Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 23: KIÊN CƯỜNG LÀ LỜI NÓI DỐI EM TỰ AN ỦI BẢN THÂN (PHẦN 2).

0
28

CHƯƠNG 23: KIÊN CƯỜNG LÀ LỜI NÓI DỐI EM TỰ AN ỦI BẢN THÂN (PHẦN 2).

Không quan tâm thời gian thay đổi thế nào, nội tâm Mạch Đinh vẫn lún sâu vào nỗi mặc cảm tự ti, đã không thay đổi được, là một phần của bản thân Mạch Đinh, giống như An Tử Yến anh không thể sửa được vài thứ của bản thân anh.

Mạch Đinh đi ra khỏi công ty cảm nhận được độ ấm của mặt trời, thân thể thì lại có thể nào cũng không thể ấm được, cậu lái xe vội vã về nhà,đóng cửa lại, bắt đầu làm việc nhà, cậu đem đầu óc trống không, một lần rồi một lần ngồi xổm lau nhà. Nhất định lại sẽ có người mắng mình yếu nhược, nhất định lại sẽ có người mắng mình là quỷ nhát gan, nhưng người bên cạnh nhìn mãi mãi nhẹ nhõm hơn nhiều so với đương sự, lời nói chính diện nói ra dễ dàng hơn, chỉ cần dám dũng cảm đối mặt thì không gì là không được, người khác mắng bạn thì bạn cứ hung hăng mắng lại, trong lòng vì gì dao động, bjn chọn rồi thì không cần quan tâm…lời này, Mạch Đinh cũng sẽ nói, cũng rất hiểu, nhưng làm thì chuyện này có bao nhiêu khó khắn lại có bao nhiêu người hiểu rõ chứ.

Người trong công ty không dám ở trước mặt An Tử Yến nói gì, bọn họ dám ở trước mặt mắng Mạch Đinh, đồng tính đáng chết, không xấu hổ, cậu không ngại ghê tởm sao, cậu không tìm bạn gái sao, không bình thường, biến thái…lời nói khó nghe bị thân thể Mạch Đinh toàn bộ hút hết, sau đó chỉ cần nói bản thân cố gắng là được, dũng cảm là được, như vậy Mạch Đinh có thể thờ ơ rồi sao? Thể chất con người nếu như là thứ dễ khống chế như vậy, thì sẽ không có chuyện học sinh bị bạo lực học đường bị ép tự sát, thì sẽ không có đủ loại bệnh thần kinh, thì sẽ không có…

Có lẽ rời công ty là được rồi, nhưng Mạch Đinh không chỉ đối với bộ phận quan hệ xã hội, mà đối với công ty cũng có tình cảm, người một khi có thứ quý trọng, vậy thứ quý trọng đó sẽ trở thành thứ trói buộc bản thân. Mạch Đinh ở công ty khác thực tập rất rõ, không phải tất cả công ty đều giống công ty mình, có một đám đồng nghiệp bình thường thích đùa giỡn, làm việc lại nghiêm túc, có giám đốc Quý thích duy trì trung lập cuối cùng lại sẽ giúp đỡ, có giám đốc Chu có giá trị quan giống mình, có Vương tổng luôn thích mắng An Tử Yến nhưng cũng sẽ sủng ái anh ấy…

Quét dọn vệ sinh xong, Mạch Đinh đi vào phòng tắm, cậu nghe bài hát vui vẻ, nghĩ đến chuyện vui vẻ, tắm rửa xong lại xem sách chuyên tâm, sau đó nhớ lại tâm trạng mình lức trước khi giải quyết chuyện khó khắn, ừm, không sao hết, như vậy thì sẽ không sao hết.

Buổi trưa Chu Cường trở lại công ty mới nghe nói chuyện này, ở trong văn phòng bộ phận quan hệ xã hội tìm An Tử Yến: “Tôi nói cậu khắc phục sự kỳ thị giới tính, cậu cũng không cần trực tiếp như vậy chứ.” Anh ta chỉ nghe nói chuyện của An Tử Yến và Mạch Đinh, không có nghe tỉ mỉ, ví dụ như hai người lúc đi học đã ở bên nhau rồi.

“Đừng vào thời gian này làm phiền tôi.”

Quan Châu đi vào: “Vô cùng xin lỗi, giám đốc Chu, Vương tổng lập tức xuống đây.” Chu Cường vốn dĩ có rất nhiều lời muốn nói, nghe thấy Vương tổng sẽ xuống đây cũng không ở lại lâu: “Chuyện này là thật sao?” rõ ràng cả công ty, An Tử Yến ở trước mặt Chu Cường đem quan hệ của mình và Mạch Đinh nói và làm đều rất rõ ràng, anh ta ngược lại vẫn không quá tin chắc.“Có liên quan gì đến anh?”

“Rốt cuộc có phải thật hay không?” Chu Cường túm chặt thời gian cuối cùng hỏi, tuy rằng nói chuyện riêng của An Tử Yến không liên quan chuyện anh ta, có điều bây giờ chuyện náo lớn như vậy, bên trên nhất định sẽ không bỏ qua không quản.

“Dù sao không phải là giả.”

“Vậy không phải chính là thật sao!” từ chính miệng người trong cuộc nghe thấy chuyện này so với trong miệng người khác khiến Chu cường kinh ngạc hơn nhiều, anh ta tạm thời không phản ứng lại được, đợi lúc anh ta phản ứng lại, không biết lúc nào đã bị đưa đến trong thang máy.

Phòng làm việc đóng cửa lại lần nữa lại trở nên yên tĩnh, An Tử Yến đối diện ngoài cửa sổ, Vương tổng cho anh mấy ngày suy nghĩ, nhưng An Tử Yến lại không tính suy nghĩ ý kiến ông ấy đưa ra, so với lo lắng chuyện công ty thì anh càng lo lắng Mạch Đinh hơn. Cậu sợ đem yếu ớt biểu hiện ra là có phải sẽ khiến An Tử Yến vui vẻ, quên rồi sao, Mạch Đinh, anh đã nói, người hoàn mỹ thật ra rất buồn chán.

Nhưng, mình cũng đã nói sẽ không để Mạch Đinh chịu tổn thương, vậy sắc mặt trắng bệch lúc nãy lại là chuyện gì đây, chỉ có phương diện này, là mình làm sao cũng không khống chế được cũng không ngăn chặn được, một lần lại một lần, không bịt được miệng người khác, một lần lại một lần, em ấy vẫn bị tổn thương.

An Tử Yến đối với loại bất lực này cảm thấy phiền muộn, một cước đem ghế làm việc đá sang cửa sổ, cái này trong mắt người khác, trong Mạch Đinh nhìn thấy thì An Tử Yến gần như hoàn mỹ, nếu như biết được anh cũng có cảm giác bất lực, sẽ khiến người ta kinh ngạc biết bao?

Sau khi tan ca An Tử Yến ở bãi đậu xe gặp Quý Mộng, xe hai người họ dừng cùng một khu, tự nhiên sẽ đi đến cùng, tiếng giày cao gót của Quý Mộng ở bãi đậu xe nghe rất rõ: “Vẻ mặt thật hiếm thấy, cậu đang tự trách?” rõ ràng trên mặt An Tử Yến vẻ mặt gì cũng không có, thật khen cô có thể nhìn ra. An Tử Yến không nói chuyện, lấy chìa khóa xe ra, Quý Mộng tiếp tục nói: “Cho dù cậu là An Tử Yến, cậu cũng có việc không thể làm được, muốn bảo vệ Mạch Đinh không bị tổn thương, trừ phi đem cậu ấy nhốt ở một nơi cách biệt thế giới, cậu sẽ làm như vậy?”

“Không cần cô nói chuyện này với tôi.”

“Tôi cảm thấy cậu cần có người nhắc nhở cậu chuyện này.”

Nghe thấy âm thanh khóa cửa, Mạch Đinh đứng ở trước cửa nghênh đón An Tử Yến, đợi An Tử Yến mở cửa, cậu liền vỗ vỗ ngực mình: “Em đã nạp xong điện lần nữa rồi, ngày mai có thể tiếp tục.”

Hôm nay ngoại trừ chỉ có mấy phút nói chuyện ra, hai người vẫn là lần đầu hảo hảo nhìn nhau, bọn họ hôm nay mỗi người gặp rất nhiều người, mỗi người nghe thấy rất nhiều lời, mỗi người nghĩ rất nhiều chuyện. An Tử Yến tháo cà vạt ném lên đất: “Em muốn tiếp tục làm gì, cố ý đi mấy bộ phận khác bị người khác sỉ nhục sao?”

“Em chính là muốn để bọn họ sỉ nhục, em muốn bọn họ biết rằng không quản bọn họ sỉ nhục em thế nào, em cũng không quan tâm, đoán chừng qua đợt này bọn họ cũng sẽ chán, vậy đó chính là thắng lợi của em.”“Thắng lợi như vậy có tác dụng gì?” ngữ khí của An Tử Yến tuy không ấm áp, nhưng cũng không có tức giận.

“Đây thì làm sao, lẽ nào anh sẽ để ý lời bọn họ, anh bình thường căn bản không đem ai để vào mắt mà.”

“Anh bình thường là không đem ai để vào mắt, nhưng trong mắt anh có người.”

Mạch Đinh không tranh luận với An Tử Yến nữa, trong lúc tranh cãi lúc trước cũng biết học cách thay đổi vị trí suy nghĩ, nếu như An Tử Yến bị người khác sỉ nhục, mình cũng sẽ tức giận. cậu đổi một chủ đề càng quan trọng hơn: “Vương tổng nói gì rồi?”

“Không nói gì.” Gạt người, Vương tổng làm sao có thể cái gì cũng không nói, câu hỏi của cậu đã đến yết hầu rồi, vẫn là không dám hỏi ra, mình chỉ muốn làm sao đối phó với mấy người trong công ty đột nhiên có địch ý với mình, nhưng không nghĩ tới mình có thể ở lại công ty được hay không.

“Không nói gì vậy thì tốt, em đi làm cơm tối.”

“Mạch Đinh, anh không quản câu này có làm tổn thương đến tự trọng của em hay không, mấy ngày này em phải ở trong phạm vi tầm nhìn của anh.” So với lòng tự trọng của Mạch Đinh, An Tử Yến càng không muốn nhìn thấy chính là cậu bị tổn thương.

“Làm gì cứ luôn nói chuyện này, em thật không dễ gì mới thay đổi tâm trạng.”

“Anh muốn là đáp án.”

“Em là người lớn rồi.”

“Anh cũng không xem em là con nít, thỉnh thoảng nghe lời anh.” Ngữ khí của An Tử Yến nhẹ nhàng, anh cũng không muốn trong lúc này tranh cãi với Mạch Đinh, ngữ khí như vậy khiến Mạch Đinh làm sao có thể lại phản đối, cậu đối với thân thể An Tử Yến bao gồm giọng của anh đều đã rất khó phản kháng, thời gian lâu như vậy, vì sao trong thânthể lại không có sức đề kháng chứ.

Thời gian ở trong nhà thay đổi khiến Mạch Đinh không thể an tâm, ở đây ngoại trừ An Tử Yến ra cái gì cũng không có, cậu cố ý đem tất cả mọi chuyện đẩy đến ngày mai, ngày mai rồi nói, ngày mai rồi làm, ngày mai lại bắt đầu lần nữa, trên chuyện này Mạch Đinh vậy mà lại mắc chứng trì hoãn.

Nhưng đến lúc trước khi ngủ, cậu lại bất an, thế là đi thỉnh giáo vị chân chính mắc chứng trì hoãn, đó chính là vị đang ngủ cạnh mình. Mạch Đinh nói An Tử Yến có chứng trì hoãn quả thật một chút cũng không có bất công với anh, bởi vì quá lười, nếu như không phải chuyện cần thiết phải làm, anh đều ngâm hết, cũng may nhà này có Mạch Đinh, nếu không đến trình độ cúp điện cúp nước thì An Tử Yến mới có thể đi đóng tiền. Mạch Đinh vì điểm này không biết đã mắng An Tử Yến bao nhiêu lần, lúc này, cậu lại cũng…

“An Tử Yến.”

“Ừ?”

“Nếu như luôn đem sự việc đẩy đến ngày mai, một ngày cái gì cũng không làm, buổi tối lúc ngủ sẽ cảm thấy khủng hoảng và hối hận sao, tuy rằng hạ quyết tâm ngày mai phải làm, nhưng đến hôm sau lại cảm thấy giống như vậy, cứ lặp lại từng đêm rồi từng đêm hối hận là cảm giác gì?”

“Tại sao muốn hỏi anh.”

“Anh lẽ nào mỗi ngày ngồi trên sofa bất động, xem tivi chơi game, đến tối một chút cảm giác tội lỗi cũng không có?”“Không có.”

“Trời, anh so với em tưởng tượng còn hết thuốc cứu chữa luôn rồi, rất nhiều người ít nhất còn biết cảnh tỉnh, anh vậy mà lại tự mình trụy lạc.” Mạch Đinh bất tri bất giác nói rất nhiều lời thất lễ, vốn định thỉnh giáo An Tử Yến, lại trở thành ngồi giáo dục giảng đạo. An Tử Yến lật một trang sách, bình tĩnh nói: “Mỗi lần em đều chọn ở trên giường nói mấy lời này, nói xa nói gần cầu hoan có mệt hay không?”

“Lỗ tai anh tuyệt đối có vấn đề! Vốn muốn học cách sống của anh một chút, cái gì cũng không muốn nghĩ, ai ngờ bây giờ đang phiền lòng.”

“Em lại nói loại lời khiến anh muốn động thủ.”

“Em không thể tố khổ với anh sao?”

An Tử Yến đột nhiên đóng sách lại, Mạch Đinh theo bản năng phản ứng, lùi ra cuối giường kéo xa khoảng cách cùng An Tử Yến: “Sao, sao hả, nói chuyện thì nói chuyện, anh còn thật sự muốn động thủ?” An Tử Yến ngồi dậy, chân phải cong lên, tay tự nhiên phủ lên đầu gối, nhìn thẳng hai mắt Mạch Đinh, con ngươi màu sắc lạnh nhạt khiến người ta ngộp thở: “Anh trong mắt em là không khí?” Mạch Đinh vội vàng lắc đầu, nếu như An Tử Yến là không khí, vậu bao nhiêu người sẽ liều mạng hít thở.

“Vậy là gì?”

“Là thích nhất…”

“Được rồi, không cần nói.”

“Anh tự mình muốn hỏi, lại chê đáp án quá tê dại! Anh rốt cuộc là muốn biểu đạt cái gì!” Mạch Đinh cực bất mãn, An Tử Yến không để ý phản bác của cậu lại nói: “Anh ở đây, em còn có gì đáng sợ chứ.”

“Anh cũng không thể lúc nào cũng ở bên, lỡ như có trường hợp đặc biệt, chúng ta cách xa rất xa…” trong lòng Mạch Đinh làm tranh đấu cuối cùng, ngăn chặn khủng hoảng bởi công kích lời nói của An Tử Yến, tay An Tử Yến túm cánh tay Mạch Đinh, đem cậu kéo về mình,âm thanh của anh rốt cuộc là từ nơi kỳ lạ nào phát ra, sau khi vào lỗ tai, toàn thân đều có vị say.

“Yên tâm, anh vẫn luôn có thể duy trì khoảng cách có thể hôn được em.”

Hôm nay dày vò bản thân là sai rồi, mình không thể là nhân vật trong tiểu thuyết, nên là vai chính của game yêu đương dưỡng thành, mà An Tử Yến là quản gia vô địch, tùy tùy tiện tiện có thể nhẹ nhàng đem mình công kích.

Sau một đêm qua đi, không có bất cứ ý niệm nào, tiếp theo đương nhiên là ban ngày. Mạch Đinh sau khi đánh răng xong vừa đi ra thì nhìn thấy An Tử Yến đang thắt cà vạt, anh rất bình tĩnh nói: “Hôm nay cùng nhau đi làm.”

“Vâng.”

Xe chạy trên con đường quen thuộc, Mạch Đinh xa xa đã có thể nhìn thấy tòa nhà công ty to lớn, trong tòa nhà có thể chứa quá nhiều người, lời mấy người đó có thể nói ra cũng quá nhiều, hôm qua trong tòa nhà máu xám nghe thấy, nội dung nhìn thấy sau một đêm đè ép lại xuất hiện. so với đáng sợ, trong lòng cậu càng nhiều hơn là một tâm trạng khác, không biết phải hình dung thế nào lại cứ cầm tù tâm trạng của cậu. xe cuối cùng ngừng lại trước công ty, người đi làm không ngừng nhìn vào xe, Mạch Đinh tháo dây an toàn, mở cửa xe, mỗi một động tác đều rất chậm chạp.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI