Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 19: LÝ TRÍ TAN VỠ (PHẦN 2).

0
31

CHƯƠNG 19: LÝ TRÍ TAN VỠ (PHẦN 2).

Ahihi mị dạo này hơi bị lười lắm luôn rồi, 1 tuần mà chỉ có một chương, mà nghĩ lại thì cũng không khác lúc trước nên thôi cứ lười tiếp hahaha =)))). mị có tin nho nhỏ muốn báo cho mọi người là mị sẽ hợp tác với bên nhà MRLONER để làm bộ ‘Chi Lí đại nhân thật khó hiểu’ phần 2 bộ ‘Chi Lí đại nhân’ của Angelina, mọi người ai yêu thích bộ này thì ghé qua ủng hộ nha, có thời gian thì mị sẽ up về nhà mình bộ đó.

Hành động và lời nói vừa nãy của An Tử Yến ấm áp như vậy, nhưng Mạch Đinh không dám nói anh biết sự thật, có lúc, Mạch Đinh thật sợ ấm áp của An Tử Yến, bởi vì mỗi lần ám áp của anh đều không có chuyện gì tốt xảy ra, chuyện của ông nội cũng vậy, anh càng ấm áp thì Mạch Đinh càng bất an. Cậu mở cửa phòng, đuổi theo, trong lòng bất an nên không muốn đợi như vậy, Mạch Đinh len lén lái xe theo sau xe An Tử Yến, đường này xe rất ít, Mạch Đinh vì để không bị phát hiện nên chạy ở xa xa, chỉ cần biết phương hướng đại khái thì sẽ luôn tìm được anh ấy. Mạch Đinh nắm chặt vô lăng, trong đầu đột nhiên xuất hiện nội dung bói toán của Phạm Thiếu Quân, đột nhiên trong lúc này nhớ đến chuyện không tốt lành gì, Mạch Đinh vội vàng lắc lắc đầu, lắc rơi suy nghĩ này, tài vận bản thân rất kém, nhưng tài vận của An Tử Yến vẫn luôn rất tốt, ông trời không ghen tỵ với anh, ông trời vẫn luôn yêu anh ấy mà.

Cụ thể qua bao nhiêu thời gian Mạch Đinh không biết, ở đây là đâu Mạch Đinh cũng không biết, cậu phát hiện xe của An Tử Yến dừng ở bên đường phía trước, cũng vội vàng tắt đèn xe ngừng ở nơi không xa. Mạch Đinh tìm kiếm bóng dáng của An Tử Yến, ở bên cạnh mấy cây lớn tìm thấy anh, An Tử Yến đứng ở dưới ánh đèn đường, như nhân vật chính trong kịch, không phân rõ là ánh đèn chiếu sang anh, hay là anh chiếu sang ánh đèn, một người đàn ông đứng đối diện anh, là một trong ba tên trộm kia, Mạch Đinh trong lúc kinh ngạc cũng đồng thời thở ra, chỉ có một người chắc sẽ không có vấn đề gì, có thể ba người cùng đến cũng không có vấn đề gì.

“Tao lúc trước đã nói bọn mày phải biến mất trước mặt tao, bây giờ là chuyện gì hả?” An Tử Yến một tay bỏ trong túi quần, tay kia phủi vết bẩn trên tay áo vừa nãy đụng phải, thái độ khiến người ta tức giận.

“Mày tại sao lại ở đây, tao nghe không hiểu mày đang nói gì.”

“Ở ngoài công ty nghe ngóng Mạch Đinh là mày đúng không.”

“Vậy, vậy thì làm sao, bọn tao chuyện gì cung không làm!”

“LẼ nào tao phải đợi bọn mày chuyện gì cũng làm xong mới có thể đến tìm bọn mày?”

“Mày một mình cũng dám đến đây tìm tao, là xem thường tao sao?”

“Đối phó mày còn cần đem theo người?”

“Ít trưng ra bộ dạng xem thường người đi, mày có cái gì xem thường, lúc đó, cũng là người khác giúp mày mới thể trói ba người bọn tao, một mình mày có thể làm gì, mày tính là cái gì, con mẹ nó, càng nghĩ càng thêm tức, bọn tao tìm mày đã lâu rồi, không đem tôn nghiêm của bọn tao tìm lại được, thì bọn tao làm sao lăn lộn tiếp!” tên đàn ông càng nói càng tức giận. “Dựa vào bọn mày muốn lấy lại thứ gì từ tao?”

“Lão tử chính là ghét cái thái độ này của mày.” Tên đàn ông vung nắm đấm qua, bị An Tử Yến một cước đá ra, hắn ta ôm bụng khuỵu xuống, An Tử Yến túm lấy vai hắn ta: “Tao không muốn tranh luận nhiều với rác rưởi, quỳ xuống cho tao, nói sau này không dám nữa, thì tao sẽ bỏ qua cho mày.” Mạch Đinh cảm thấy An Tử Yến nói có hơi hơi quá đáng, bọn chúng chỉ là không phục nên gửi tóc cho anh ấy, cũng không phải là…

“Mày đừng chọc lão tử.”

“Muốn tìm đồng bọn đến thì cứ tận lực tìm, tìm đến quỳ thành một hàng trước mặt tao, tao cảm thấy chơi cũng rất vui đó.” Khó trách An Tử Yến không chịu mang mình theo, lương tâm của mình quả thật không muốn xem màn này lắm, xử lý nhẹ là được rồi, hà tất phải làm đến tàn nhẫn như vậy chứ.

Tên đàn ông tức đến đỏ cả mặt, cổ nổi lên gân xanh, nắm chặt nắm đấm: “Mày đừng ép tao, mày đừng ép tao…” hắn ta như hít phải chất độc, tinh thần hoảng loạn, An Tử Yến gia tăng lực độ trên chân, đem hắn ta quỳ xuống: “Mày là chỉ loại nào ép mày?” tên đàn ông quỳ trên đất không đáp lời An Tử Yến, vẫn đang lặp lại: “Mày đừng ép tao, mày đừng ép tao…”

Mạch Đinh phát hiện tên đàn ông đó đang móc gì đó từ trong ngực ra, cậu muốn đứng lại gần nhìn rõ một chút, châm giẫm trúng gì đó, phát ra tiếng động, cậu vội vàng nằm rạp xuống bên đám cỏ. An Tử Yến quay đầu lại, Mạch Đinh len lén nhìn gương mặt đẹp trai của anh, dưới tình hình hiện giờ, anh nhìn giống như gương mặt ma quỷ. Cũng may An Tử Yến cái gì cũng không phát hiện quay đầu lại, Mạch Đinh vừa muốn đứng lên, một bàn tay đeo bao tay từ phía sau bịt miệng cậu, cậu quay đầu lại, phát hiện không chỉ một người, là hai tên trộm kia.

“Cũng may lúc nó phát hiện xe của An Tử Yến liền dùng điện thoại liên lạc cho chúng ta.” Tên đàn ông bịt miệng Mạch Đinh nhỏ tiếng nói, Mạch Đinh chỉ có thể phát ra tiếng yếu ớt, cậu muốn thông báo cho An Tử Yến, lúc cậu đem ánh mắt lần nữa quay lại, tất cả thế giới của cậu đều mất đi tất cả màu sắc, trở nên xám xịt, tim và cơ thể đều bị thứ nhìn thấy thắng lại, đây không thể nào là thật. An Tử Yến quay lưng với mình đang ôm eo, sắc mặt tên đàn ông trước mặt anh trắng bệch lùi về sau, hai tay run rẩy, dao trong tay hắn ta cũng run rẩy, máu đỏ tươi trên lưỡi dao đâm vào trong mắt Mạch Đinh. Mạch Đinh liều mạng lắc đầu, trợn to mắt, phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ lại đau thương. Không được thua, mình nếu như thua trước thì làm sao cứu An Tử Yến, vết thương của anh ấy chắc không sâu, chỉ cần đưa An Tử Yến đi bệnh viện thì sẽ không sao, đúng, sẽ không sao, suy nghĩ của cậu bị một màn đó cắt đứt.

“Là mày ép tao,cho mày đắc ý, toàn là mày ép tao, tao xem mày làm sao đắc ý.” Tên đàn ông phát điên đột nhiên nhào lên trước, lại đâm liên tiếp vài nhát vào eo An Tử Yến, An Tử Yến quỳ trên đất. Hai tên túm Mạch Đinh đều sợ đến hét lớn lên: “Con mẹ nó mày điên rồi hả, đã nói chỉ là giáo huấn nó một chút thôi, xem xem mày đã làm gì rồi, mẹ mày, vậy mà lại giết người rồi, mày muốn ngồi tù thì đừng liên lụy bọn tao!! Đồ ngu! Con mẹ nó đây xem là chuyện gì chứ.” Tên cầm dao như tỉnh lại, ném dao bị dọa không nhẹ, nhìn sang An Tử Yến trên đất khóc cầu cứu: “Tao phải làm sao, tao giết người rồi, nhưng tao không muốn ngồi tù, cứu tao, tao thật sự không muốn ngồi tù.” Hắn ta ôm đầu, bất an túm tóc.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI