Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 22: MẠCH ĐINH DỄ KHIẾN NGƯỜI TA HIỂU LẦM (PHẦN 1).

0
10

CHƯƠNG 22: MẠCH ĐINH DỄ KHIẾN NGƯỜI TA HIỂU LẦM (PHẦN 1).

Ahuhuhu, tui vừa bị crush từ chối, đau lòng quá mọi người ơi, crush bao nhiêu năm, thả thính bao nhiêu lần, vậy mà tới giờ người ta mới từ chối tui ahuhuhu. Buồn quá nên mấy nay không có tâm trạng làm gì hết ahuhuhu.

Mấy ngày nay công ty bị chuyện của Chu Cường và Ngô Kiều náo đến sôi sùng sục, tâm tình mọi người sau khi bị tin đồn của An Tử Yến và Mạch Đinh cắt đứt thì lại được dâng lên, ai kể Ngô tổng sau hôm xảy ra chuyện ở khách sạn kia, thì liền công bố tin vui ở công ty, đại khái là ái nữ háo hức, muốn để mọi người biết Chu Cường là bạn trai của con gái ông ta, để tránh mấy cô khác có ý đồ, suy nghĩ của Ngô tổng không xem là cực đoan, đàn ông trong công ty được hoan nghênh nếu không là giám đốc thì cũng là mấy người độc thân.

Chu Cường vì chuyện này mà ở trong văn phòng bộc phát tính khí hết hai tiếng đồng hồ, An Tử Yến thì lại không quan tâm, anh đã nghe Mạch Đinh cằn nhằn nhiều năm rồi. Chu Cường ngoại trừ mắng cũng không làm gì được với An Tử Yến, sự việc đã định, hơn nữa anh ta trong lòng cũng không tính là đặc biệt bài xích, chỉ có thể tạm thời như vậy.

Mạch Đinh vì muốn có biểu hiện tốt nên đem trạng thái công tác đặt ở điểm cao nhất, ở bộ phận quan hệ xã hội cũng không ngừng cố gắng, một lúc thì xem bên này, một lúc thì liếc bên kia, mắt của Phạm Thiếu Quân cũng bị cậu làm cho hoa cả lên: “Mạch Đinh, cậu uống thuốc kích thích hả.”

“Từ chối nói mấy chuyện ngoài công việc, nghiêm túc làm việc.”

“Yo yo, giả thanh cao, chúng ta làm việc trên tay là được rồi, miệng rỗi cũng không sao. Phi Mông, có tin tức gì hay không, giám đốc Chu và Ngô Kiều làm sao mà tốt lên rồi?”

“Lần trước Yến và giám đốc Chu đánh cược, còn cho rằng là nói chơi, tôi cũng không ngờ thành thật, hai người đó nhìn thế nào cũng không giống có thể ở bên nhau.” Phùng Phi Mông rất vui vẻ tiếp nhận lời mời bát quái của Phạm Thiếu Quân, Mạch Đinh ra ngăn cản: “Đừng ở sau lưng nói chuyện yêu đương người khác, quá thiếu đạo đức.” Mỗi lần trên miệng Mạch Đinh nói đến dễ nghe, cậu không biết đã kéo An Tử Yến nói biết bao nhiêu chuyện yêu đương của người khác.

“Cậu lai lịch mờ nhạt hơn bọn tôi mà còn quản được bọn tôi rồi, hay là cậu muốn dùng núi dựa của cậu đến đè bọn tôi?”

“Tôi mới không có khinh thường như vậy, ở công ty tôi là một viên chức thông thường, cùng tên kia không có nửa phân tiền quan hệ nào, tôi không giống anh ấy, công tư bất phân, còn ở trong văn phòng làm chuyện kia!” Mạch Đinh vừa nói xong, ngay cả Cao Sảng bình thường sét đánh không động cũng ngẩng đầu lên dùng ánh mắt thâm sâu nhìn Mạch Đinh, Liễu Vĩ nhìn xung quanh: “Hai người lúc nào làm chuyện đó ở trong văn phòng vậy, tại sao một chút vết tích tôi cũng không phát hiện, cách âm thật sự tốt như vậy?”

“Đóng cửa, tôi lại tận lực khống chế âm lượng, mấy người làm sao có thể nghe thấy.” Mạch Đinh bình thường vừa nhắc đến chủ đề về phương diện này thì sẽ trở mặt điên cuồng, không ngờ tới hôm nay lại rộng rãi như vậy, tự nhiên mà nói.”Vậy…mấy lần?”

“Rất nhiều lần, tôi cũng đếm không được nữa.”

“Là cậu chủ động?”

Mạch Đinh hơi hơi suy nghĩ ý tứ câu hỏi này rồi lại nói: “Loại chuyện này nào có chủ động hay không chủ động, ai sẽ chủ động, tôi vừa vô tình là khiến anh ấy…” Phạm Thiếu Quân cả người đều đè lên bàn làm việc, muốn càng dựa lại gần nghe rõ lời Mạch Đinh, Mạch Đinh vừa nói xong, anh ta lại hỏi tiếp: “Là chỗ nào, trên bàn làm việc hay là trên sofa?”

“Căn bản là không phân biệt nơi chốn, chỗ nào cũng được.”

Phùng Phi Mông cũng muốn gia nhập: “Nhất định rất kích thích nha, thật muốn xem xem động tác kéo khóa quần xuống của anh ấy, bộ dáng áo sơ mi không chỉnh tề, mang theo gương mặt dục vọng.” Vì để bảo đảm, bọn họ lúc nói chuyện này, đều sẽ không nói tên. Lần này đến lượt Mạch Đinh kinh ngạc: “Cô đang nói gì vậy, đừng đột nhiên đem chủ đề kéo lên chuyện đó, có chút tiết tháo được hay không hả.”

“Không phải cậu nhắc trước sao?”

“Tôi nhắc cái gì! Tôi chỉ là nói An Tử Yến công tư bất phân, còn ở phòng làm việc xử lý tôi, trêu chọc tôi.” Mạch Đinh quét mắt nhìn biểu tình trên mặt bọn họ rồi lại nhớ lại đối thoại lúc nãy, mặt nóng lên: “Mấy người đều nghĩ tới chỗ nào vậy hả! Một đám vô sỉ, không biết xấu hổ, tôi làm sao lại làm đồng nghiệp với mấy người chứ, mau chấn chỉnh tư tưởng!”

“Là lời cậu nói khiến người ta hiểu lầm có được không, anh ấy mắng với đánh cậu, ậu không biết trực tiếp nói sao, còn chuyện đó, cậu trách bọn tôi có đạo lý sao, là ai cũng sẽ hiểu lầm.”

“Hiểu lầm đều là người tâm hồn không trong sáng!” Mạch Đinh tức thở hổn hển, Phạm Thiếu Quân ngồi trở lại ghế làm việc, mất hứng nói: “Gì chứ, còn cho rằng hai người đã làm qua ở văn phòng, khiến tôi kích động uổng phí một trận, kết quả hai người không làm.” Lòng Mạch Đinh thấp thỏm không biểu hiện trên mặt, cậu nói đến hùng hồn: “Tôi làm sao có thể làm chứ, tôi trong công ty, là nhân viên bộ phận quan hệ xã hội, ở đây đối với tôi mà nói là thần thánh, không thể phạm tội, làm loại chuyện đó thì lương tâm tôi, nhân phẩm của tôi bất luận thế nào cũng sẽ không thể chịu đựng được, đừng đem tôi nghĩ giống như mấy người.”

“Đùng có nhấn mạnh, không làm thì không làm thôi.”

An Tử Yến và Quan Châu ở bên trên đi xuống, Quan Châu không ngừng báo cáo sự việc với An Tử Yến, An Tử Yến nhìn thấy mấy người đan tụ họp: “Chuyện của mọi người làm xong chưa?”

“Sắp rồi, bước cuối cùng, cũng trách Mạch Đinh nói mấy lời kỳ lạ hại chúng tôi phân tâm, khiến chúng tôi hiểu lầm cậu ta đã làm ở trong văn phòng.” Liễu Vĩ vừa nói vừa tiếp tục chuyện mình lúc nãy chưa làm xong.

“Ai nói đây là hiểu lầm?” An Tử Yến quăng lại một câu rồ lại đi vào phòng làm việc, mấy người có ánh mắt ý vị thầm trường lại hướng sang Mạch Đinh đang căng cứng, châm chọc của Phạm Thiếu Quân như kim, một cây lại một cây đâm Mạch Đinh: “Ya, tôi thấy có người thích ở nơi thần thánh và không thể phạm tội lại làm chuyện mà bất luận là lương tâm và đạo đức dù thế nào cũng không chịu đựng được.” Mạch Đinh xem như không nghe thấy, chỉnh chỉnh cà vạt: “Tôi phải đi qua công ty bên kia, có chuyện thì gọi điện thoại tôi.””Nói lại thì, lão tổng bên công ty kia cũng là họ An.” Cao Sảng tuôn ra một câu.

“Phải, phải đó, có vấn đề gì?”

“Tôi chỉ là nghĩ có phải là người thân của Yến hay không.”

“Anh nghĩ quá nhiều rồi đi, cùng họ thì là người thân, công ty chúng ta còn có Phạm tổng nữa đó, lẽ nào tôi cũng là con trai ông ta chắc?” Phạm Thiếu Quân cười nhạo Cao Sảng đa tâm, thật ra nhạy bén của Cao Sảng rất nhiều, quan sát thấy mình và An Tử Yến chung trường đại học cũng là anh ta, cũng may có tên Phạm Thiếu Quân ngu ngốc ở đây. Phùng Phi Mông chống cằm: “Tôi nhớ lúc trước có nghe ai nói, An tổng có một con gái, con trai thì hình như được đưa ra nước ngoài, cái khác cũng không rõ, nói thế nào cũng không thể là Yến chứ, ai mà lại bỏ công ty nhà mình không đi, lại đến công ty chúng ta chịu khổ, Yến có thể làm giám đốc duy nhất của bộ phận quan hệ xã hội cũng không dễ dàng như vậy.” An Tử Yến lúc trước là ở nước ngoài, nhưng tin tức lần này của Phùng Phi Mông cũng không tránh khỏi quá mơ hồ, đây đã là chuyện rất lâu về trước, có thể là lúc An Tử Yến lên cấp ba! Mạch Đinh nhân lúc mọi người nói chuyện thì chuồn đi, lúc ngừng đèn đỏ, cậu liền dùng kiếng trong xe kiểm tra hình tượng của mình.

Mạch Đinh đi vào công ty của chú An đã có tâm trạng khác với lần đầu đến đây, cậu giống như là đến công ty nhà mình, phàm là treo lên một chữ ‘An’, cậu sẽ cảm thấy đặc biệt thân thiết. Tuy rằng chú An chính miệng nói không cho An Tử Yến đãi ngộ đặc biệt của bộ phận nào, nhưng người bên dưới nào có thể làm được, chỉ cần là bộ phận quan hệ xã hội bọn họ là sẽ được đối đãi đặc biệt thân thiết.

“Mạch Đinh, cậu đến xem chút.” Một nữ viên chức hay cùng Mạch Đinh trao đổi công việc nhìn thấy Mạch Đinh đến thì chào hỏi với cậu.

“Sao vậy, có phải có chỗ nào các cô thấy không thích hợp sao?”

“Không có, người khác cho chúng tôi rất nhiều cherry, cậu đến đem mấy thùng về để Yến và bộ phận quan hệ xã hội mấy cậu ăn thử.”

“Như vậy ngại quá, hơn nữa để An tổng biết…”

“An tổng rất ít xuống đây, đừng nói với các bộ phận khác là chúng tôi tặng.”

Mình rõ ràng là đến đây làm việc, không phải đến ăn cherry, trái cây bình thường cũng dễ từ chối, nhưng cherry là Mạch Đinh chưa bao giờ nỡ mua, không đem về lại cảm thấy có lỗi với bản thân, có mấy vị lớn tuổi cảm khái nói: “Chúng tôi cũng rất ít có cơ hội nhìn thấy Yến, lúc tôi vừa đến công ty, Yến còn là đứa bé lên mười, lúc nhỏ đã đẹp trai, không ngờ đến lớn lên càng đẹp trai, cậu xem xem, tôi còn có hình lúc nhỏ ở đây nè.”

“Chỗ nào?” Mạch Đinh tràn đầy tò mò nhìn An Tử Yến lúc nhỏ, cái gì chứ, bình thường, hình mình lúc nhỏ cũng rất đáng yêu, Mạch Đinh nghĩ như vậy, tay thì lại không chịu buông bức ảnh.

Nói chuyện thường thức một lúc, Mạch Đinh mới không dễ gì đem chủ đề chuyển đến công việc, vẫn bàn đến tan ca, Mạch Đinh mới đem bốn thùng cherry đi vào thang máy, cậu phát hiện người phía sau không vào, ngẩng đầu lên mới nhìn thấy An Tấn đứng ở bên trong, An Tấn liếc nhìn cherry trong tay cậu, Mạch Đinh giải thích: “Chú, cái này, cherry trong công việc, không phải, con đến là bàn công việc, sau đó cherry nói nhiều quá ăn không hết, nên muốn con đem về.” Mạch Đinh lúc rất căng thẳng nói chuyện sẽ nhìn ngó lung tung, đây là tật xấu. An Tấn không có chất vấn: “Dì con làm cơm xong rồi, nếu nhu không có gì thì theo chú cùng về ăn bữa cơm.””Con không có việc!” Mạch Đinh làm sao dám từ chối, cậu cùng An Tử Yến thường xuyên về nhà ba mẹ mình, nhưng rất ít khi về nhà ba mẹ An Tử Yến, cũng không phải bất công, chú An và dì đều rất bận, Mạch Đinh ngại thường xuyên đến làm phiền.

Vào cửa nhà, Mạch Đinh vội vàng kêu dì, Ngô Hinh nhìn thấy Mạch Đinh tuy rằng không nhiệt tình, nhưng cũng không lạnh nhạt: “Đến sao cũng không nói trước.” Mạch Đinh đang muốn xin lỗi, An Tấn đã nói: “Lúc tan ca vừa hay đụng phải nên kêu cậu ấy đến.”

“Vậy tôi lại đi chuẩn bị chút đồ ăn.”

“Không cần phiền phức như vậy, nếu như không đủ thì để con làm, dì hiếm khi làm cơm cũng mệt rồi.” Vốn dĩ Mạch Đinh là muốn nịnh hót, nói ra lại thay đổi mùi vị, Ngô Hinh chỉ cười cười: “Chê tôi không thường làm cơm, trù nghệ không được?”

“Con đương nhiên không phải ý đó.”

“Cậu muốn làm thì làm đi, kêu Tử Yến và Tố nhi cũng về đi, còn có, Mạch Đinh, cũng không phải dì nói con, con cùng Tử Yến kết hôn đã lâu rồi, còn sợ tôi và chú cậu như vậy, ra cái gì chứ?”

“Con không có, con chỉ là tôn trọng hai người, vậy con lập tức gọi cho bọn họ.” Phải đó, con và con trai dì kết hôn đã lâu rồi, đừng nói hai người, con bây giờ cũng vẫn còn sợ con trai dì đây! Mạch Đinh đi vào nhà bếp, len lén nhìn ra bên ngoài, đem điện thoại kẹp bên tai, mở tủ lạnh lấy đồ ăn bên trong: “Alô, An Tử Yến, đoán xem em ở đâu?”

“Em ở đâu liên quan gì đến anh.”

“Anh có chút tình người được hay không, làm theo kịch bản đối thoại bình thường giữa người yêu với nhau có được hay không hả! Anh không đoán em trực tiếp nói cho anh biết, em ở nhà ba mẹ anh, thế nào, kinh ngạc đúng không.”

“Em ở đó làm gì.”

“Là nhà ba mẹ anh, đừng nói giống như là người lạ! Kêu anh đến cùng nhau ăn cơm.”

“Anh vừa về nhà, không muốn ra ngoài.”

“Anh ít nhất cũng nghĩ một lý do em có thể chấp nhận chứ, đến đi mà, Yến, ngoan, anh từ trên sofa từ từ đứng dậy, sau đó đi đến cửa, xuống thang máy, lại lái xe, không bao lâu đã đến rồi, một chút cũng không mệt.” Khẩu khí của Mạch Đinh giống đang dỗ con nít.

“Em ngứa da hả?”

“Em cho rằng ấm áp quan tâm sẽ có tác dụng!”

“Mau đến đi, lỡ như mẹ anh ăn hiếp em, dùng dao thức ăn chặt tay em, dùng cửa tủ lạnh kẹ đầu em, anh không ở đây làm sao được.” Mạch Đinh lại đổi khổ nhục kế.

“Vậy nhớ quay lại gửi anh xem.”

“Anh nhất định tới!” Mạch Đinh đang muốn nói gì đó, An Tử Yến đã cúp điện thoại, Mạch Đinh không có gọi lại, bởi vì cậu biết An Tử Yến sẽ đến, không có lý do, cậu chính là biết vậy. Mạch Đinh lại gọi tiếp cho An Tố, điện thoại vừa thông cậu liền ngứa thịt: “Chị, chị đang làm gì vậy?”

“Ai là chị cậu, đồ không biết xấu hổ.” Máu huyết thật sự là thứ đáng sợ.

“Em đang ở nhà ba mẹ chúng ta, bọn họ kêu chị về ăn cơm.”

“Ba mẹ chúng ta? Cậu thật sự không ngại mà nói ra.”

“Vậy chị có về hay không? Chắc không phải đêm nay có sắp xếp rồi, hẹn với Lí Minh sao?”

“Mạch Đinh, cậu…” An Tố trong điện thoại nói gì, Mạch Đinh đã nghe không rõ, cậu chỉ có thể nghe rõ là giọng của Ngô Hinh.

“Lí Minh là ai? Bạn trai của Tố nhi? Đưa điện thoại cho tôi.” Ngô Hinh cầm điện thoại của Mạch Đinh áp vào tai, Mạch Đinh chỉ có một ý niệm, mình sẽ bị chị giết chết.

“Tố nhi, con quen bạn trai? Quen bao lâu rồi? Lập tức dẫn cậu ta về nhà để mẹ và ba con xem, còn muốn giấu mẹ? Hôm nay nhất thiết phải dẫn về cho mẹ, thời gian trước kêu con đi xem mắt con cứ tìm lý do không chịu đi, nếu đã quen bạn trai còn muốn giấu đến lúc nào, con hôm nay nếu như không dẫn về, mẹ sẽ đi tìm con.” Vẫn là câu đó, máu huyết thật là thứ đáng sợ.

Ngô Hinh đã gặp qua Lí Minh ở hôn lễ của Mạch Đinh, nhưng bà nào nhớ, bà và An Tấn lúc đó đang bàn hôn nhân đại sự của An Tố, An Tố tuổi tác cũng không tính là nhỏ, Ngô Hinh cũng biết chuyện An Tố thích Phó Thúc, bà thật ra lúc trước âm thầm làm cũng không ít chuyện, nhưng Phó Thúc và Mạch Đinh hoàn toàn không giống nhau, đối với mấy chiêu này đều có thể ứng phó như không, cuối cùng bà và An Tấn cũng từ bỏ, vẫn luôn lo lắng Tố nhi sẽ u mê không tỉnh ngộ.

“Dì, dì ơi, dì vào lúc nào vậy?”

“Từ lúc cậu nói tôi ăn hiếp cậu, dùng cửa tủ lạnh kẹp đầu cậu.” Ngô Hinh đi ra liền nói với An Tấn: “Tố nhi đã có bạn trai, còn giấu không nói chúng ta biết.”

Bị Ngô Hinh nghe thấy chuyện Lí Minh đã đủ gay go rồi, không ngờ tới lại càng gay go hơn, mình phải làm sao giải thích với dì đây, tâm trạng Mạch Đinh cực loạn, cậu cắt thức ăn chỉ hi vọng một chuyện, An Tử Yến nhất định phải đến sớm hơn chị mới được! An Tử Yến, mau đến đi, em đem sinh mạng đều ủy thác cho anh đó!

Lúc đem thức ăn đặt lên bàn, cửa mở, là An Tử Yến! Mạch Đinh có những ngày chưa bao giờ vui vẻ như vậy khi nhìn thấy An Tử Yến, cậu suýt chút nữa nhào qua: “An Tử Yến, anh đến rồi, em đợi anh rất lâu rồi, đợi đến thật cực khổ.” Giờ này phút này, Mạch Đinh muốn cao giọng hát một bài.

“Xảy ra chuyện gì.” An Tử Yến lành lạnh nói, bình thường vừa nhìn thấy An Tử Yến, Mạch Đinh đều sẽ hay giáo huấn, lại đột nhiên thay đổi như vậy, tuyệt đối không phải chuyện tốt. Ngô Hinh thấy con trai bảo bối đến, thay đổi bộ dáng, đoán chừng chỉ có An Tử Yến mới có thể khiến vẻ mặt à dịu dàng như vậy: “Tử Yến, chuyện Tố nhi quen bạn trai con cũng biết sao, làm sao có thể không nói mẹ biết, không nói ba con thì thôi đi, vậy mà đem mẹ cũng đẩy ra ngoài, Lí Minh là ai, con quen biết không?” An Tử Yến nhìn sang Mạch Đinh: “Em bây giờ đã hiểu nguyên nhân anh có rất nhiều chuyện không muốn nói em biết chưa?” Mạch Đinh cúi đầu.

“Đừng trách Mạch Đinh, mẹ cũng là vô tình nghe thấy nó điện thoại, Tử Yến, con chưa trả lời mẹ, con cũng quen Lí Minh sao?”

“Vâng.”

“Là người thế nào? Điều kiện gia đình thế nào? Là làm công việc gì?”

“Là người thế nào mẹ hỏi Tố càng rõ hơn.”

“Cũng đúng, đi làm mệt rồi phải không, ngồi xuống đi, đợi Tố nhi dẫn bạn trai về chúng ta cùng ăn.”

“Vâng.” An Tử Yến ngồi lên sofa, Mạch Đinh một bước không rời cũng ngồi xuống, An Tấn nói chuyện công việc, hai người trò chuyện vài phút thì Ngô Hinh tới cắt ngang bọn họ: “Ở trong nhà nói chuyện công việc cái gì, con trai ở công ty đó, ông chỉ giúp nó là được rồi.”

“Tôi nếu như giống bà, còn không phải là đem nó sủng lên tận trời.”

Mạch Đinh trong lòng vô cùng tán đồng chú An, nhưng lại không dám biểu đạt ra sợ đắc tội dì, mẹ hiền thua con mà! Thế giới nội tâm của Mạch Đinh vĩnh viễn là to gan nhất.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI