Đại thúc phải gả – 130, KHÔNG NGHĨ …

0
10

130, Không nghĩ …

Nhất Hạ không nghĩ tới theo như lời Lao thúc an bài thật sự có thể an bài được.

Hai ngày sau, cũng là ngày y có thể xuất viện, Lao thúc cho y mặc áo bác sĩ, đeo khẩu trang cùng mắt kính, muốn y cùng lão đi qua.

Nhất Hạ trong lòng thực thấp thỏm.

Đi theo bước chân Lao thúc, vào thang máy, Lao thúc thông qua chỗ kiểm nghiệm, ấn đi xuống lầu dưới, nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, đối Nhất Hạ: “Lên đến đo, không khỏi khiến ngươi nhìn thấy người quen, vô luận như thế nào, ngươi đều không được tháo khẩu trang ra.”

Nhất Hạ gật đầu.

“Kỳ thật tình huống hiện tại của Cố Gia đã ổn định. Bất quá lại chưa có tỉnh, chúng ta hiện tại đều đang chặt chẽ quan sát hắn, nơi đó có rất nhiều dụng cụ, ngươi không quen thuộc, nhất định phải chú ý, đừng đụng đến cái gì.”

Nhất Hạ lại gật đầu.

Lao thúc biết, Nhất Hạ hiện tại thực khẩn trương, liền nói: “Bình tĩnh đi, không cần quá khẩn trương, bằng không gặp được người nhận ra ngươi, hoảng thất mất đất, là sẽ bị người ta phát hiện.”

“Tôi biết.” Nhất Hạ trả lời.

Lao thúc gật gật đầu, lại liếc y một cái, không nói nữa.

Kỳ thật quá trình phi thường thuận lợi. Lao thúc bởi vì thường xuyên đi lên, bảo tiêu cửa thang máy nhìn đến lão, thậm chí không nghĩ đến việc tới tra hỏi.

Lao thúc mới đi ra thang máy khỏi vài bước, Nhất Hạ liền thấy được a Đề.

Tâm Nhất Hạ tối lại, đột nhiên cúi đầu, mắt kính lại quá lỏng thiếu chút nữa rớt xuống.

Lao thúc thấy y như vậy ngẩn ra.

Ánh mắt A Đề bị hắn hấp dẫn, cũng bởi vậy nhìn về phía y.

Tay Nhất Hạ cũng run lên.

T đưa tay đỡ mắt kính, Lao thúc muốn chào hỏi với a Đề lấy lực chú ý của hắn đi, nhưng là không nghĩ, có người kêu hắn.

Một người ngoại quốc đi tới chỗ hắn.

Người nọ cũng mặc áo bác sĩ, đem bệnh ký lục trên tay giao cho Lao thúc, cởi áo khoác ra đưa cho phụ tá kế bên, một bên dùng ngoại ngữ nhắc nhở Lao thúc cái gì đó.

Lao thúc cùng hắn thảo luận sôi nổi.

Nhất Hạ đứng ở bên cạnh Lao thúc, làm bộ nghiêm túc nghe, nhớ kỹ, a Đề thấy y như vậy, bắt đầu cảm thấy có điểm không đúng, chỉ là nhìn hai mắt y, thấy ba thủ hạ đã đi vào chờ thang máy, liền hướng cửa thang máy bỏ đi.

Nhất Hạ nghe động tĩnh thang máy, lén lút quay đầu lại thoáng nhìn, thấy cửa thang máy đã khép lại, lập tức thở ra một hơi.

Lao thúc ở kia cùng bác sĩ nước ngoài hàn huyên thật lâu.

Cuối cùng, lão thấy Nhất Hạ đứng ở một bên có điểm khó chịu, liền công đạo một câu, lãnh Nhất Hạ đi vào bên trong.

Trong phòng, có ba bảo tiêu, bọn họ nguyên bản canh giữ quan sát ở ngoài cửa kính phòng bệnh, nhìn đến Lao thúc tiến vào, liếc mắt một cái, nhưng vẫn không hỏi.

Chỉ có một nam nhân, hình như là cầm đầu, hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Lao thúc đi đến bên người bọn họ, nhìn vào đồng hồ đeo tay của hắn: “Còn chưa có thay ca sao?”

“Nào có nhanh như vậy.” Nam nhân nhìn nhìn đồng hồ trên tay: “Ít nhất còn một giờ a.”

“Vậy ngươi từ từ chơi, ta muốn đi vào.”

Nam nhân gật gật đầu, không nói lời nào.

Nhưng là khi Nhất Hạ đi vào, hắn liếc mắt một cái.

Hắn nhíu chặt mày. Nhưng đứng lên xuyên thấu qua cửa kính, lại không phát hiện Nhất Hạ có gì lạ.

Nhất Hạ sau khi đi vào nhìn đến những dụng cụ đó đều ngây ngẩn cả người.

Nhiều thứ như vậy, vây quanh một người đang lẳng lặng nằm, cái loại tình hình này, có điểm giống nghiên cứu khoa học trên thân người, có điểm khiến cho tâm chấn động.

Kỳ thật Cố Gia căn bản không cần dùng nhiều dụng cụ như vậy. Ít nhất ở trên người hắn, trừ bỏ máy dưỡng khí, điện tâm đồ cùng chai nước biển, cái gì cũng không có.

Đầu Cố Gia được băng lại. Cánh tay cũng quấn băng.

Nhất Hạ thậm chí có điểm không dám tới gần.

Bởi vì, y cảm giác Cố Gia như vậy cùng người trong nhận thức không giống nhau.

Kẻ kia đánh không chết. Nhưng là người trước mắt, phảng phất chạm vào một cái sẽ vụ vỡ.

“Ngươi đứng ở kia làm gì?” Lao thúc quay đầu lại nhìn y.

Nhất Hạ ngước mắt, vô thố.

Lao thúc nhíu mày: “Ngươi không phải muốn gặp hắn sao? Ngươi không tính toán lại đây sao?”

Nhất Hạ gật gật đầu.

Y đi tới trước giường bệnh, nhìn Cố Gia như vậy, cuối cùng, ngước mắt nhìn Lao thúc: “Tôi có thể chạm vào hắn sao?”

Nhất Hạ rất sợ mình không cẩn thận sẽ làm cái gì hại đến Cố Gia.

Y thật cẩn thận khiến cho Lao thúc ngước mắt nhìn mình, Lao thúc lại không có đáp lại.

Không tỏ vẻ, chính là muốn nói không thành vấn đề.

Nhất Hạ thân thủ sờ lên tay Cố Gia, cảm giác được nhiệt độ cơ thể hắn, hơi hơi, có điểm an tâm, ấm áp cũng bởi vậy làm ướt khóe mắt.

“Hắn khi nào có thể tỉnh?”

“Hắn trước nay đều chưa từng tỉnh một lần.” Lao thúc kiểm tra đồng tử Cố Gia, nhìn chỉ tiêu, đối Nhất Hạ: “Ta cũng trả lời không được ngươi.”

“Nhưng là hắn nhìn qua không có chuyện gì nga.” Nhất Hạ thực cấp bách, thậm chí thực khó hiểu.

Lao thúc nghe y nói, nhìn về phía y, cuối cùng, thấy y như vậy, liền nói: “Nếu ngươi cảm thấy xương sườn bị gãy, còn cắm vào làm nội tạng bị thương, cũng chưa phải chuyện gì lớn, chính là không có việc gì.”

Nhất Hạ kinh ngạc.

Nhất Hạ thấy người ngủ vẻ mặt bình tĩnh, hơi hơi xốc chăn lên, lúc này mới phát hiện, trên người Cố Gia dán rất nhiều dụng cụ dây điện.

Yết hầu Cố Gia cũng dán băng, Nhất Hạ muốn hỏi rất nhiều chuyện, Lao thúc lại có vẻ có điểm không kiên nhẫn.

“Kỳ thật ngươi tiến vào đơn giản là muốn xác nhận hắn có phải thật sự không có việc gì hay không. Hiện tại nhìn thấy mặt, muốn nói cái gì, ngươi có thể nói thẳng, ngươi có thể coi như ta không tồn tại, không cần thiết khổ não bảo ta đi phân tích những thứ không quan trọng a.”

Nhất Hạ gật đầu.

Lao thúc thấy y như vậy, so sánh các tiêu chí trong ký lục, sau đó liền cầm ký lục, đi ra ngoài.

Nam nhân chào hỏi với lão hồi nãy thấy lão đi ra, nhìn thoáng qua bên trong, hỏi Lao thúc: “Như thế nào?”

“Không có gì khởi sắc, ta đi ra ngoài lấy chút đồ, trợ thủ ta ở bên trong chờ, ngươi đứng đó được rồi, không cần phải xen vào chuyện bọn ta.”

Nam nhân gật gật đầu, nhìn theo Lao thúc đi ra ngoài, nhìn sau kính một cái, lại ngồi xuống.

Nhất Hạ đứng ở bên trong, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Cố Gia qua một bên, vài giọt nước nơi hốc mắt không ngừng xoay tròn, cuối cùng vẫn tràn ra ngoài.

“Cậu đối với cái ước định đó chấp nhất như vậy, chỉ tiếc, tôi ở trong sinh mệnh của cậu chỉ là một…… khách qua đường…. không đáng nói.”

Khi còn nhỏ, Cố Gia cho dù ngồi ở trên ghế dài, cũng là có bài bản hẳn hoi, sống lưng đĩnh đạc thẳng tắp. Hắn chính là một tiểu bá vương.

Nhất Hạ cùng hắn chơi với nhau, công viên nhỏ rất nhiều người cũng không dám có tiếp xúc cùng y, Nhất Hạ không biết vì cái gì, nhưng tất cả mọi người đều biết, đó là bởi vì tiểu Cố Gia sẽ không cao hứng.

Sau đó y đi mua đồ ăn, gặp được a Di là hàng xóm quen biết, lần này nghe người ta hỏi.

“Ngươi gần đây sao hay ở bên cạnh mấy tên có gia thế không sạch sẽ vậy a?”

Nhất Hạ giật mình.

“Ý cô là……”

“Gần nhất có phải hay không có tiểu nam hài, vẫn luôn muốn ngươi bồi hắn chơi a?”

Nhất Hạ gật đầu.

Hàng xóm a Di khoát tay: “Ngươi không cần chơi cùng hắn a.”

“Vì cái gì?”

“Ngươi có biết hay không, ngày đó có một đám người đến công viên nhỏ đi tìm hắn, ăn mặc lỗ mãng, ở trần, mỗi người đều có……” Hàng xóm a Di chỉ ví hoa trên tay mình: “Hình xăm a.”

Nhất Hạ cười.

Hài tử kia bao nhiêu tuổi a. Như thế nào khiến cho nhiều người suy đoán cùng kiêng kị như vậy.

“Hẳn là không phải tới tìm hắn đi?”

“Như thế nào không phải a, ngươi ngày thường không phải vẫn luôn nhìn thấy một nam nhân rất cao đi theo hắn sao?”

Đó là bảo mẫu của hắn.

Nhất Hạ định nói như vậy.

Hồng ca kia, tuy rằng ít khi nói cười, nhưng là đối tiểu Cố Gia, kỳ thật rất ôn nhu.

Hắn không có phát biểu ý kiến của mình, bởi vì càng biện giải hàng xóm a Di sẽ càng kích động.

Hắn cười cho qua, lúc về nhà, lại đi ngang qua công viên nhỏ kia, tiểu Cố Gia lại đi tới chỗ ghế dài bên này, ở không xa nhìn hắn, duỗi cánh tay béo ra, một ống kem ngọt chỉ vào y, lớn tiếng: “Vị khoai môn, muốn hay không?”

Nhất Hạ giật mình.

Nhất Hạ phát hiện, rất nhiều người đang nhìn mình.

Tiểu Cố Gia không kịp phát hiện, người hiểu chuyện ánh mắt đã tan đi.

Nhất Hạ xoay chân, hướng chỗ tiểu Cố Gia đi tới.

“Ta phải về nhà nấu cơm.”

“Làm cho ai ăn?”

“Ta ăn.”

“Những người khác ở nhà ngươi đâu?”

Nhất Hạ không đáp.

Tiểu Cố Gia đem ống ngọt nhét vào trong tay Nhất Hạ, ngó hắn, trong ánh mắt làm như đang nói: Không ăn xong ngươi dám đi thử xem xem.

Nhất Hạ cười.

Bởi vì kỳ thật hài tử này thực đáng yêu.

Nhất Hạ muốn sờ sờ đầu của hắn, nhưng hắn lại đưa đầu tránh đi.

Nhất Hạ giật mình. Ngay sau đó đạm cười.

Một lớn một nhỏ, ngồi ở trên ghế dài, xé gói giấy màu bạc ống ngọt trong tay mình.

Hồng ca như cũ giống như pho tượng, đứng ở sau lưng bọn họ.

Tiểu Cố Gia gặm một ngụm ngọt ống, thích nhất vị xoài, cảm thấy không tồi, nhìn về phía Nhất Hạ, tiến lại, hỏi: “Vì cái gì ngày hôm qua không có tới?”

Nhất Hạ quay đầu: “Ta có tới.”

“Ngươi không có tới, ống ngọt của ngươi bị Hồng thúc ăn luôn.”

( Hồng ca: — —b…… )

“Ta có tới.” Nhất Hạ bởi vậy quay đầu liếc mắt nhìn Hồng ca một cái, đối tiểu Cố Gia: “Ta tới muộn.”

Tiểu Cố Gia gật gật đầu.

Cuối cùng, hắn có điểm hoài nghi, gục xuống hạ mày, ghé sát vào Nhất Hạ: “Có phải hay không bởi vì quen biết ta, cho nên nửa đường bị người ta thịt?”

( Hồng ca: — —b………… )

Nhất Hạ cũng: Hãn……

Y nếu ngày hôm qua bị người ta thịt, hôm nay còn có thể ngồi ở chỗ này sao?

Nhất Hạ nhớ tới mấy lời hàng xóm a Di nói với mình.

“Nhà ngươi là làm gì đó?”

Tiểu Cố Gia ngẩn ra. Gương mặt tròn trịa phúng phính quay qua, hắn nhìn Nhất Hạ thật lâu, không nói lời nào.

Nhất Hạ khó hiểu, hỏi hắn: “Làm sao vậy?”

“Nhà ta nuôi cá.” Tiểu Cố Gia nỗ lực làm bộ ra dáng người lớn, thực “Nghiêm túc” nói: “Chuyên nuôi cá mập trắng lớn.”

Trẻ con nói chuyện không cố kỵ.

Nhất Hạ tức khắc, hết chỗ nói ……

Phòng bệnh, hồi ức trong Nhất Hạ khiến y cười, đột nhiên “Phanh” một tiếng, y nháy mắt mà hoàn hồn, sửng sốt.

Y quay người lại, a Đề đã đứng ở trước mặt y.

Y vô cùng kinh ngạc, lui về sau, gọng kính cùng khẩu trang bị A Đề giật ra, mặt lộ ra, sắc mặt a Đề nháy mắt biến đổi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Quả nhiên là ngươi!”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI