đang hôn nhẹ lên gương mặt Kỷ Hạo thực quen mắt.

Nhất Hạ cảm thấy, hình như mình ở nơi nào đó có gặp qua người này.

Nhất Hạ ở trong đầu cực lực tìm kiếm, không có đáp án.

Y gặp qua……

Chẳng lẽ là trong trường học?

Nhất Hạ đem nhật ký đặt lại lên gác sách.

Y cơ hồ lập tức liền có thể khẳng định, tìm được người này, là có thể tìm được Kỷ Hạo.

Nhưng là y đã không còn tâm tình.

Y trong lòng thực phức tạp, phức tạp đến mức không biết mình nên làm như thế nào.

Y đột nhiên cảm thấy mình không nên đi tìm Kỷ Hạo.

Ít nhất, không nên đi quấy rầy bọn họ.

Nhất Hạ tâm tư hỗn loạn, đã không còn tâm tình chờ đợi, ra ngoài, tắt TV, trở về phòng khép cửa lại, đầu óc mông lung, y ngủ rất nhiều.

Nhất Hạ buồn suốt ba ngày.

Ba ngày sau, là thứ sáu.

Thẩm Võ hỏi Nhất Hạ chuyện Kỷ Hạo, nghe Nhất Hạ tiết lộ vụ ảnh chụp, kinh ngạc một phen, đối Nhất Hạ: “Vậy ngươi không đi tìm hắn?”

Nhất Hạ lắc đầu.

Nói không chừng người ta tình chàng ý thiếp, mình ở đây gấp gáp, lăn lộn như thằng ngu.

Thẩm Võ đối với việc của Kỷ Hạo rất kinh ngạc.

Hắn nói: “Mầm non tốt như vậy, thế nhưng là……”

Thẩm Võ nhìn về phía Nhất Hạ, thấy Nhất Hạ ủ rũ cụp đuôi, câm miệng.

Cuối cùng, hắn nhìn không được, đối Nhất Hạ: “Ai nha, hắn thích nam nhân lại không phải ngươi sai, ngươi ra cái dạng này là vì cái gì?”

Thẩm Võ nói: “Ta cảm thấy đi, có lẽ hắn trước kia ở bên kia với cha mẹ nuôi cũng đã là như thế này, bằng không như thế nào chạy về đây? Khẳng định là người bên kia không tiếp thu được, hắn lại không muốn người khác quản, mới trở về tìm ngươi.”

“Nói như vậy nga, hắn đối với ngươi tốt như vậy chính là sợ ngươi sẽ đưa hắn trở về. Ta khi đó đã cảm thấy kỳ quái rồi……” Thẩm Võ chắc chắn nói: “Từ bé không có ký ức, hơn nữa lúc trước cũng không từng sinh hoạt bên nhau, cảm tình anh em hai người sao có thể tốt như vậy, bất luận kẻ nào nghĩ đến, đều cảm thấy không bình thường. Hiện tại phân tích, ân ân nguyên lai có mục đích.”

Nhất Hạ không nói lời nào.

Không có nói, cũng không có phản bác.

Thẩm Võ thấy y vẻ mặt âu sầu, chịu không nổi, kéo tay y, nói: “Đi!”

Nhất Hạ giương mắt: “Đi đâu?”

“Xin nghỉ a, về nhà lấy ảnh chụp, ta bồi ngươi đến trường học tìm nam sinh kia.”

Nhất Hạ trên mặt lập tức hiện lên không muốn.

Thẩm Võ thấy y như vậy, phát hỏa, hỏi: “Ngươi có phải không muốn em trai mình nữa hay không?”

Nhất Hạ ngước mắt.

“Cãi nhau mà thôi, hiện tại cắt bào đoạn nghĩa sao?” Thẩm Võ nói: “Ngươi tìm được hắn, vì cái gì cãi nhau, trực tiếp giải quyết, về sau hắn thích ở đâu thì ở, đỡ phải phiền lòng ngươi, đúng không?”

Nhất Hạ đột nhiên cảm thấy Thẩm Võ nói cũng có lý.

Chuyện gì, nên rõ ràng.

Thẩm Võ thấy y dao động, kéo hắn lên, đi lấy giấy xin phép ký vào, xin nghỉ một buổi sáng.

Hai người cầm ảnh chụp đi rà quét, đến trường học, cắt nửa bên, đem Kỷ Hạo dấu đi, chỉ lộ mặt nam hài kia, hỏi rất nhiều người bên trường Kỷ Hạo.

Thầy giáo lẫn học sinh, không có người nhận ra người trong ảnh, hai người tìm không có kế hoạch, nhụt chí.

Buổi chiều, trời mưa.

Bọn họ về công ty đi làm bình thường, Nhất Hạ lặng im, Thẩm cầm folder ở kia xem, một nữ đồng nghiệp trở về thấy, trêu chọc: “Thẩm Võ a, ăn đồ không nên ăn đi? Điều hòa chưa đủ mát sao?”

Tất cả mọi người đều cười.

Thẩm Võ nhăn mặt: “P a, về nhà với chồng cô đi, lão tử tìm người không ra, không rảnh đâu.”

Thẩm Võ vừa nói như vậy, nữ đồng bước ra chỗ bàn hắn nhìn qua tấm ảnh chụp, “nha” một tiếng.

Tất cả mọi người đều vây lại xem.

Như thể thấy lạ nên nhìn.

Nhất Hạ lúc này mới phản ứng lại ảnh chụp Kỷ Hạo còn ở chỗ Thẩm Võ.

Y vội vàng, đẩy những người đó ra, đoạt lấy ảnh chụp.

Ảnh chụp này ảnh hưởng không tốt……

Nhất Hạ hối hận chính mình vừa rồi không đòi về cất vào bóp.

“Là ai?”

Mọi người bàn tán.

Thẩm Võ hoàn toàn không cảm thấy có cái gì, nói thẳng: “Em trai Nhất Hạ a.”

“Nha, em trai Nhất Hạ lớn lên không tồi a.” Một nữ đồng nghiệp hưng phấn, nhưng là ngẫm lại, nhíu mày: “Chính là…… Như thế nào lại hôn nam nhân a.”

“Nam nhân được hôn càng không tồi a.”

“Ai, đúng rồi.” Thẩm Võ đối nữ đồng nghiệp chỉ tay, nói: “Nam nhân được hôn càng không tồi, mới là em hắn.”

“Thẩm Võ.”

Nhất Hạ có điểm trách cứ nhìn hắn.

Kỷ Hạo còn trẻ a.

Còn có cơ hội trở về chính đạo.

Hiện tại bị Thẩm Võ tuyên truyền, về sau làm sao bây giờ?

“Oa, người bị hôn là em ngươi à, em ngươi thật đẹp trai a.”

Hai nữ đồng nghiệp trẻ tuổi đều hưng phấn.

Nhưng là hưng phấn, mang theo một chút đáng tiếc.

Thẩm Võ chỉ chỉ các cô: “Đẹp cũng không tới phiên các ngươi, các cô nương, ngẫm lại tuổi của mình ……”

Thẩm Võ mới vừa nói đã bị người lấy folder đập.

Hắn né tránh, nữ đồng nghiệp bị hắn trêu chọc còn đánh hắn thêm vài cái, hắn thấy phiền, đẩy tay cô ra: “Ai nha! Ngươi gả đi được rồi, ngươi oán cái gì nha.”

“Không phải a.” Nữ nhân thấy Thẩm Võ tránh đi, vội vàng kéo tay áo hắn, nói: “Em trai Nhất Hạ, cuối tuần hình như ta có nhìn thấy á.”

Cô vừa nói, Nhất Hạ sửng sốt.

Nhất Hạ còn không kịp phản ứng, Thẩm Võ đã nhanh miệng.

“Ở đâu?”

“Viện điều dưỡng trên đỉnh núi XX a.”

“Thật ”

Mọi người nghe xong cảm thấy không phải.

Viện điều dưỡng kia vô cùng sang, vào được đó đều là mấy lão nhân có tiền, là đại nhân vật, Nhất Hạ là một gia đình bình thường, em trai lại trẻ tuổi như vậy, sao có thể xuất hiện ở nơi đó.

“Không phải a, hôm đó ta bồi chồng ta đi thăm mẹ chồng, ta thật sự ở đó nhìn thấy một người trẻ tuổi, rất giống hắn a.”

“Rất giống?”

Nữ đồng nghiệp gật đầu, nói: “Tuy rằng ta lúc ấy chỉ nhìn nửa bên sườn mặt……”

Mọi người hãn……

Sườn mặt.

Là nửa bên.

Nhưng là nữ đồng nghiệp thao thao bất tuyệt, nói: “Lớn lên rất đẹp, đại khái như vậy cao……”

Vừa nói, cô tay khoa tay múa chân một chút, Nhất Hạ nhìn, xác thật là độ cao Kỷ Hạo.

“Lớn lên đẹp như vậy, lại trẻ tuổi như vậy, không mặc đồng phục, lúc ấy ta liền tò mò, hỏi hộ sĩ, kết quả mọi người nói không phải nhân viên chỗ đó, là khách để nghỉ dưỡng.” Nữ đồng nghiệp nói xong vung tay, hỏi: “Các ngươi nói, đó là chỗ nào, một đống toàn bà già ông già, hắn ta tuổi còn trẻ lại vào đó ở, có phải rất quái lạ hay không?”

Mọi người đã đi hết.

Cô thấy không có ai hưởng ứng, nhìn về phía Thẩm Võ, Thẩm Võ cũng chỉ ha hả một tiếng, buông folder trong tay, ngồi trên ghế của mình.

“Nhất Hạ.”

“Ân?”

Nhất Hạ đáp một tiếng.

Nhưng nữ đồng nghiệp nhìn hắn, nghĩ lại lại cảm thấy không còn khẳng định như ban nãy, đưa tay, cười nói: “Tính toán đến xem không.”

Nữ đồng nghiệp tránh ra.

Lời nói vừa rồi, lại làm Nhất Hạ lâm vào tự hỏi.

Kỳ thật viện điều dưỡng kia Nhất Hạ biết ở chỗ nào.

Nhất Hạ trước kia có người gửi gắm tặng đồ cho người ta, đã từng cùng Kỷ Hạo đi vào.

Kỷ Hạo khi đó còn nói nơi đó hoàn cảnh thực tốt.

Khi đó Nhất Hạ nói giỡn bảo cậu nhìn bảng giá, Kỷ Hạo lại nói cậu khẳng định có thể vào ở được.

Vào ở……

Đương nhiên không phải bởi vì Nhất Hạ.

Nhất Hạ thậm chí cảm thấy, Kỷ Hạo nói không chừng thật sự sẽ trốn ở trong đó.

Thẩm Võ thấy y trầm mặc, ban đầu cũng không để ý, cuối cùng, nghĩ nghĩ, Thẩm Võ kinh ngạc, hỏi: “Ngươi không phải thật sự tính toán đi đến đó xem đi?”

Nhất Hạ không trả lời.

Thẩm Võ cảm thấy khó có thể tin, thân thủ lấy tay sờ trán y xem coi có nóng không, Nhất Hạ chớp mắt, né tránh: “Ngươi làm gì vậy?”

“Ngươi nhớ em phát cuồng rồi a?” Thẩm Võ khẳng định: “Đó không có khả năng được chưa?”

Nhất Hạ vẫn không trả lời.

Cuối cùng, y thấy Thẩm Võ vẻ mặt lo lắng nhìn mình, đạm cười: “Không có đâu, sao có thể chứ?”

Thẩm Võ đối với mấy câu nói này của y bán tín bán nghi.

Nhất Hạ thực an tĩnh, trở về chỗ ngồi của mình.

Buổi chiều, mưa càng lúc càng lớn.

Rõ ràng còn chưa đến buổi tối, trời lại âm u, cứ như sắp vào đêm.

Nhất Hạ cầm ảnh chụp, đứng ở cửa sổ thật lâu.

Y thật sự rất muốn lập tức đi tìm Kỷ Hạo, đưa Kỷ Hạo nhìn tấm ảnh này, muốn nghe Kỷ Hạo sẽ giải thích như thế nào.

Y tranh thủ lúc Thẩm Võ đi WC liền lấy giấy xin phép nghỉ.

Y điền xong liền ra khỏi công ty, vẫy tay bắt tắc xi, đối tài xế giải thích một chút, muốn đến chỗ viện điều dưỡng theo như lời nữ đồng nghiệp đã nói cho mình.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI