Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 19: LÝ TRÍ TAN VỠ (PHẦN 1).

0
14

CHƯƠNG 19: LÝ TRÍ TAN VỠ (PHẦN 1).

Tui bị hội chứng ghét thứ hai, huhu, thứ 2 đi làm thiệt là mệt mỏi, ngồi làm mà chỉ muốn gục xuống ngủ, cũng may sếp bự nghỉ phép về nước rồi, không thôi tui bị chửi chắc hói mẹ trán :)))). Dạo này tui hay ghiền mấy cái linh tinh vớ vẫn ghê luôn, không tập trung làm việc được, ahuhu, thiệt khổ.

Phạm Thiếu Quân không có chuyện gì quan trọng lật xem tạp chí, lúc nhìn đến mục cung hoàng đạo, tự mình lẩm bẩm nói: “Tài vận tháng này của tôi rất bình thường, thật không có gì hay.” Mạch Đinh nào có thể bỏ qua chủ đề liên quan tài vận, hỏi: “Xem xem tài vận tôi thế nào, nếu tốt, tôi liền đi mua vé số.”

“Tôi thấy cậu đừng mua vé số, rất phí tiền, trốn trong nhà tốt hơn, trên đây nói tài vận tháng này của cậu cực kỳ xấu, có thể có hao tổn lớn.”

“Tạp chí nào lại viết mấy thứ này, thông thường đều là nói mò hai ba câu, ít gạt tôi đi.”

“Cậu không nghe thì thôi, đến lúc thật sự gặp chuyện gì đừng trách tôi không nhắc cậu.”

“Mê tín! Hoàn toàn là mê tín! Loại tạp chí cố ý lừa bịp này chủ có anh tưởng thật thôi, tôi là người tin tưởng khoa học!” Mạch Đinh chỉ tin tưởng cái tốt, cái xấu Mạch Đinh liền cho là mê tín.

“Tôi là tốt bụng nhắc nhở cậu.”

“Bỏ đi, tháng trước trên quyển này còn nói tôi sẽ gặp vận đào hoa, kết quả sao?” Phùng Phi Mông nói, Mạch Đinh phụ họa: “Chính vậy, tháng này lại đến tôi gặp xui xẻo, tôi nhất định sẽ bình an vô sự vượt qua tháng này, tháng sau lại trào phúng tôi.”

“Là mấy người tự hỏi tôi, sao lại trách lên đầu tôi chứ.”

“Ai kêu anh thời gian làm việc còn xem tạp chí, đương nhiên trách anh.” Mạch Đinh phát tiết oán giận, tài vận của mình nếu đã không tốt, lẽ nào vấn khí tốt bên người đều bị An Tử Yến hút đi hết rồi sao, hiện tại tính toán mấy cái này cũng vô dụng, xấu nhất còn có thể xấu đến đâu, Mạch Đinh ngoại trừ ôm thái độ lạc quan này ra cũng không còn cách nào.

“Cẩn thận tôi đè bẹp cậu, người chỉ cần bị ép quá mức thì chuyện gì cũng làm ra được!”

“Thời gian làm việc, mấy người ồn ào sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi.” Liễu Vĩ mở mấy phần mềm trò chuyện ra vẻ chân chính nói, Quách Bình đang chơi game đơn giản không cần động não trên máy tính nói: “Đợt này rãnh đến phát hoảng, công việc này sao lại không thể phân bố bình quân chứ, hoặc là mệt như chó, hoặc là rãnh như heo, không có dứt khoát.”

“Rãnh thì tìm chút chuyện làm, người ta có thể đem việc làm xong rồi, chúng ta có thể quét dọn phòng làm việc, thay đổi môi trường, dì làm vệ sinh làm sao làm cẩn thận được, cái gì cũng phải tự mình động thủ mới được.” Không cần xác định giọng nói, không cần nhìn, cũng biết nói lời như này là ai.

“Cậu giỡn với tôi sao, tôi ngay cả nhà mình còn không quét dọn, cậu kêu tôi quét dọn phòng làm việc.” Quách Bình là người đầu tiên đưa ý kiến phản bác.

“Trách không được bây giờ vẫn còn lăn lộn.”

“Biết làm vệ sinh thì có thể tìm được bạn gái? Lúc cậu đi xem mắt quảng cáo với đối phương rất biết quét dọn xem xem mấy cô đó có phản ứng gì, bọn họ làm gì quan tâm mấy thứ này.”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI