Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 25: NGƯỜI ĐA TÌNH (PHẦN 1).

0
11

CHƯƠNG 25: NGƯỜI ĐA TÌNH (PHẦN 1).

Aizzzz, giờ mới ngoi lên được, bữa giờ công việc sắp đè chết rồi, sắp tới cũng vậy luôn, không biết bao giờ mới dịch tiếp được, mọi người đợi lâu cũng đừng hối tui tội nghiệp nha, có thời gian rãnh tui sẽ tranh thủ dịch mà. Phần ngược này mọi người ráng đọc đi, tui cũng không biết qua bao lâu nữa mới hết ngược.

Mạch Đinh tim đập nhanh giống như bị bệnh tim, cậu không dám hít thở, người phải đối kháng trước mặt quá nhiều, ngập tràn tầm nhìn của cậu, cậu muốn tuyên bố với tất cả mọi người ở đây, người yêu An Tử Yến là mình, sau đó đợi nghe thấy tiếng xôn xao của mọi người, tiếp đó là tức giận của các lão tổng, tiếp theo nữa là mất việc, cuối cùng trong một mảng tiếng cười nhạo chứng minh bản thân bảo vệ tình cảm của mình.

“Tôi đùa cậu thôi, bị quá nhiều người biết cũng rất phiền.” Cô gái không quan tâm nói, lời cô tùy tiện khiến tổn thương bản thân, lúc gom hết dũng khí, cô lại nói loại lời này. Mạch Đinh muốn nhào qua hét lớn với cô, đem ủy khuất và tức giận bên trong đều phát tiết lên người không hề liên quan đến mình, ai cho phép cô lưu lại dấu môi cho An Tử Yến, ai cho phép cô cướp nhẫn kết hôn, ai cho phép cô khua tay múa chân với tình cảm của mình!

Không quan tâm ánh mắt tức giận của Mạch Đinh, cô gái kéo mở cửa đi ra ngoài, Mạch Đinh cũng theo đi ra? Cậu không dám phát hỏa với cô gái, không biết nguyên nhâ, chỉ là không dám. Cô gái dựa tường, tay vói vào áo ngực của lễ phục, từ bên trong lấy ra một điếu thuốc và bật lửa, sau khi châm thuốc, hít sâu một hơi phả ra khói thuốc mơ hồ quấn quanh gương mặt xinh đẹp của cô.

“Đem nhẫn cưới trả tôi đi!”

Cô gái giống như không nghe thấy yêu cầu của Mạch Đinh, nghịch chiếc nhẫn trong tay, Mạch Đinh tiếp tục nói: “Cô con có gì thì nói, cảm thấy tôi yếu đuối, tôi có thể lập tức đi vào nói mọi người biết quan hệ của tôi và An Tử Yến.”

“Tôi và cậu rốt cuộc cũng chỉ là người lạ, cậu không cần chứng minh tình cảm của cậu với tôi.”

“Phải rồi, tôi không cần chứng minh với cô, không cần chứng minh với bất cứ ai, dù sao không quản làm thế nào, nói thế nào, cũng thắng không được thế tục, mãi mãi thắng không được.” Mạch Đinh chết tâm rồi, tuyệt vọng rồi, thật ra mà nói, thứ mà bọn họ vẫn luôn đối kháng thật ra trên bản chất vẫn là cùng một chuyện, ba mẹ cũng được, con cái cũng được,căn bản rốt cuộc không phải chính là bởi vì mình là nam sao? Trong mắt mình nhìn thấy là tình yêu, trong mắt người khác nhìn thấy là giới tính, con mẹ nó giới tính này, khiến phim truyền hình vẫn không vẽ được dấu câu kết. Cô gái túm lấy cổ áo Mạch Đinh kéo về phía mình, đem khói thuốc trong miệng phả lên mặt Mạch Đinh: “Tiểu tử, không nhất định phải có tất cả mọi người chấp nhận mới là thắng, hai người tuy rằng không được tất cả mọi người chấp nhận nhưng vẫn luôn ở bên nhau đó cũng gọi là thắng, hiểu chưa?” nói xong cô gái đẩy cậu ra, Mạch Đinh sững lại, đứng ở đó, nhìn cô gái ném đầu thuốc trở lại đại sảnh.

Mình có phải là đem yêu cầu đặt quá cao rồi không, hi vọng toàn bộ đồng nghiệp trong công ty đều chấp nhận tình cảm mình, hi vọng xã hội toàn bộ thay đổi, dựa vào gì chứ, loại chuyện này ngay cả tổng thống cũng không làm được.Cô gái trở lại bên cạnh An Tử Yến dùng ngón tay thon dài chỉnh chỉnh ngực áo: “Chúng ta lúc nào có thể đi?” An Tử Yến chỉ nhìn một cái liền phát hiện nhẫn trong tay cô: “Cô đã làm gì rồi?”

“Không làm gì hết, bởi vì buồn chán hơi ức hiếp bảo bối của anh một chút.”

“Tôi đã nói qua cô đừng đụng vào em ấy.”

“Có nói qua sao, tôi không nhớ, lại nói tôi tại sao phải nghe anh?”

“Bởi vì cô lấy tiền của tôi.”

Cô gái nhẹ cười: “Anh không thể đổi một đáp án tình thú hơn sao?”

“Tôi và cô chỉ có giao dịch.”

“Vậy chúng ta bàn giao dịch, vì thỏa mãn nguyện vọng ngây thơ tùy tính của Mạch Đinh, anh tính cứ như vậy? Vậy tôi phải làm bạn gái anh bao lâu, bồi anh diễn bao nhiêu vở kịch? Làm gì vì yêu thích của Mạch Đinh mà làm chuyện mình chán ghét, sủng hư cậu ấy đối với anh cũng không có lợi ích gì, hay là nói anh muốn nói cho người khác biết tình cảm anh rất vĩ đại?”

“Tình yêu quá vĩ đại chỉ khiến tôi phản cảm.” An Tử Yến đặt một tay trong túi quần, uống ngụm rượu, nhàn nhạt nói.

“Anh đây không tính là đáp án.”

“Tôi có đáp án cô cần?”

Cô gái đem nhẫn vung lên: “Dùng loại ngữ khí này nói với tôi phải nghĩ đến hậu quả, tôi không giống anh, có tình cảm với Mạch Đinh, ăn hiếp cậu ấy tôi sẽ không mềm lòng.” An Tử Yến nâng tay, nhanh hơn cô gái một bước đón lấy chiếc nhẫn: “Tìm cô đến là sai lầm của tôi.” Cô gái hai tay đan lại gác lên vai của An Tử Yến, chống cằm: “Anh không chỉ có sai lầm này, có điều, tôi cảm thấy đàn ông vì người trong lòng mà phạm sai lầm, rất đáng yêu.” An Tử Yến liếc cô một cái, cô gái tiếp tục nói: “Ở đây cũng không có gì làm, không bằng chúng ta kiếm lý do đi trước.” Cô không đợi An Tử Yến trả lời, không biết đã nói gì với Vương tổng bọn họ, mà bọn họ đỏ mặt gật đầu: “Vậy hai người đi trước đi.”

Cô gái vừa kéo cánh tay An Tử Yến vừa cùng anh đi ra ngoài, An Tử Yến nhìn Quan Châu một cái, Quan Châu lập tức gật gật đầu.

“Anh không tò mò tôi nói gì với mấy lão tổng sao?”

“Không hứng thú.”

“Tôi nói hôm nay là kỳ rụng trứng của tôi, chúng ta phải về nhà sinh con.” Lời nói nhẹ nhàng không đổi lại tiếng cười, nhưng đổi lại được gương mặt trắng bệch của Mạch Đinh sau khi mở cửa, một câu cô tùy tiện nói nghe ra còn hợp tình hợp lý hơn mình nói.

Tất cả đều quá châm chọc, vì để che giấu, Mạch Đinh luôn muốn bên cạnh An Tử Yến sắp xếp một cô gái, lần các đồng nghiệp muốn đến nhà mình cũng đã từng muốn Tiểu Tư đến giúp đỡ, nghe thấy tin đồn của An Tử Yến và cô gái khác trong công ty, cậu trong lòng không phải không có cảm thụ mà đồng thời lại thở phào. Bây giờ, lúc này, khắc này, ông trời như đang muốn báo thù chút ích kỷ nhỏ nhoi này của cậu, bên cạnh An Tử Yến có một cô gái sẽ khiến mọi người phải nín thở, không chút cảm giác sai trái, trời sinh một đôi, nếu như cậu không phải Mạch Đinh, không phải là người yêu An Tử Yến, chỉ là một người bạn bình thường, nói không chừng cậu sẽ hỏi An Tử Yến: anh cuối cùng đã tìm được nữ chính trong câu chuyện của mình rồi sao?Bị Mạch Đinh nghe thấy, cô gái cũng rất không quan tâm, ánh mắt không chút trốn tránh nhìn Mạch Đinh, An Tử Yến nhẹ nhíu mày: “Em sao lại còn ở đây?” Mạch Đinh không nói chuyện, cánh tay An Tử Yến vùng khỏi tay cô gái, kéo lấy Mạch Đinh: “Đi xuống rồi nói.”

Tiếng bước chân của ba người trong bãi đậu xe vang đến nơi rất xa, cô gái không khách khí kéo mở cửa ghế phụ: “Không có ý muốn đối đầu với cậu, tôi thích ngồi phía trước.”

“Lên xe.” An Tử Yến mở cửa ghế sau, anh vì sao lại bỏ qua cho cô gái đó, nếu như đổi thành Tiểu Tư và Ellen, anh chắc là sẽ dùng chìa khóa khóa cửa xe, đem vị trí phía trước giữ lại cho mình mới đúng. Đau khổ, là mùi vị khó chịu, nếu phải hỏi tại sao, thì lý do quá nhiều rồi, mỗi một lý do là một mùi vị khổ sở không giống. Thấy Mạch Đinh không nhúc nhích, An Tử Yến đành phải kéo cậu, tay Mạch Đinh dùng sức túm cửa xe: “An Tử Yến, hay là, chúng ta thôi đi.” Giọng của cậu cũng vang đi rất xa, trong bãi đậu xe trống trải lâu thật lâu không thể tan đi, một giây này, An Tử Yến cho rằng trái tim mình bị quấn chặt, cho đến khi Mạch Đinh tiếp tục nói: “Chuyện giấu người khác hay là chúng ta thôi đi.” Hóa ra cậu nói là giấu chuyện này, tâm tình thay đổi quá nhanh, An Tử Yến ngẩng ra một lúc: “Tại sao kêu thôi đi?” An Tử Yến không tính là người có tính tình tốt, không đúng, nói ra thì anh là người xem như là tính tình rất gay go, anh rất ít khi tức giận chỉ cần tức giận lên sẽ khiến người ta cảm thấy khủng bố.

“Em đã nghĩ rồi, cứ như vậy mà giấu, còn không bằng công khai tốt hơn.”

“Em đang đùa anh?”

“Không phải, em chẳng qua…”

“Anh chịu đựng nhiều chuyện như vậy, kết quả em nghe người khác nói vài câu lại thay đổi suy nghĩ, lại qua vài ngày, em lại thừa nhận không được có phải là vẫn đổi không? Anh cảm thấy con mẹ nó anh giống tên ngốc!” em ấy hi vọng trở lại thời gian lúc trước chưa có ai phát hiện, mình làm theo yêu cầu, bây giờ em ấy lại một câu nhẹ nhàng nói không muốn như vậy, vậy tất cả những gì mình làm đến giờ chỉ là một lời nói đùa sao? An Tử Yến túm áo Mạch Đinh, cắn răng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, đẩy cậu ra.

Cô gái khoanh tay ngồi trong xe lộ ra ý cười: “Sự việc trở nên thú vị rồi.” Mạch Đinh nắm chặt tay, ngón tay bấm vào thịt, gương mặt cô cười lên, cô lưu lại vết son môi trên áo và trên tai An Tử Yến, lúc cô cùng An Tử Yến đi cùng nhau người khác hướng ánh mắt hâm mộ cùng ánh mắt lúc biết mình và An Tử Yến ở bên nhau, vô cùng khác biệt. Nào có như vậy, nào có đạo lý này, giả nhìn lại giống thật, thật nhìn lại giống giả. Cô ta ngồi ở vị trí của mình, thái độ giống như đó chính là vị trí vốn dĩ của cô, mà An Tử Yến dung túng cô, đối với mình lại lộ ra khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ, tại sao không kêu cô ta câm miệng, lúc kêu mình câm miệng không phải nói rất dễ sao?

Tự ti và ganh ghét trở thành bóng đêm, nhấm chìm tim Mạch Đinh, mắt cậu đỏ ngầu: “Em có kêu anh chịu đựng sao, em có kêu anh vì em làm mấy chuyện này sao? Thế nào, rất muốn để em cảm ơn anh sao, vậy thật xin lỗi, chuyện anh làm đối với em mà nói là dư thừa, em không cần!” mình và An Tử Yến quả nhiên ở bên nhau quá lâu rồi sao, học được anh quá nhiều thứ, ngay cả lời chế nhạo cũng nói càng lúc càng tàn nhẫn, dựa vào vài câu, thì đem An Tử Yến làm vì mình, sự quan tâm An Tử Yến đối với mình, tình cảm của An Tử Yến đá sạch không đáng một chữ.An Tử Yến chỉ là nhìn Mạch Đinh một cái, chỉ là một cái, ngay cả một giây cũng không đến, anh đóng cửa sau, ngồi vào trong xe khởi động, anh trong xe, cậu ngoài xe, tiếng khởi động động cơ, sau đó rời đi càng lúc càng xa. Mạch Đinh quay người nhìn hướng xe, cô gái từ trong xe vươn tay ra làm động tác tạm biệt, Mạch Đinh không động đậy, trong miệng tự mình lẩm bẩm: “Gì chứ, anh đang mắng em sao, em nói lời quá đáng không phải anh sẽ dùng lời quá đáng hơn đến tổn thương em sao, như vậy liền kéo phẳng không phải sao, anh bây giờ quá đáng khinh rồi, cái gì cũng không nói liền rời đi, em không phải thành, không phải thành một tên người yêu xấu xa thảm hại sao, An Tử Yến!” chỉ có ba từ cuối cũng trở thành gào thét.

Mạch Đinh nhớ rất rõ, đây là lần đầu, An Tử Yến dẫn theo người phụ nữ bỏ rơi mình, nhưng cậu lại không nhớ rõ, đây là lần thứ mấy bọn họ tranh cãi. Có lẽ, có lẽ xe của anh ngừng ở ngay góc, đợi sau khi mình biết lỗi thì sẽ trở lại, Mạch Đinh đến góc rẽ, ở đó cái gì cũng không có, có lẽ, có lẽ xe của anh không ngừng ở đây, mà là ngừng ở một ngã rẽ.

cô gái ấn hạ cửa sổ xe, châm thuốc, khói thuốc vừa từ trong miệng phả ra còn chưa nhìn rõ hình dạng đã bị thổi bay, cô nghiêng đầu sang một bên, nhìn ánh đèn của xe khác từ gương chiếu hậu: “Tổn thương rồi?” An Tử Yến chỉ lo lái xe, từ vẻ mặt trên mặt anh rất rõ ràng, anh bây giờ không muốn nói chuyện với bất cứ ai, nhưng cô gái lại không giống người khác, cô không có lý do sợ An Tử Yến, mở màn hình chọn nhạc, cô bắt chéo hai chân đặt lên cửa xe, không chút nào lo lắng và quan tâm cuộc tranh cãi ban nay, một bộ dáng như người ngoài cảm thán: “Không quản cãi nghiêm trọng cỡ nào, nói bao nhiêu lời tổn thương, vẫn là không tách ra được, vẫn là không muốn chia tay, đây mới gọi là tình yêu đi, người trẻ thật tốt.”

trong thời gian nói chuyện ngắn ngủi của bọn họ, có bao nhiêu cặp tình nhân đang chia tay, bởi vì chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, bởi vì tiền, bởi vì ngoại tình, bởi vì mệt mỏi, lý do toàn thế giới chia tay nói tới nói lui cũng chỉ mấy điểm này. Lúc yêu nồng nhiệt oanh oanh liệt liệt ngắn ngủi chỉ có thể kêu làm tình, động tình, đa tình, cuồng dại…nhiều tình bên trong như vậy, có bao nhiêu người có thể chân chính có được tình yêu, tình yêu chân chính lại là thế nào, hoặc là, muốn cùng người đó trải qua một đời, thật sự trải qua một đời, có thể xem là tình yêu, hai chữ tình yêu này thật ra rất cao quý, rất hiếm thấy, chỉ là bị rất nhiều người dùng loạn lên.

Đêm này, An Tử Yến vẫn không trở về, trong phòng mỗi một ngọn đèn đều sáng, quá sáng khiến người ta ngủ không được. Mạch Đinh thức dậy, đi đến trước cửa, tắt đèn nhỏ ở đây, mỗi một ngọn đèn tắt đi cậu đều ngừng lại một lúc, cậu nghĩ, đợi lúc tắt tất cả đèn, An Tử Yến có phải sẽ trở lại không. Cuối cùng tất cả đèn đều tắt, vẫn chỉ có một mình Mạch Đinh.

Tranh cãi rất dễ dàng, cái khó chân chính là sau khi tranh cãi phải thu dọn tàn cuộc thế nào.

Anh và cô ta lúc này đang làm gì, đang nói những gì, nhìn thấy mặt cô ta, An Tử Yến thật sự một chút cũng không động tâm sao, giả như không gặp mình, An Tử Yến giới tính cuối cùng An Tử Yến sẽ chọn nhất định là nữ, An Tử Yến xem như là vận may trong đời mình, nhưng mình có phải sẽ xem như là vận rủi trong đời anh ấy không. Không cần nghĩ, đem bản thân nghĩ khiêm tốn và khốn khổ, không phải là vì dày vò bản thân đã nói mấy lời đó với An Tử Yến sao.Xe ngừng trên đường, đèn khẩn cấp không ngừng nhấp nháy, thùng rác bị đụng hỏng ngã trên đất, An Tử Yến từ trong cửa sổ mở ra nhìn bầu trời, thời gian dường như không đi, tất cả mọi thứ trở thành trạng thái yên lặng. điếu thuốc cô gái để lại trên ghế ngồi, đơn độc đợi có môi ai đó hôn nó, An Tử Yến đem thuốc đặt lên môi, đầu thuốc trong bóng tối trở thành màu đỏ yếu ớy, ngón tay kẹp điếu thuốc của anh vươn ra ngoài cửa sổ, lời muốn nói với Mạch Đinh, lời không muốn nói với Mạch Đinh, theo khói thuốc bị gió thổi đi. An Tử Yến nhắm mắt, có chút mệt, có chút đau. Lúc Mạch Đinh mở mắt ra, đã là trời sáng, khoảnh khắc thức dậy rõ ràng đại não cái gì cũng không nhớ, nhưng có kích động muốn chảy nước mắt, cậu không muốn dậy, cảm thấy bản thân mất đi lý do để thức dậy, không biết sau khi thức dậy thì động tác tiếp theo là gì, nhưng lại dựa vào độ ấm của một mình cậu không đủ làm ấm cả giường. đột nhiên, trong dư quang của cậu xuất hiện gì đó, chớp mắt, cậu cho rằng bản thân vẫn đang trong mơ, An Tử Yến tắm xong mở tủ áo, sau khi thay quần áo thì đi ra, anh một câu cũng không nói, động nhân, tổn thương, cái gì cũng không có.

“Trở lại lúc nào?”

“Cô gái đêm qua không cùng anh ở bên nhau?” muốn tranh cãi tìm một bậc thang xuống hòa giải, nhưng An Tử Yến không muốn đi bậc thang, anh túm áo khoác ném lên sofa, Mạch Đinh đứng ngoài phòng ngủ: “Anh tính mãi mãi không nói chuyện với em?” An Tử Yến đi về phía cửa, Mạch Đinh muốn đuổi theo, nhưng lại bị vướng vào ghế, ngã xuống đất, càng muốn biểu hiện ra một mặt đẹp đẽ trước An Tử Yến, thì lại càng xấu xí, ngay cả ông trời cũng không cho mình một chút tự tôn nào. An Tử Yến nghiêng người, lạnh mắt quan sát Mạch Đinh: “Muốn anh đỡ em? Ah, anh quên rồi, em căn bản không cần anh làm chuyện quá dư thừa.”

“Anh đây là sao, muốn em xin lỗi, muốn em quỳ trước mặt anh nhận lỗi? Người khác đã mắng em cái gì, bọn họ đối với anh, chỉ có nghi vấn, tại sao anh sẽ cùng đàn ông ở bên nhau, tại sao anh sẽ thích đàn ông, ah biết bọn họ nói với em cái gì sao, bọn họ mắng em buồn nôn, mắng em vô sỉ, mắng em là đồng tính chết tiệt, mắng em…” nói không được nữa, có những lời cậu ngay cả nghe cũng không dám nghe, Mạch Đinh dùng tay nện lên đất: “Em rất khó chịu, nhưng em ngay cả yếu đuối một chút cũng không được, chỉ muốn rút lui một chút vẫn sẽ bị mắng chửi, mắng em không đủ kiên cường, mắng em là một tên quỷ nhát gan, thật sự rất mệt, An Tử Yến, em thật sự rất mệt, nhưng ngay cả anh cũng…”

“Muốn anh nói với em cái gì, che giấu cũng được, công khai cũng được, em đều đang đau khổ. Đối tốt với em, đối xấu với em, em cũng có thể cãi với anh, vẫn luôn là anh quyết định, vậy lần này đổi thành em quyết định, em nói anh phải nên làm sao.”

“Có thể hay không, đừng nói em thành như vậy, em ý thức được mình phạm sai lầm, cho nên muốn sửa đổi, anh lại nói em đùa anh, đêm qua mấy lời em nói, có điều là nhìn thấy…”

“Rõ ràng biết là giả, rõ ràng kêu em đừng đến, Mạch Đinh, có những tổn thương là em tự mình tìm.” Anh bình tĩnh nói xong, khom người xuống muốn kéo Mạch Đinh. Nhưng vẫn là nhận được những lời đau xót, có lúc sự bình tĩnh của anh rất đáng sợ, Mạch Đinh vỗ tay anh ra: “Đừng đụng em!” An Tử Yến cưỡng chế tay Mạch Đinh, Mạch Đinh vùng vẫy: “Đừng đụng em, em kêu anh đừng đụng em!” cậu tức giận chân vẫn vung về phía bụng An Tử Yến, An Tử Yến cúi đầu nhìn nơi bị chân đá, dùng tay vỗ vỗ: “Bây giờ biết anh tại sao không muốn nói chuyện với em rồi?”

“Vậy anh đừng nói nữa, đừng có dùng loại khẩu khí đó nói chuyện với em nữa, nếu mệt mỏi thì đi tìm cô gái kia đi, em tuyệt đối sẽ không níu kéo anh, hai người mới là trời sinh một đôi, hai người mới là thích hợp nhất.” Mình tại sao luôn không sửa được tật xấu một khi kích động thì nói lung tung, hoặc chỉ là muốn nghe thấy phủ nhận và cự tuyệt của anh. Khóe miệng An Tử Yến nặn ra nụ cười khổ, sau đó cười một chút, một chút đó biến mất trên mặt anh, trong con ngươi của anh màu xám, nhìn Mạch Đinh, nhìn mãi, lời nói bị nghẹn cứ mãi nói không ra, thật lâu, anh mới hỏi: “Em bây giờ là muốn để anh cùng người khác ở bên nhau?” Mạch Đinh cắn chặt môi dưới, cậu không cách nào vào lúc này khóc lóc ôm lấy An Tử Yến xin lỗi, không cách nào van anh ở lại, nếu không tự ti của cậu và hổ thẹn của cậu sẽ nhấm chìm cậu.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI