Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 17: ANH CŨNG SẼ BỊ BỆNH SAO (PHẦN 1)

0
17

CHƯƠNG 17: ANH CŨNG SẼ BỊ BỆNH SAO (PHẦN 1)

Tui muốn up nguyên chương cho mọi người cơ mà thằng cháu tui đó giành máy với tui nên tui chỉ có thể xin nó cho tui mượn máy 5p để đăng truyện, mọi người đọc đỡ đi nhé. Mấy nay tui đi tập gym về người nhức muốn chớt, đi lên cầu thang mà vịn thang như ốc sên bò, người ta nhìn tui như sinh vật lạ. mỗi lần cười là muốn chớt, đã vậy bị bọn đồng nghiệp nó kêu như mới đẻ xong, ahuhu tự nhiên hành xác chi không biết huhuhu

Mạch Đinh vô tình đọc được một bài viết trên mạng, thời gian dài không bị cảm cũng không có nghĩa sức khỏe tốt, người ta một năm phải cảm vài lần mới có thể có sức đề kháng cao, theo điều tra nghiên cứu của cơ quan có thẩm quyền XXX vô cùng giật gân. Mạch Đinh tìm kiếm nội dung có liên quan trên mạng, phát hiện có đủ loại cách nói, cậu không biết phải tin tưởng cái nào. Cũng khó trách cậu sẽ nhiệt tâm như vậy, trong ấn tượng của Mạch Đinh, không nhớ An Tử Yến có bị cảm, càng đừng nói là bệnh khác, lỡ như thật sự như mấy chuyên gia trên mạng nói, tình hình sức khỏe An Tử Yến đã không còn lạc quan. Hiện nay các loại chuyên gia quá nhiều, dưỡng sinh càng là chủ đề nóng hổi, như vậy không thể làm, như kia không thể làm, như vậy không thể ăn, như kia không thể ăn, không biết con người lúc trước làm sao mà sống được.

Đợt này có không ít người lưu hành bệnh cảm, trong bộ phận quan hệ xã hội thành khu tai họa nặng, anh truyền bệnh cho tôi, tôi truyền bệnh cho anh, độc bệnh không ngừng lây lan. Người bộ phận khác đều không nguyện ý đi vào, vừa đến cửa liền có thể nghe thấy tiếng ho và âm thanh lau nước mũi tứ phía. Phạm Thiếu Quân võ trang khắp thân, đeo khẩu trang, phun thuốc khử trùng xung quanh mình trong phạm vi một mét: “Mấy người ai cũng đừng lại gần tôi, nếu như lây bệnh cảm cho tôi, tôi sẽ liều mạng với mấy người.” Anh ta không quan tâm bị cảm sẽ làm thân thể không thoải mái, anh ta quan tâm hơn chính là ảnh hưởng hình tượng sau khi bị cảm lau nước mũi gì đó. Mũi của Phùng Phi Mông đã bị cô lau đến đỏ, cố ý hắc xì trước mặt Phạm Thiếu Quân: “Anh sao lại không hợp nhóm luôn hả, chúng ta là một chỉnh thể, anh không gia nhập đội quân chúng tôi thì làm sao mà được.”

“Mạch Đinh cũng không bị cảm, cô đi hại cậu ta trước đi.”

“Đồ ngốc sẽ không bị cảm.”

“Nói ai ngốc hả, tôi mấy ngày trước mới hết cảm, theo cách nói của cô như vậy, vậy An Tử yến mới là BD (phiên âm từ ngu ngốc ‘bèn dàn’) nhất đó.” Mạch Đinh không dám đem từ này nói ra, ngàn vạn lần không thể nói xấu sau lưng An Tử Yến, mười lần thì hết chín lần bị An Tử Yến nghe thấy.

“Yến là điều kiện tốt, virus nhìn thấy cậu ấy nói không chừng là yêu cậu ấy, ngại lại gần cậu ấy, chỉ có thể ở trên cơ thể người khác âm thầm yêu lén.”

“Nói gì vậy, nghe như là cách nói của tà giáo vậy!” Mạch Đinh căng miệng cãi, bây giờ là cơ hội tốt để An Tử Yến bị cảm, để thân thể anh ấy một lần bị bệnh, tăng cường sức đề kháng. Vừa đúng lúc An Tử Yến từ bộ phận khác trở về, Mạch Đinh kêu anh: “Ở đây có phần văn kiện cần ngài xem qua.” “Đem vào phòng làm việc cho tôi.”

“Cứ xem ở đây đi, tôi hôm nay chân không sức sống, gây phiền phức cho ngài rồi.” Mạch Đinh không cho từ chối đem phần văn kiện giao vào tay An Tử Yến, An Tử Yến không nói gì, lật xem, Mạch Đinh cầm văn kiện lên: “Rất nóng đúng không, tôi giúp ngài quạt gió.” Mạch Đinh chân không sức sống, vây quanh An Tử Yến, mau đem virus thổi tới đi, cậu nhìn lại còn giống tà giáo hơn. Tiếp theo Mạch Đinh vì đạt được mục đích của mình, muốn làm đủ mọi cách để lây bệnh cho An Tử Yến, như vậy mà anh ấy còn không bị cảm thì bỏ qua, sau khi ngủ một đêm, thành quả đã xuất hiện rồi. Quả thật, sau khi ngủ một đêm, có thành quả rồi, Mạch Đinh bị cảm, cậu tay chân mềm nhũn, nằm sấp trên giường sổ mũi, dùng ánh mắt oán hận liếc An Tử Yến bình an vô sự, cắn gối đầu: “Tại sao là em, tại sao là em.” Âm mũi cậu nằng nặng khiến An Tử Yến nhẹ nhíu mày: “Em lại bị cảm rồi?”

“Thân thể em chính là yếu đuối như vậy!” cũng may hôm nay là cuối tuần, cậu mới có thể nướng trên giường.

“Em đi phòng gym là làm cái gì chứ.” An Tử Yến vén chăn ra, đi ra ngoài, phòng ngủ trở nên lãnh tĩnh, Mạch Đinh ho có hơi đau, ôm chăn, nhớ lại lúc đi học mình bị cảm, An Tử Yến len lén vào nhà mình từ cầu thang, lại nhớ đến bây giờ, thật sự là khoảng cách mà, lúc đó anh quan tâm mình bao nhiêu, lo lắng đến chảy nước mắt. Hồi ức của Mạch Đinh bị cảm mạo nghiêm trọng co rút, loại chuyện vì cảm mà An Tử Yến khóc này, nghĩ thế nào cũng không có khả năng. An Tử Yến cầm ly nước đi vào, dùng đầu gối đè lên chăn: “Dậy đi, uống thuốc rồi ngủ lại.”

“Sức đề kháng của em rất tốt, không cần uống thuốc, qua vài ngày là sẽ hết.”

“Sức đề kháng của em rất tốt, trong một tuần bị cảm hai lần.” An Tử Yến đem ly nước đặt trên tủ đầu giường. “Đó là tình huống đặc biệt.” Mạch Đinh nào có không ngại mà nói ra, vì để An Tử Yến bị cảm mà tiếp xúc quá mức với virus.

“Đừng nói nhảm với anh, em không tự mình uống, thì anh tự mình đút cho em.”

Mạch Đinh đỏ mặt, ngồi dậy: “Không biết xấu hổ, sáng sớm đã muốn miệng kề miệng đút em uống thuốc.”

“Em đang mong đợi cái gì, thuốc đắng như vậy anh sẽ miệng kề miệng đút em uống?” An Tử Yến túm lấy miệng Mạch Đinh, đem thuốc nhét vào, ở đầu lưỡi nếm được vị thuốc đắng, cậu đẩy tay An Tử Yến túm lấy ly nước, một ngụm uống sạch nước: “Đối xử thô bạo với người bệnh, lương tâm anh có cắn rứt không hả, khụ khụ.” An Tử Yến không để ý, đem Mạch Đinh lần nữa nhét lại vào trong chăn. Nếu đã như vậy rồi, con virus em đây sẽ tự mình xuất mã, đừng trách em, em cũng là tốt cho anh, Mạch Đinh nghĩ. Mắt thấy An Tử Yến đi ra, Mạch Đinh kéo áo anh: “Anh ở lại đây với em đi, một mình em sợ lắm.”

“Em sợ có liên quan gì với anh.”

“Nhưng em nhất định sẽ suy nghĩ lung tung, sau đó, vừa nghĩ không ra thì…”

“Chúc em thành công.” Mạch Đinh cắn chặt răng, ôm lấy tay An Tử Yến: “Anh đừng rời xa em, lòng chúng ta đã càng trôi càng xa, ít nhất thân thể phải bên nhau, câu này không phải trêu chọc anh, anh mặc áo bồi bên cạnh em là được.” Cậu đem sách nhét vào trong tay An Tử Yến: “Anh cái gì cũng không cần làm, đọc sách là được rồi.”

“Ồn chết được.” An Tử Yến ngồi ở cuối giường, lần nữa đem Mạch Đinh ấn trở lại nằm trên giường.

“Anh ngồi gần một chút.” An Tử Yến không động, Mạch Đinh đành phải tự mình lại gần, cậu cũng không có an phận, một lúc thì thổi khí qua An Tử Yến, một lúc thì ho sang anh, đem virus trên người mình thẩm thấu vào toàn thân An Tử Yến.

“Mạch Đinh.”

“Sao vậy, anh cảm thấy chỗ nào không thoải mái sao?”

“Muốn ăn đòn thì em cứ thành thật nói.”

“Em không có, em chỉ là…” cậu vẽ vòng tròn lên đùi An Tử Yến: “Em chỉ là muốn anh hôn em.” Chỉ cần anh hôn em, thì sẽ có nhiều virus chui vào cơ thể anh, em không tin như vậy anh sẽ không bị cảm!

“Bộ dáng bệnh sắp chết của em khiến nửa thân dưới của anh không nâng được hứng thú.”

“Em là muốn anh hôn em, không có yêu cầu chuyện khác!” cậu túm lấy ngực áo An Tử Yến, ngẩng đầu lên, động tác này là sai lầm, cậu không nên ngẩng đầu lên, như vậy cậu sẽ không nhìn thấy mặt của An Tử Yến, như vậy cậu sẽ không loạn tâm thần. An Tử Yến nghiêng đầu xuống, khóe miệng kéo lên đường cong động lòng người: “Hôn bây giờ?”

“Hay, hay là không cần, xem như em chưa nói gì hết.”

“Tại sao không cần?” Mạch Đinh dựa ra sau, An Tử Yến lại gần, đầu cậu vùi vào giữa gối đầu, miệng An Tử Yến cũng vùi lên môi cậu, sau khi hôn nhẹ một cái liền rời đi, rời đi hai giây, lại hôn lên. Tay Mạch Đinh bất giác ôm lấy cổ An Tử Yến: “Anh dám hôn nữa, em thật sự sẽ đem toàn bộ virus trong cơ thể lây sang cho anh.”

“Thử xem.”

Mạch Đinh nhắm mắt, ngoại trừ môi ra, nơi khác lại lần nữa không có cảm giác gì.

Bệnh cảm của cậu không tính là nghiêm trọng, một hai ngày liền không có vấn đề lớn gì, nhưng cậu cảm thấy cực không vui vẻ, An Tử Yến tại sao vẫn không bị cảm, cấu tạo cơ thể anh là gì, lẽ nào đã tràn ngập virus, dẫn đến virus khác không có hiệu quả gì. Tình hình trong bộ phận quan hệ xã hội dần dần được khống chế, có thể không nhận được đau thương chỉ có một mình An Tử Yến. Mạch Đinh càng lo lắng hơn, vậy không phải nói rõ là sức khỏe của An Tử Yến trong toàn bộ phận quan hệ xã hội là gay go nhất sao? Không quản vị thần nào cũng được, xin để An Tử Yến bị cảm đi. Mạch Đinh đành chịu bó tay lại đem vấn đề thảy cho thần linh.

Liên tục mấy đêm ngủ, Mạch Đinh từ đầu đến cuối lo lắng sức khỏe An Tử Yến, cậu nằm mơ giấc mơ kỳ quái, trên giường lật tới lật lui, trong miệng tuôn ra lời nói mơ: “Sẽ bị cảm, nhất định sẽ bị cảm, cho anh ấy thêm chút thời gian nữa.” Cậu ồn đến mức An Tử Yến không ngủ được, chăn cũng bị đá loạn lên, An Tử Yến đắp chăn cho cậu thì một lúc lại bị đá ra, An Tử Yến suýt chút nữa lấy đồ trói Mạch Đinh trên giường, tên gia hỏa này rốt cuộc nằm mơ cái gì chứ, gần đây em ấy cũng rất lạ lung.

“Này, điện thoại của em ở đâu?”

Mạch Đinh mơ mơ hồ hồ trả lời: “Ở trong ngăn kéo của tủ đầu giường, anh muốn làm gì?” không đợi An Tử Yến nói chuyện cậu lại chìm vào giấc mơ, không lâu sau liền nhắm chặt mi.

“Xem điện thoại em.” An Tử Yến trượt mở điện thoại Mạch Đinh, lật xem lịch sử trên mạng, toàn là tác hại của không bị cảm, gì mà người một năm không bị cảm rất dễ mắc trọng bệnh, gì mà sức đề kháng yếu…anh đem điện thoại ném lên giường, trong miệng mắng khốn kiếp, đi vào phòng tắm, không rõ là anh đang mắng Mạch Đinh, hay là đang mắng mình bây giờ. An Tử Yến tắm nước lạnh xong đem chăn cho Mạch Đinh hết, điều chỉnh máy lạnh tới mức thấp nhất.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI