Đại thúc phải gả – 137, THUYẾT PHỤC

0
30

137, Thuyết phục …

Liền Tử bụng phệ vừa thấy Nhất Hạ liền phi qua.

Đôi mắt A Lộ trừng lên, ở kia khẩn trương “Ai, ai, ai” một phen, còn tốt, Nhất Hạ thành công tiếp được Liền Tử.

Nhất Hạ nhìn cái bụng tròn trịa của Liền Tử, ít nhất đã bảy tám tháng, hai mắt Nhất Hạ chớp chớp, kinh ngạc, hỏi: “Ai?!”

Liền Tử vừa nghe, hai mắt nổi lên ánh sáng hy vọng, hỏi: “Anh ghen tị sao?”

“Mẹ nó! Đi tìm chết!” A Lộ vừa nghe, vội vàng ngăn cách giữa hai người, khẩn trương đẩy Nhất Hạ đang đứng cạnh Liền Tử ra, lớn tiếng cảnh cáo: “Này là lão bà của ta a!”

“Tránh ra ”

Nhất Hạ biết được trong một cái chớp mắt là kinh ngạc, nhưng là nhìn đến Liền Tử chỉ tay một cái, A Lộ thật ngoan ngoãn đứng qua một bên, Nhất Hạ càng kinh ngạc.

Thẩm Võ sớm đã thành thói quen.

Hắn ở kia cười xấu xa.

A Lộ đánh hắn một trận, thấy Liền Tử đem hành lý Nhất Hạ đưa lại, trực tiếp nhét vào người Thẩm Võ.

Nhất Hạ thấy A Lộ liếc mắt một cái, hỏi Liền Tử: “Khi nào mời rượu a?”

Liền Tử khó hiểu: “Không mời rượu a?”

“Vậy khi nào kết hôn a?”

“Cũng không đăng ký a.”

Nhất Hạ nhìn bụng Liền Tử, nhíu chặt mày nhìn về phía A Lộ.

“Ngươi sao lại có thể như vậy?” Nhất Hạ đau lòng cho Liền Tử. Như thế nào có thể khiến cô trở thành mẹ khi chưa lập gia đình.

A Lộ nhất thời vô thố: “Uy……”

Hắn định nói mình oan uổng, không phải hắn không chịu, là cô không chịu, nhưng là Liền Tử không để hắn nói, hỏi Nhất Hạ: “Vậy anh còn đi nữa hay không?”

“Nói không chừng.” Nhất Hạ thấy A Lộ rất khẩn trương, đạm cười đối Liền Tử: “Em lại không phải không biết chuyện của anh.”

Liền Tử không cao hứng.

Cô nói: “Đã lâu như vậy, còn có thể có chuyện gì? Bọn họ sớm liền tự tìm người khác.”

“Đúng vậy.” Thẩm Võ đối Nhất Hạ: “Thi Viêm người ta đã sớm kết hôn rồi lại ly hôn, ly hôn rồi lại tìm người khác.”

“Nga, phải không?” Nhất Hạ nghe, trong lòng có điểm không thoải mái.

Nhưng y vẫn cười, có điểm mất tự nhiên, nói: “Vậy là tốt rồi a.”

Liền Tử thấy y như vậy, bắt được tay y.

Không muốn để không khí luôn không thoải mái như thế, cô hy vọng Nhất Hạ có thể cao hứng lên, chuyển đề tài, nói: “Kỳ thật a, anh trở về rất đúng lúc, em tháng sau kết hôn nga ”

“A?” Ngoan ngoãn đứng một bên, A Lộ ngẩn ra, chớp: “Tháng sau?!”

Quyết định khi nào?! Vì cái gì hắn không biết a?!

“Không muốn a?” Liền Tử liếc hắn.

“Đương nhiên không phải!”

Này quá đột nhiên, A Lộ vì mục tiêu này phấn đấu đã nhiều năm, lần này vui mừng ra mặt a.

“……” Liền Tử thấy hắn cười không có chút đức hạnh, liếc chết hắn.

Cuối cùng, thay bằng một khuôn mặt nhu hòa, cô đối Nhất Hạ: “Tháng sau tổ chức hôn lễ, anh sẽ không nhẫn tâm rời đi phải không?”

A Lộ nghe chớp mắt. Hắn nhìn về phía Liền Tử.

Có ý tứ gì a? Hắn như thế nào cảm thấy lời này nghe thật dễ thương a?!

“Sau đó, tháng sau nữa phải sinh con nga.”

Liền Tử sờ sờ bụng, thấy Nhất Hạ gật đầu, lại hỏi: “Anh sẽ ở bên em cùng con, đúng không?”

Cô nói lời này khiến Thẩm Võ cùng Nhất Hạ đều nghe không hiểu. Ba nam nhân đều chớp mắt, nhìn thoáng qua lẫn nhau, Nhất Hạ nhìn bụng Liền Tử ……

Có ý tứ gì a? Nhất Hạ nghĩ nghĩ, cuối cùng, máy móc gật gật đầu.

“Tiếp đó, tháng sau sau nữa, con trai đầy tháng, anh sẽ không mặc kệ bỏ lại em, đúng hay không?”

Nhất Hạ theo bản năng nuốt một ngụm.

Có ý tứ gì a? Nhất Hạ liếc A Lộ.

Y cũng không phải là qua tay người a.

“Sau đó lại tháng sau sau sau……”

“Em đủ rồi a!” A Lộ nổi bão.

Mọi người đều nhìn hắn.

Hắn vừa nhấc mắt liền bắt gặp hai mắt Liền Tử, ánh mắt tất giết, hắn khẩn trương, vội vàng sửa lời, nói: “Nhất Hạ ngồi xe lâu như vậy mệt chết, mấy lời vô nghĩa đợi đến lúc đi tảo mộ rồi nói a?”

“Ách?!” Mọi người cùng phản ứng.

A Lộ biết mình nói sai, kéo kéo khóe miệng, đối Liền Tử giải thích: “…… Không phải a, không phải lúc ăn cơm nói dẫn y đi thăm em trai sao?”

“Nga, phải nga.”

Liền Tử gật đầu, đỡ bụng, dáng người thật sự nhanh nhẹn, dắt tay Nhất Hạ bước nhanh rời đi.

Sau khi thu xếp hành lý xong, tắm rửa thay quần áo, Nhất Hạ tiếp nhận chìa khóa Liền Tử trả lại, theo bọn họ đi tìm Kỷ Hạo.

Liền Tử chọn nơi đặt mộ thật tốt.

Là một chỗ cao thanh tĩnh, đứng nơi mộ phần, phóng mắt có thể nhìn đến hơn phân nửa cảnh sắc mộ viên.

Nhất Hạ ngẩng đầu nhìn ảnh chụp Kỷ Hạo chân chính, y đạm đạm cười, nắm lấy tay Liền Tử, đối Liền Tử: “Thật sự không biết nên cảm tạ em như thế nào……”

Liền Tử cười. Liền Tử nói: “Muốn cảm tạ em, vậy về sau đối tốt với con trai em nha.”

Nhất Hạ nghe thấy ái muội, nhíu mày.

Còn tốt, A Lộ không ở chỗ này.

Nhất Hạ nhìn bụng Liền Tử, cười nói: “Tính toán kêu anh tiếp thu hắn sao?”

Liền Tử cười khẽ, nhíu nhíu mũi, nói: “Tưởng bở.”

Nhất Hạ cười.

Nếu cô không yêu A Lộ sẽ không vì A Lộ giữ đứa nhỏ này, nói nhân sinh, kỳ thật, cô đã có một cuộc sống mới thật sự.

Nhất Hạ vừa muốn nói gì đó, bỗng nhiên nhìn đến một người, câm miệng.

Liền Tử cảm thấy kỳ quái, theo ánh mắt y xoay người nhìn lại, nhìn đến một lão thái thái, nao nao.

Lão thái thái trang điểm rất đơn giản.

Búi tóc đơn giản cài một cây trâm phỉ thúy, sườn xám bằng lụa cẩm, trên tay chống một quải trượng bằng gỗ tốt mạ vàng.

Tới bái thân nhân sao?

Liền Tử nhìn đến lão thái thái đối mình cười.

Cô hơi hơi cười đáp, nhưng là thực mau, cô phát hiện, kỳ thật lão thái thái là đối với Nhất Hạ cười.

“Đã lâu không thấy.” Lão thái thái đi tới chỗ hai người bọn họ.

Nhất Hạ gật gật đầu, đối lão thái thái nói: “Ngọc phu nhân, đã lâu không thấy.”

Liền Tử trong lòng cả kinh, cuối cùng, chớp mắt, theo bản năng cảnh giác chắn trước mặt Nhất Hạ.

“Bà muốn làm gì?” Liền Tử hỏi.

Ngọc phu nhân chớp mắt, cười, hỏi: “Ngươi cảm thấy, ta có thể làm gì?”

Ngọc phu nhân nói, chuyển hướng về phía Nhất Hạ: “Ta có thể cùng ngươi tâm sự không?”

Nhất Hạ gật đầu.

“A Thường.” Ngọc phu nhân gọi một tiếng.

Một bóng hình quỷ mị hiện ra.

Ngọc phu nhân ý cười nhu hòa, nói: “Thay ta đưa vị nữ nhân này xuống núi.”

Liền Tử bắt được tay Nhất Hạ, căm tức nhìn bà.

Ngọc phu nhân chỉ đạm cười, Nhất Hạ an ủi, nắm ngược lấy tay cô, nói: “Không có việc gì.”

“Chính là……”

“Không có việc gì.” Nhất Hạ ôn nhu.

A Thường tiến lại mời Liền Tử.

Liền Tử do dự thật lâu, cuối cùng, thấy Nhất Hạ kiên trì, cô đành phải đi cùng A Thường.

Cô đi được vài bước, còn do dự quay đầu lại liếc mắt nhìn Nhất Hạ một cái.

Nhất Hạ đối cô nhẹ nhàng cười cười, Liền Tử liếc Ngọc phu nhân một cái, nghĩ thầm có nên viện binh hay không, ngoan ngoãn theo A Thường xuống dưới chân núi.

Liền Tử vừa đi, Ngọc phu nhân đi tới, cùng Nhất Hạ song song nhìn xuống dưới chân núi.

Từng tòa mộ bia màu trắng, có khắc lịch sử thuộc về mỗi người, gió nhẹ thổi tới, nhánh cây lay động, Ngọc phu nhân cười, nói: “Ta không nghĩ tới ngươi sẽ trở về.”

Nhất Hạ thở dài một hơi: “Ta cũng không nghĩ tới, ngài nhanh như vậy liền biết ta trở về.”

Không có người biết, năm đó Nhất Hạ trước khi đi, thế nhưng gặp qua Ngọc phu nhân.

Buổi tối hôm đó, y cầm hành lý đi ở đầu đường, lang thang không có mục tiêu mà kinh tế lại túng quẫn, y kỳ thật không biết mình có thể đi chỗ nào, kết quả một lái xe đi tới trước mặt y, Ngọc phu nhân xuất hiện, nói là muốn cùng y nói chuyện.

“King…… Hiện tại có khỏe không?” Nhất Hạ hỏi.

Ngọc phu nhân gật đầu, cuối cùng, cười nói: “Ngờ phúc của ngươi, hắn rất khá.”

Nhất Hạ đạm cười.

Năm đó, cũng trên đỉnh núi, Ngọc phu nhân đối Nhất Hạ không có một chút nào giữ lại mà nói về ân oán năm đó của gia tộc Williams.

Khi đó, Ngọc phu nhân cũng không biết nên thí y, hay là bỏ qua, thế nhưng hỏi y, nếu y là bà, sẽ làm như thế nào.

Nhất Hạ hỏi rất ngạc nhiên, hỏi Ngọc phu nhân: “Vì cái gì bà muốn từ bỏ thứ bà nguyên bản có được, đuổi theo thứ mà bà không có khả năng có được đến?”

Nhất Hạ ý tứ thực minh bạch.

Hai mẹ con Cổ Nhạc bị bà thương tổn, đây là sự thật, tựa như tấm ván gỗ đã đóng đinh, dù cho rút đi, vết thương vĩnh viễn đều sẽ không ma diệt.

Nhưng là King bất đồng. King do bà vẫn luôn vất vả bồi dưỡng, là do bà nuôi dưỡng từ nhỏ, có cảm tình.

Vì một đoạn tình cảm vĩnh viễn đều không thể vãn hồi, đi phá hư một đoạn cảm tình chính mình vất vả kinh doanh, hưng sư vấn tội, kết quả là, kết quả này, đáng giá sao?

Cổ Nhạc sẽ không bởi vì cái này lại tín nhiệm nàng, King cũng sẽ bởi vì cái này, bỏ bà mà đi, kết quả là, bà có thể đạt được cái gì?

Những lời này của Nhất Hạ làm Ngọc phu nhân lau mắt mà nhìn.

Đêm hôm đó nói qua, Ngọc phu nhân buông tha EVE, cũng đổi phương thức cho hai mẹ con Cổ Nhạc một công đạo, phong ngăn vân tĩnh, Ngọc phu nhân thế nhưng đối với nam nhân yếu đuối này cảm giác lại không đúng tí nào, có chút thưởng thức.

“Ta không phản đối nam nam yêu nhau, bởi vì giờ này ngày này khoa học phát triển, muốn nối dõi tông đường căn bản không phải vấn đề.”

Ngọc phu nhân hơi hơi dương dương đầu: “Nhưng là, hiện tại giữa hai anh em đã bình an không có việc gì, ngươi đột nhiên xuất hiện, ta rất sợ, ngươi sẽ lại khơi mào chiến tranh giữa hai người bọn họ.”

“King không chịu trở về, hắn khăng khăng phải ở lại chỗ này, ta là bà nội nó, không có khả năng làm khó hắn. Cổ Nhạc là ở chỗ này lớn lên, đối với thân nhân chúng ta, hắn trước sau không ngừng cảnh giác, nếu thật sự nháo lên, muốn khuyên, hắn cũng chưa chắc sẽ nghe ta, càng thêm không có khả năng theo ta rời đi. Cả hai đều đối phó không được, ta chỉ có thể đem tiền đặt cược đè ở trên người của ngươi. Ta muốn biết, thành ý thế nào, mới có thể đả động đến ngươi……”

Ngọc phu nhân chuyển mắt đối Nhất Hạ: “…… Làm ngươi nguyện ý lại lần nữa rời đi?”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI