Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 28: VỀ SAU (PHẦN 3).

0
10

CHƯƠNG 28: VỀ SAU (PHẦN 3).

Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ. Chiều nay mị đi xem ca nhạc bên Emart nè, có ai đi hơmmmm :v

Bọn họ mỗi lần tụ tập cùng nhau, không thiếu nhất chính là náo nhiệt. sau khi ăn uống no đủ, Mạch Đinh xoa bụng cùng Bạch Tiểu Tư đi trên đường, An Tử Yến lúc nãy vừa nghe điện thoại đã đi trước. Mạch Đinh ở bên đường mua hai ly đồ uống nóng, đưa cho Bạch Tiểu Tư một ly: “Tôi có kêu Quan Châu đến, kết quả cậu ấy nói có chuyện, có cần tôi gọi cậu ấy đến đón cô.”

“Đưa đón rất giống việc của người yêu.”

“Lẽ nào lên giường không giống việc của người yêu?”

Bạch Tiểu Tư né tránh chủ đề này: “Quan Châu không nói chuyện khác với cậu?”

“Lẽ nào giữa hai người còn có chuyện khác sao, không nhìn ra cậu ấy có gì khác với bình thường.”

“Phải không?” Quan Châu đơn phương nói dứt liền dứt, hơn nữa là thật sự dứt khoát sạch sẽ, điểm này vẫn là tổn thương lòng tự tôn của Bạch Tiểu Tư, cô cười cười, đem ly giấy trống không ném vào thùng rác: “Mạch Mạch, ôm nguyện vọng lúc nhỏ muốn tìm thấy bạch mã hoàng tử lý tưởng nhất, đây có xem là một loại bệnh không, luôn cho rằng mỗi một người đàn ông đều không phải người đó của mình, luôn có thể tìm thấy rất nhiều lý do không thích hợp ở bên nhau, cùng một người ở bên nhau phải làm sao, lỡ như người sau mới là đúng người, vậy tôi bỏ qua rồi phải làm sao.”

“Nếu tìm lí do không thích hợp ở bên nhau, tôi và An Tử Yến đại khái có thể tìm được một xe tải lớn luôn, lúc bị ba mẹ biết, bọn họ cũng nói tôi và An Tử Yến ở bên nhau là sai.” Mạch Đinh đem ly giấy bóp lại: “Nhưng tôi không muốn quản nhiều như vậy, cho dù cái người đúng trong cuộc đời tôi sau này sẽ xuất hiện, tôi cũng sẽ để người đó biến mất, tôi bây giờ sai rất vui vẻ.” Mạch Đinh nửa đùa nửa thật, Bạch Tiểu Tư chỉ là yên lặng lắng nghe, cô không có nói cho Mạch Đinh biết cô và Quan Châu cái gì cũng không phải nữa rồi, có lẽ cô chỉ là cảm thấy nói ra thì sẽ trở thành thật, vẫn luôn một mình đáng sợ, rồi ở hai người rồi lại đột nhiên trở thành một mình đáng sợ, giữa hai người trong lòng Bạch Tiểu Tư không phân biệt được thắng thua, cô không muốn kết thúc quan hệ này, Quan Châu thì lại muốn một quan hệ khác, ai thỏa hiệp trước trở thành vấn đề quan trọng nhất.

Sau khi cùng nhau đi một đoạn đường dài, bọn họ mới tính tự trở về nhà mình, Mạch Đinh thay Tiểu Tư bắt một xe taxi trước, đợi sau khi cô ngồi vào xe, Mạch Đinh tay giữ cửa xe, cong người xuống: “Tiểu Tư, cá nhân tôi rất muốn nhìn thấy cô và Quan Châu ở bên nhau, nhưng cuối cùng, cô muốn lựa chọn thế nào tôi đều sẽ ủng hộ cô.”

“Tuy rằng muốn nói thật với cậu, có điều, cậu bây giờ đã không cần tôi ủng hộ rồi, Mạch Mạch nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, không còn lại khóc gọi điện cho tôi hỏi tôi phải làm sao, chuyện sau này cậu hình như càng rõ ràng hơn tôi.”

“Tôi khóc hồi nào!”

“Được rồi, cậu không khóc được chưa, tôi phải về nhà rồi.”

“Ừ, đi đường cẩn thận.” Mạch Đinh đóng cửa xe taxi cho cô.

Mạch Đinh an toàn về đến nhà chuyện đầu tiên làm chính là xem giờ, An Tử Yến đêm khuya ngay cả câu dặn dò đơn giản cũng không có liền biến mất, đây xem là gì, ngoại tình ít nhất cũng phải biểu hiện chút ngược tâm, đợi sau khi anh ấy về mình xử lý, để anh ấy quỳ ở cửa! Mạch Đinh lúc đang tính toán dự định mãi mãi không thể nào thực hiện, cửa mở ra, Mạch Đinh thể hiện ánh mắt nghiêm trọng nhất nhìn An Tử Yến: “Đi đâu đó?!”“Đừng nhiều chuyện.”

“Được thôi.” Còn để An Tử Yến quỳ xuống sao, nhìn chút tiền đồ của cậu kìa.

“Trong nhà còn có gì ăn không.” An Tử Yến sẽ hỏi loại vấn đề này quả thật rất hiếm thấy, anh ấy lúc nào đã quan tâm đến vấn đề đồ ăn vặt, Mạch Đinh nghi ngờ hỏi: “Mới ăn chưa bao lâu anh lại muốn ăn nữa? Em không để ý, dù sao anh mập lên sau này em có thể trở thành người đẹp trai nhất trong nhà rồi, muahahaha.” Cậu ngửa đầu cười to, không tốn tiền cùng bạn bè tụ tập lại công thêm uống chút rượu, tâm tình cậu trở nên rất tốt. đợi sau khi cậu cười xong, cuối cùng cũng chú ý được một sinh vật nhỏ trốn sau chân An Tử Yến, bộ dáng nhóc dường như là bị hành động vừa nãy của cậu dọa sợ, Mạch Đinh lúng túng lộ ra mặt cười méo xẹo: “Tiểu Kiệt đến rồi sao, lúc nãy toàn là ảo giác của con, ngàn vạn lần đừng nói ba con biết có được không, chú mua nhiều đồ ăn cho con.”

“Em rất để ý cách nhìn của Phó Thúc sao?”An Tử Yến ngữ khí không tốt hỏi.

“Đương nhiên để ý.”

“Tiểu tử em…”

“Phó Thúc là hình mẫu của em, em sau này muốn trở thành đàn ông giống anh ấy, trưởng thành ổn trọng có phong độ, thỉnh thoảng còn rất trầm mặc, sự nghiệp và gia đình đều chăm lo đầy đủ, em tuy rằng thích anh, nhưng em tuyệt đối không muốn trở thành giống anh!” nghe thấy Mạch Đinh phát ra tán thưởng trong lòng với người đàn ông khác, cho dù người đàn ông đó là Phó Thúc, An Tử Yến cũng rất bất mãn, anh ngồi trên sofa: “Chỉ nói rõ em vẫn không hiểu rõ Phó Thúc, rất thưởng thành ổn trọng sao, anh không cảm thấy.”

“Nhỏ nhen.”

“Vậy anh cũng cho rằng Lam Ngân là mỹ nữ.”

“Ở trước mặt con nít mấy tuổi ấu trĩ như vậy anh không biết xấu hổ sao!!”

Tiểu Kiệt dùng chân ngắn nhỏ đá An Tử Yến: “Không cho chú nói xấu ba, người xấu, con cắn chết chú.” Mạch Đinh chú ý thấy Tiểu Kiệt muốn đá ngã An Tử Yến, trong lòng cuộn sóng, qua qua lại lại nhiều năm như vậy, bạn bè luôn đứng về phía An Tử Yến, giờ phút này mới thấy tri kỉ trước mắt, An Tử Yến đem Tiểu Kiệt nhấc lên ném lên sofa: “Đừng quên đây là địa bàn của ai, ồn nữa đem nhóc ném vào nồi.”

“Dọa hư con nít có còn là người lớn không!” Mạch Đinh ôm lấy Tiểu Kiệt: “Con vì sao lại sinh muộn nhiều năm như vậy, con biết một mình chú đơn độc chiến đấu biết bao nhiêu năm rồi không?” Tiểu Kiệt vẫy thoát: “Con không muốn ở đây, con muốn về nhà.”

“Ba nhóc đã bán nhóc cho chú rồi.”

“An Tử Yến, anh đừng dọa nó, biết bây giờ ba mẹ em thích đứa bé này lắm không, nó chịu ủy khuất, em cũng không sống được.” An Tử Yến nhún nhún vai: “Đem hai người ném chung vào nồi là xong.”

“Được được, anh tốt nhất là ăn luôn đi.”

“Con không muốn vào nồi!” Tiểu Kiệt nháo, Mạch Đinh vội vàng dỗ: “Lừa con thôi, đói chưa, chú xem xem trong nhà còn đồ ăn vặt không.” Vừa nghe đồ ăn vặt, Tiểu Kiệt không nháo nữa, nhân lúc Mạch Đinh đi tìm đồ ăn vặt, nhóc lại đem chú ý đặt lên tivi, muốn đi giật điều khiển trong tay An Tử Yến: “Kênh hoạt hình, kênh hoạt hình.”

“Không có kênh này.”

“Chú gạt người, không xem kênh hoạt hình con phun nước bọt vào chú.” Tiểu Kiệt nhỏ như vậy đã biết đe dọa nhất định An Tử Yến không thoát khỏi liên quan, nhưng An Tử Yến nào để nhóc vào trong mắt, còn đe dọa: “Nhóc phun nước bọt chú sẽ để nhóc ngày mai trải qua rất đau khổ.” Đáng tiếc đe dọa đứa nhóc mấy tuổi là vô dụng, nước bọt của Tiểu Kiệt phun lên người An Tử Yến, An Tử Yến cắn răng đứng dậy, đang muốn động thủ, vệ sĩ Mạch Đinh liền xuất hiện, cậu thật ra vẫn luôn nghe hai người nói chuyện, lúc Tiểu Kiệt thật sự phun nước bọt lên An Tử Yến, Mạch Đinh quay lưng với bọn họ cười trộm đến mặt co rút.

“Có chút phong độ được không hả, làm sao có thể so đo với con nít.”

“Em muốn thay thế nó?”

“Có chút phong độ được không hả, làm sao có thể so đo với người yêu.”

“Vậy có thể so đo với bạn giường.”

Mạch Đinh lập tức che tai Tiểu Kiệt, dùng khẩu hình miệng mắng An Tử Yến.

Sau khi cho Tiểu Kiệt ăn, Mạch Đinh lại đem nhóc đi tắm rửa, dùng đủ loại thủ đoạn mới dỗ nhóc ngủ được, cả một quá trình khua tay múa chân, tay chân luân phiên. Cậu sâu sắc ý thức được, nuôi con nít cũng không phải chuyện dễ dàng, lựa chọn lúc đó liên quan đến con cái ít nhất đến bây giờ với bọn họ mà nói là chính xác, không quản bất cứ phương diện nào bọn họ cũng đều không có chuẩn bị tốt để nuôi con tốt, Mạch Đinh muốn đem chuyện này giao cho mình ở sau này, mình ba mươi tuổi lại lần nữa chọn lựa, đây không phải trốn tránh, quyết định ở tuổi nào cũng đều không giống với cách nhìn sự việc.

Bạn là cần người nhà hay là cần mấy người bạn bên ngoài? Bạn là muốn học tốt hay là ngày ngày chơi game, lắc lắc lư lư sống qua ngày? Lúc vấn đề như vậy bị đưa ra hỏi, chúng ta thời kì phản nghịch mười mấy tuổi, nhất định sẽ trả lời đáp án bản thân không quan tâm lại khiến người ta đau lòng, nhưng chúng ta hai mươi mấy tuổi lại sẽ đưa ra đáp án khác.

Bây giờ vẫn không có năng lực đưa ra chọn lựa, thì để sau này, lúc ở trường học em chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng anh vào chung một công ty, mua nhà của mình…cho nên sau này em và anh sẽ trở thành thế nào, em bây giờ ôm mong đợi mà chờ đợi.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI