Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 24: CHÚNG TA RÕ RÀNG CHỈ THIẾU…(PHẦN 2)

0
33

CHƯƠNG 24: CHÚNG TA RÕ RÀNG CHỈ THIẾU…(PHẦN 2)

Cứ ngỡ đã giải quyết xong rồi, vậy mà giờ còn lòi ra thêm chuyện này nữa, có đau lòng không cơ chứ. Đừng làm Mạch của mị thêm đau mà huhuhu

Phát triển của sự việc thuận lợi hơn so với Mạch Đinh nghĩ, An Tố là chị của An Tử Yến, không quản như thế nào kiểm chứng cũng không sao, thái độ An Tố cũng không thể không khiến người ta tin phục, thế là chuyện hai người bị phát hiện bởi vì tầng quan hệ này mà trở nên hợp tình hợp lý, lại cộng thêm giúp đỡ của Vương tổng, chân tướng bị che giấu dưới mặt nước lại dần dần chìm vào trong nước. so với cái này, một tin tức khác càng hấp dẫn hơn, đó chính là bạn gái vẫn luôn không chịu lộ mặt của An Tử Yến vậy mà là một phụ nữ có chồng, mấy người nhàm chán lại bắt đầu công kích người bạn gái bí mật đó, không đủ mất mặt, hồ ly tinh…con người, không phải bản thân, bọn họ cái gì cũng có thể công kích.

“Thật không hiểu, thích ai, lựa chọn cùng ai ở bên nhau rõ ràng là chuyện hai người, không có làm hại đến ai, không có ảnh hưởng đến ai, tại sao bọn họ lại thích can thiệp chứ?” mấy ngày nay Mạch Đinh đã có thể yên tĩnh làm việc đột nhiên nói, Quách Bình cười cười: “Cậu dùng quan niệm của bản thân đi nghĩ của người khác đương nhiên không hiểu, làm một so sáng đơn giản, nếu như cậu hỏi người ta tại sao thích chiến tranh, cũng sẽ có người hỏi cậu tại sao không thích chiến tranh.” Lý luận của anh ta Mạch Đinh như hiểu như không.

“Mạch Đinhh, dạ tiệc đêm nay cậu không cần tham gia.” An Tử Yến nói.

“Tại sao?”

“Cậu chỉ cần làm theo.”

“Vâng.”

Còn có một chuyện là Mạch Đinh không hiểu, quan hệ của bọn họ đã được che giấu, cậu bây giờ xem như là bạn trai của chị An Tử Yến, không cần cố ý làm ra dáng vẻ không quen cũng không sao rồi mà. Nhưng An Tử Yến ở công ty triệt để thành cấp trên của cậu, nói chuyện đều là công việc, dùng khuôn mặt không cảm xúc nói chuyện nghiêm túc, Mạch Đinh đã nói qua vô số lần muốn An Tử Yến ở công ty phải đơn thuần xem mình như cấp dưới, đừng động tay động chân, đừng chơi ác, nhưng bây giờ Mạch Đinh lại hối hận rồi, cậu cho rằng An Tử Yến mãi mãi làm không được nên mới nói như vậy, ai ngờ anh ấy lại làm được.

“Đi cùng tôi qua công ty bên kia.”

“Được.” Mạch Đinh lật tìm tài liệu cần mang rồi chạy chậm theo sau An Tử Yến, trong thang máy đã có người của bộ phận kinh doanh, trong đó có người công kích Mạch Đinh, có người mắng khó nghe nhất, bây giờ lại giống như cái gì cũng không xảy ra trở thành quan hệ đồng nghiệp như trước, An Tử Yến dựa gần vách thang máy lật văn kiện, mấy người kia trêu chọc Mạch Đinh: “Xem thường cậu rồi, vậy mà cùng chị của giám đốc An ở bên nhau, còn là người đẹp.”

“Cũng được.”

“Đây gọi là cũng được? Bên nhau bao lâu rồi?”

“Vài năm rồi.”

“Vậy hai người tình cảm xem ra vẫn tốt như vậy, xem ra cậu rất thích cô ấy.”

“Vâng, là rất thích.”“Chuẩn bị kết hôn chưa?”

“Sắp rồi.” Mạch Đinh tùy tiện đáp ứng.

“Đến lúc đó đừng quên mời chúng tôi.”

An Tử Yến lật một trang văn kiện, nhẹ nhíu mày: “Yên lặng chút cho tôi.”

“Xin lỗi, xin lỗi, giám đốc An, làm phiền anh làm việc rồi.” đến lầu bốn bọn họ toàn bộ đi ra, giữa hai người trở nên trầm mặc, thang máy lại lần nữa mở ra, lại lần nữa đóng lại, không bao lâu, cửa xe mở ra, lại đóng lại. Mạch Đinh cài dây an toàn, cẩn thận nói: “Lúc nãy mấy lời kia chẳng qua là nói lung tung, bởi vì bọn họ hỏi như vậy, mới…”

“Có gì đáng giải thích.” Là An Tử Yến tự mình đem sự việc chuyển đến hướng đó, phát hỏa với Mạch Đinh nói thế nào cũng không được, nhưng phiền táo của anh không cách nào dựa vào suy nghĩ lí trí được. hai người trong xe lại trầm mặc, Mạch Đinh nhìn ra ngoài cửa sổ, An Tử Yến một tay cầm vô lăng, một tay kia đặt bên môi.

“Ở bên đó vẫn quen chứ?”

“Ừ.”

Chủ đề lại đứt, giữa mình và An Tử Yến lúc nào lại trở nên không có gì để nói, chẳng qua tạm thời không ở chung lẽ nào lại có cảm giác xã lạ? Loại chuyện này làm sao có thể!

“Em tại sao tối nay không cần đi dạ tiệc?” Mạch Đinh lại lần nữa cẩn thận hỏi, An Tử Yến nhìn cậu một cái: “Vẫn chưa tiếp nhận giáo huấn lần trước?” lần trước là lần nào, Mạch Đinh cố gắng nhớ lại, nhớ đến trò đùa ác lần đó, An Tử Yến kêu mình đừng đi, mình lại cứ đi, kết quả…nghe thấy An Tử Yến nhắc đến nhẹ nhàng, Mạch Đinh thở ra: “Anh còn không ngại nói, chỉ cần nhớ đến liền một bụng lửa.”

“Là em muốn hỏi.”

“Em đương nhiên sẽ tò mò, đúng rồi, chú An biết chuyện đợt trước xảy ra không?”

“Sao em không tự đi hỏi.”

“Em không có dũng khí đó!”

“Đi bên kia bàn xong chuyện thì trực tiếp về nhà.”

“Em biết rồi, không cần nhấn mạnh, em sẽ không đi.”

Có lẽ hình thức mới sống chung với An Tử Yến như vậy, Mạch Đinh vẫn không thể quen, nhưng cậu không thể muốn như này lại muốn như kia, nguyện vọng của cậu An Tử Yến thay cậu thực hiện, lại nói không hài lòng, mình cũng sẽ chán ghét mình. Ngón tay Mạch Đinh nghịch khóa xe: “Ở công ty tuy rằng hơi…”

“Anh không muốn lại có nguy hiểm bị phát hiện.” An Tử Yến ngừng xe. Anh không phải là người như vậy, rõ ràng vẫn luôn ngang bướng và tùy tiện, Mạch Đinh thử vừa mở dây an toàn vừa hỏi: “Là vì em sao?” đây là xe công ty, khóa dây an toàn có chút vấn đề, cậu làm sao cũng mở không ra. An Tử Yến nghiêng người lại gần, quần áo hai người cọ vào nhau, hô hấp đan xen, tay anh chạm qua thân thể Mạch Đinh, đầu anh dựa lại gần ngực Mạch Đinh, khiến Mạch Đinh không phân rõ âm thanh là từ trong miệng An Tử Yến phát ra hay là từ tim mình phát ra: “Ngoại trừ em còn có thể là ai.” Câu này phải làm sao đi cảm giác, An Tử Yến vì mình làm thỏa hiệp, là muốn vui vẻ hét chói tai hay là gào thét đau khổ. Tay anh vừa dùng sức, dây an toàn mở ta, An Tử Yến đang tính thẳng người dậy, lại bị Mạch Đinh ôm lấy: “An Tử Yến, ôm em, ôm em ngay bây giờ.”An Tử Yến không tiếng động hôn Mạch Đinh, ghế xe ngã về sau đến cực hạn, đầu lưỡi bọn họ giao nhau nóng bỏng, hô hấp trở nên vội vã, động tác trên tay anh, phản ứng dục vọng của anh, mở khóa quần rồi kéo quần xuống, một cái liền kéo quần Mạch Đinh đến gối, không gian chật hẹp khiến hai người dán sát vào nhau, An Tử Yến nhẹ cắn môi dưới Mạch Đinh, đem cậu ôm chặt lại.

Ngón tay Mạch Đinh sờ mặt An Tử Yến, gương mặt đẹp trai nói không nên lời đó chỉ có ở trong vẻ mặt này mới là rõ ràng nhất: “Em và chị như vậy quả nhiên vẫn là khó chịu sao.” Sự thâm nhập và đáp án của An Tử Yến cùng lúc: “Anh không muốn gạt em, cũng không muốn nói thật.” anh ở nơi sâu nhất của cậu ngừng vài giây, lại rút ra quá nửa, lại tiến vào nơi sâu nhất: “Cho nên, đừng hỏi, Mạch Đinh.” Cậu nhẹ nhàng ừ một tiếng, túm chặt lưng An Tử Yến. cho dù kêu cậu hỏi, cậu cũng không dám hỏi, nếu như hỏi An Tử Yến tại sao phải đi đến bước này, Mạch Đinh vậy mà lại có chút lo sợ nghe thấy đáp án của An Tử Yến là vì mình.

Tại sao chuyện mình vì An Tử yến làm và chuyện An Tử Yến vì mình làm chỉ cần so sánh, thì sẽ trở thành không đáng kể. rất muốn nói Mạch Đinh biết, cũng không phải không đáng kể, bởi vì là yêu anh ấy, cho nên cậu sợ chỉ là chuyện nhỏ bé làm vì cậu cũng sẽ bị phóng to vô hạn.

Quần bây giờ chỉ treo trên một chân, một trần kia trống không quấn lấy chân An Tử Yến, tay ấn cửa sổ xe, cảm giác quá cường liệt đem tất cả khát cầu đều ép ra, chỉ là hơi phát ra một chút rên rĩ, vang vọng lại trong xe. Bên dưới đang căng chặt, Mạch Đinh thở hổn hển cắn áo khoác của An Tử Yến, đùi trong đang phát nhiệt, một tay cậu áp lên bụng dưới An Tử Yến, ở đó cũng đang phát nhiệt, chầm chậm di chuyển lên, cuối cùng đến vị trí trái tim, ngón tay cậu chạm đến vết tích mình đã dùng dao gây ra cho An Tử Yến. thế tục không tổn thương được An Tử Yến, vẫn luôn gây tổn thương cho An Tử Yến là mình, ý niệm đáng sợ này vụt qua trong ngực cậu, hạ thân cậu dùn tuoàn lực nghênh hợp An Tử Yến, tiếng rên rĩ to hơn, điên cuồng ôm chặt lấy An Tử Yến, cho đến khi đầu óc trở nên một mảnh trống rỗng.

Chúng ta không thể sống như vậy, chỉ có anh và em, không gian ở đây quá chật hẹp, không cách nào tồn tại, cuối cùng vẫn là mở cánh cửa đó, mở cái hộp Pandora.

Bàn xong chuyện, An Tử Yến rời đi trước, Mạch Đinh tính về thẳng nhà phát hiện điện thoại rơi ở trong phòng làm việc, đành phải chầm chậm ngồi xe bus về công ty. Trong bộ phận xã hội trống không, một bóng người cũng không có, ngoại trừ mình bọn họ đều ở trên lầu, dạ tiệc lần này có gì đặc biệt sao, hay là đi lên xem xem, chỉ cần nhìn một cái rồi đi, An Tử Yến càng không nói rõ nguyên nhân, Mạch Đinh càng muốn biết.

Thang máy đến tầng trên cùng, Mạch Đinh mở cửa ra, bên trong giống một thế giới phồn hoa như cũ, Quan Châu đứng ở bên cửa nhìn thấy Mạch Đinh cũng không kinh ngạc, chỉ là ngăn cản đường đi của cậu: “Mạch Đinh, đi về trước đi.”

“Tôi chỉ xem một chút, một chút mà thôi, An Tử Yến ở đâu.”

“Anh ấy vẫn chưa đến.”

“Chưa đến? Nhưng anh ấy phải đến công ty từ sớm rồi mới đúng, kỳ lạ, cũng không có gì khác, An Tử Yến tại sao không muốn tôi lên, đây đối với bộ phận quan hệ xã hội chúng ta cũng là công việc quan trọng, sao lại kêu tôi…” không còn tiếng của Mạch Đinh.Vẻ mặt Quan Châu mang theo bất đắc dĩ, cậu biết Mạch Đinh nhìn thấy rồi: “Tuy rằng sự việc tạm thời che giấu được, có điều nếu đã muốn làm thì làm cho triệt để một chút, để khách hàng, giám đốc, các lão tổng khác đều không nói được gì, chỉ là làm dáng như vậy thôi, cho nên giám đốc An không muốn để cậu nhìn thấy, đây cũng là chủ ý của tôi đưa ra.” Quan Châu đem gì nên đổ thì đổ lên người mình, lời của cậu Mạch Đinh nghe vào, thật sự nghe vào, đây chẳng qua lại là một màn kịch, nếu như là Bạch Tiểu Tư, Ellen…Mạch Đinh có lẽ sẽ không có kinh ngạc trong lòng, nhưng…

Người con gái giữ lấy An Tử Yến là ai, Mạch Đinh chưa bao giờ gặp qua, chỉ sợ đó là một khuôn mặt vừa gặp sẽ không thể quên, cô ta quá đẹp, Mạch Đinh chưa từng gặp qua gương mặt đẹp như vậy. cho rằng ông trời đối với An Tử Yến quá bất công, hóa ra ông trời không chỉ bất công đối với nam, đối với nữ cũng như vậy, cả một đại sảnh dường như chỉ có tướng mạo của An Tử Yến có thể xứng với cô ta. Không cần nói, không cần giải thích, khiến người ta vừa nhìn liền có cảm giác cô ta là bạn gái An Tử Yến, khiến người ta vừa nhìn liền sẽ nhận định bên cạnh An Tử Yến có phụ nữ như vậy làm sao có thể chọn đàn ông.

Cô gái nhạy bén cảm nhận được ánh nhìn quay đầu qua, đụng phải ánh mắt của Mạch Đinh, khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười lạnh, cười nhạo mình, cô gái buông cánh tay An Tử Yến trực tiếp đi về phía Mạch Đinh, chất lỏng màu đỏ trong ly đế cao sóng sánh, đôi môi đỏ của cô thỉnh thoảng sẽ lộ ra răng nanh, Mạch Đinh lùi về sau một bước, trên người cô có cùng loại khí trường như An Tử Yến.

“Là Mạch Đinh? Tôi còn cho rằng cậu được người bảo vệ không cho đến.” giọng của cô quyến rũ như vậy, An Tử Yến chỉ đến chậm cô gái một bước: “Anh không phải kêu em đừng tới rồi.” cho nên sắp xếp làm như vậy là bởi v ì có thể quyết định Mạch Đinh đi hay ở là mấy vị lão tổng, mà lão tổng càng coi trọng khách hàng, cho nên dạ tiệc này mới là quan trọng nhất. An Tử Yến tốn không ít công sức mới đem cô gái này mời đến, anh chỉ không ngờ đến chính là bị Mạch Đinh nhìn thấy, anh thật ra đã sớm mệt mỏi với tất cả, nhưng thứ Mạch Đinh muốn chỉ có một con đường để chọn, chính là xóa đi quan hệ hai người.

Quý tổng và Vương tổng đi qua, ánh mắt Quý tổng rất bình thường, là loại ánh mắt nhìn người bình thường mà Mạch Đinh cần: “Mấy ngày trước mấy người kia nói chuyện lung tung trong công ty khiến chúng tôi cũng hiểu lầm theo, không ngờ tới giám đốc An vậy mà lại giấu đại mỹ nhân như vậy, còn nói cậu và đàn ông ở bên nhau, quả thật là hoang đường! xem ra phải hảo hảo chỉnh đốn lại kỷ luật của công ty, thiếu chút nữa để mấy người kia đem hình tượng của bộ phận quan hệ xã hội, hình tượng của công ty đều phá hủy rồi.” cô gái khoác bả vai An Tử Yến: “Vậy công ty các người khó tránh khỏi quá yếu ớt rồi, giám đốc bộ phận quan hệ xã hội giả như cùng đàn ông ở bên nhau thật thì có thể đem hình tượng công ty các người hủy đi?” mỹ nữ ở phương diện này có ưu thế, cho dù lời cô nói mang theo châm chọc, nhưng giám đốc Quý cũng không tức giận: “Haha, nói cũng phải, tôi quả thật hơi khoa trương rồi, có điều nhiều ít cũng sẽ có ảnh hưởng, không thể chấp nhận chuyện này suy cho cùng chiếm đa số, ai biết bọn họ sẽ nói gì để phá hủy công ty, bởi vì một người nếu như bị phủ lên danh xưng công ty đồng tính, vậy thì tổn thất rất lớn.”Cô gái hai tay ôm cổ An Tử Yến: “Nghe lời Quý tổng mấy anh nói, khiến em nghĩ…”

“Em cái gì cũng đừng nghĩ.”

“Vậy thì buồn chán lắm.” cô kiễng chân lên nói gì đó với An Tử Yến, môi dường như chạm đến lỗ tai An Tử Yến, hành động quá thân mật này khiến Mạch Đinh cuối cùng nhớ lại cảm giác chua xót đến quặn thắt tim. An Tử Yến hôm đó chính là ôm cảm nhận như vậy mà nhìn mình và An Tố, là giả, là diễn xuất, rất rõ ràng, ***g ngực lại khó chịu đến ngay cả hít thở cũng khó khăn, lúc mình một mặt nhẹ nhàng cùng người khác nói chuyện mình và An Tố, An Tử Yến vẫn phải như không có gì cùng mình bàn bạc, anh lại thế nào hít thở. Mới cảm nhận được, An Tử Yến không quản là trò đùa ác cũng được, trường hợp gì cũng được, chưa bao giờ cậu nghĩ anh sẽ giống như mình nói ra không thích đàn ông, cảm thấy loại tình cảm này rất buồn cười, mà mình vì che giấu quan hệ hai người, đã từng nói với người khác bao nhiêu lần, An Tử Yến sẽ không nói dối, mình nói dối vô số lần. tính ra, là ai tàn nhẫn hơn.

Vương tổng hừ nhẹ một tiếng: “Tử Yến, tôi dẫn cậu đi gặp lão tổng công ty khác, giới thiệu cho cậu làm quen.” An Tử Yến nhìn Mạch Đinh một cái: “Đi về.” Mạch Đinh trầm mặc nhìn anh rời đi, cậu muốn kêu anh lại, há miệng ra lại không nói được tên An Tử Yến ra.

“Tôi nghĩ tôi nên đi về.” màn kịch này Mạch Đinh thật sự không cách nào xem đến cuối cùng.

“Trước khi về…” cô gái đi về trước hai bước, tay vói vào cổ áo Mạch Đinh, lôi ra thứ Mạch Đinh đeo trên cổ, móc vào tay: “Cái này đưa tôi, tuy rằng là diễn kịch, đeo trên ngón tay vô danh của tôi càng dễ khiến mọi người tin tưởng không phải sao?” trong ngữ khí của cô là đậm đặc khiêu khích, tay Mạch Đinh vội vàng túm lấy không chịu buông ra, cậu dùng sức lắc đầu: “Không được, cái này không được.” đem nhẫn cưới của mình đeo trên tay vô danh của người khác, Mạch Đinh làm sao có thể chấp nhận.

“Tại sao không được, đây là vì cậu, cậu không phải cái gì cũng không thể bỏ ra được sao?”

“Tôi bỏ ra được cái gì! Lựa chọn một hình thức cuộc sống dễ dàng không phải điều tự nhiên sao, tôi cứ nhất định phải tuyên chiến với thế tục sao? Cứ nhất định muốn đi miễn cưỡng chấp nhận người khác sỉ nhục tôi sao? Cứ nhất định không thể bình bình ổn ổn chỉ có biết lẫn nhau là đủ rồi? cô căn bản không hiểu, cô làm sao có thể hiểu cảm giác một câu lại một câu, một lần lại một lần, mấy người đó, căn bản không đem tôi xem như người bình thường, căn bản không đem tình cảm của tôi xem như tình cảm bình thường, tôi nói rách cả họng, khàn cả giọng, muốn chứng minh với người ta, kết quả thì sao, vẫn là như vậy, thế tục vẫn là như vậy!”

Cô gái tay dùng sức, dây chuyền đứt: “Vậy thì bỏ cuộc là được.” lời của cô quá lạnh lùng, không có trách nhiệm, chỉ là khẩu khí không đau không ngứa.

“Tôi không bỏ cuộc, tôi tại sao phải bỏ cuộc!”

“Bỏ cuộc không được, cũng không kiên định được nữa, vậy cậu định sau này làm sao, vẫn mãi chơi trò chơi như con nít sao?”

“Cô trải qua chuyện tôi đã trải qua sao, dựa vào cái gì chỉ trích tôi?”

Cô gái nghịch chiếc nhẫn trong tay cười lạnh: “Tôi chỉ là nhắc ra vấn đề, liên quan gì tôi, tôi chỉ trích cậu làm gì.”

Rốt cuộc là đang làm gì, trăm phương ngàn kế muốn che giấu, muốn tạm thời trốn tránh xã hội, kiên cường đã từ từ đổ vỡ, nguyện vọng đưa ra An Tử Yến làm được rồi, trong công ty không có lời nào chế nhạo, mỉa mai, cũng không có bầu không khí đè ép, tất cả ở công ty trở lại bình ổn như thường, đây rõ ràng chính là Mạch Đinh muốn thực hiện, kết quả thì sao, cuộc sống và tình cảm của mình lại thành một đống rắc rối. An Tử Yến đã mấy ngày không về nhà, khoảng cách hai người càng kéo càng xa, trở thành bên cạnh mình có một cô gái, bên cạnh An Tử Yến có một cô gái, đây tính là tình tiết gì chứ, mỗi lần lo lắng người khác nhìn ra mình thường dùng phụ nữ đến làm lá chắn che giấu tình cảm thật sự, hành độnh như vậy giống như tự tay mình tát vào tình cảm chính mình.

Hóa ra như vậy, hóa ra là như vậy, muốn cuộc sống trở nên yên tĩnh bình thường, muốn mấy người kia dùng ánh mắt nhìn người bình thường nhìn mình, chỉ có duy nhất một lựa chọn, đó chính là hy sinh tình cảm bản thân, cùng mấy người đó giống nhau, lựa chọn phụ nữ.

Nhưng em chỉ cần có thể cảm nhận được hơi thở của anh, thì sẽ cảm thấy căn bản không bỏ cuộc được, nhưng vẫn có thể kiên định một chút. Chúng ta đau thương nhiều như vậy, chúng ta rõ ràng chỉ thiếu một kết cục, vì sao lại rơi vào con đường chông gai này, vì sao em luôn không nắm chặt tay anh. Vậy em không cần yên tĩnh nữa, không cần mấy người đó xem em như người bình thường mà nhìn, không càng càng lúc càng nhiều lời nói dối tổn thương anh, không cần bất cứ cô gái nào, không cần người đàn ông khác, em chỉ cần kết cục của chúng ta.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI