Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 3: MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀ ĐỒ NGỐC (PHẦN 3)

0
16

CHƯƠNG 3: MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀ ĐỒ NGỐC (PHẦN 3)

“Về nhà bình tĩnh lại chút đi, suy nghĩ lại lúc nãy nói mấy lời gì.” thái độ của An Tử Yến đối với tình cảm của chị gái không giống như thái độ của Mạch Đinh, Mạch Đinh từ đầu đến cuối dao động bất định, tâm mềm, nhìn thấy ai chịu đau khổ liền muốn giúp đỡ, kết quả ngược lại còn đem bản thân làm loạn chịu ảnh hưởng, mà An Tử Yến rất kiên định, lúc trước đều là nhắm một mắt, mở một mắt, không quan tâm đến chuyện tình cảm của An Tố, chuyện xảy ra lần trước, anh ấy nhúng tay vào cắt đứt, khiến An Tố đau khổ một lần là đủ, nếu như lại để chị ấy nuôi hi vọng, chị ấy chỉ sẽ càng lún sâu vào vòng xoáy đó, số lần dằn vặt càng nhiều, vết thương càng nhiều. An Tố yên tĩnh nắm vô lăng, một lúc sau bấm cửa kéo lên rồi lái xe đi.

Mạch Đinh vừa mua đồ ăn vừa quan sát thần sắc của An Tử Yến, cuối cùng cẩn thận nói: “Em thấy không bằng sắp xếp cho chị với Phó Thúc gặp mặt một lần, chị gái chỉ là muốn gặp Phó Thúc, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, chị gái cũng…”

“Anh chưa bao giờ đưa ra yêu cầu với chuyện riêng của Phó Thúc,anh ấy quyết định không gặp Tố, thì nói rõ anh ấy đã suy nghĩ kĩ phải làm sao, anh cũng cảm thấy đây là cách làm tốt nhất.”

“Có lẽ có thể đi hỏi Phó Thúc.”

“Hỏi rồi thì sao, gặp rồi thì sao, dù sao anh ấy làm gì cũng đều sẽ gặp phải trách nhiệm, anh ấy không gặp Tố sẽ bị nói là vô tình, anh ấy gặp Tố sẽ lại bị nói là đa tình.”

“Đa tình? là sợ giám đốc Quý hiểu lầm thì có thể giải thích với cô ấy.”

“Sẽ xảy ra hiểu lầm là Tố, Quý Mộng người phụ nữ đó sẽ không có tâm trạng phức tạp như vậy, cô ấy trong lòng chắc đã nhìn thấy rõ chuyện của Phó Thúc và Tố, đôi mắt đó chỉ có độc phụ mới c chắc đã đào ra rồi mới đúng,ngay cả anh cũng đánh giá cao cô ấy.” An Tử Yến nói lời khủng bố, xem ra vẫn là để ý lúc trước cãi nhau cùng Mạch Đinh, Quý Mộng có thể quan sát thấy không thích hợp, để tâm Phó Thúc, suy cho cùng anh ta là người rất giỏi che giấu.

“Nói độc phụ gì chứ, hơi quá đáng rồi đó, lẽ nào, giám đốc Quý là người phụ nữ xấu xa sao?”

Mạch Đinh không thể nào tin, nhưng điểm nhận biết người khác thì cậu so với An Tử Yến không phải chỉ kém một chút, ban đầu An Tử Yến liếc mắt một cái liền phát hiện vợ chồng Hứa Đức rất kỳ quái, mà bản thân đến cuối cùng mới hiểu rõ. “Kiểu phụ nữ đó thật không biết Phó Thúc nhìn trúng cái gì của cô ta, nếu là ngoại tình thì lập tức sẽ bị phát hiện.” đây tính là đáp án mạc danh kỳ diệu gì chứ, Mạch Đinh còn muốn hỏi, An Tử Yến vươn tay ra gác lên vai cậu rồi nói: “Vẫn là anh thông minh, tìm một tên ngốc cho dù ngoại tình cả đời cũng không bị phát hiện.”

“Anh tìm em làm người yêu chính là vì nguyên nhân này sao.”

“Ừ.”

“Ừ em anh đó, phủ định lại một chút cho em!!” Mạch Đinh tức giận muốn đá chân An Tử Yến, lại bị trượt. theo giọng nói An Tử Yến, giám đốc Quý chắc không phải phụ nữ xấu xa mới đúng, giả như là người An Tử Yến ghét, thái độ của An Tử Yến luôn rất rõ ràng. Mạch Đinh cẩn thận nhớ lại lời An Tử Yến vừa nói, cậu đối với chuyện An Tử Yến chơi ác đã đạt đến trình độ ra vào biển lửa, thậm chí còn len lén xem phim trinh thám, cậu học trong phim các phương pháp suy luận, nhớ lại lời của phạm nhân. An Tử Yến nói ánh mắt giám đốc Quý rất soi mói, còn đề cao cô ta, ý tứ chính là không phải cô ta có lúc có thể nhìn thấu An Tử Yến sao. Mạch Đinh nhận được tin tức quý giá trong lòng thích điên cuồng, sau này chỉ cần An Tử Yến làm trò quỷ, chỉ cần kéo giám đốc Quý cùng nhau lén quan sát An Tử Yến.”Em một mình đang cười ngu cái gì.” An Tử Yến ấn đầu Mạch Đinh.

“Không có gì.”

“Muốn kéo đồng minh đối đầu anh thì nhân lúc còn sớm nên từ bỏ sẽ tốt hơn.”

“Anh, sao anh biết được.”

“Anh đề nghị em đi tiêm botox, dùng cái mặt cương cứng để che đi vẻ mặt ngu ngốc của em.”

Mạch Đinh sờ mặt mình đem chuyện tiêm botox cũng để vào trong kế hoạch trả thù, không đúng, lúc nãy rõ ràng đang bàn chuyện của chị gái mà, từ lúc nào chủ đề đổi thành tiêm botox rồi, Mạch Đinh nhìn An Tử Yến tự mình đi về trước, tuy rằng khả năng rất nhỏ, ngàn vạn lần đừng cảm thấy anh ấy ân càn, bản thân ngu ngốc! Mạch Đinh mắng bản thân xong, từ phía sau đuổi theo An Tử Yến, tức giận nói: “Em thật dễ dàng bị anh xem thường bỏ đi mà.”

“Đó là đương nhiên, em đời này đều là bị anh ăn hiếp.” An Tử Yến cách một lớp khẩu trang dễ dàng túm mũi Mạch Đinh.

thời gian trôi nhanh, chớp mắt ngày mai chính là hôn lễ của Chu Cách và Ellen, Mạch Đinh cũng càng lúc càng vội vã, An Tử Yến đến giờ cũng không chút động tĩnh, nghĩ phép phải nói trước mới được, anh ấy chắc sẽ không hoàn toàn đem chuyện này quên rồi chứ. Mạch Đinh đang muốn lén gửi tin nhắn nhắc nhở An Tử Yến, An Tử Yến lại đi ra, một mặt nghiêm túc ra hiệu cho Quách Bình đem đồng nghiệp bộ phận quan hệ xã hội toàn bộ gọi vào. Đợi sau khi các đồng nghiệp của bộ phận khác cũng đến, anh vội vàng kêu Cao Sảng đóng cửa phận quan hệ xã hội lại. Lẽ nào lại có hạng mục gì lớn? Mạch Đinh đang đoán mò trong lòng, nhìn thấy An Tử Yến trên mặt hiếm khi nghiêm túc, Mạch Đinh cũng căng thẳng theo, hi vọng không phải chuyện quá nghiêm trọng.

“Tôi bây giờ muốn tuyên bố chuyện liên quan đến toàn bộ phận quan hệ xã hội.” trong bộ phận quan hệ xã hội rất yên tĩnh, mọi người đều nín thở lắng nghe An Tử Yến tiếp tục nói: “Ngày mai là hội nghị công ty, đều là khách hàng quan trọng đến dự, chuyện liên quan công việc, vì bộ phận quan hệ xã hội tôi đương nhiên không thể nào vắng mặt. Nhưng không may là ngày mai trong nhà tôi có chuyện, tôi không thể bỏ qua chuyện trong nhà, nhưng cũng không thể bỏ mặc chuyện công việc để mọi người giúp tôi gánh vác, cho nên tôi hi vọng mọi người giúp tôi một chút, giả vờ ngộ độc thực phẩm, như vậy cấp trên không thể không lùi thời gian hội nghị.” An Tử Yến một hơi nhẹ nhàng nói xong, Phạm Thiếu Quân suýt chút nữa cảm động rơi nước mắt: Yến là một cấp trên thật ấm áp biết bao, trong nhà có chuyện vẫn suy nghĩ cho chúng ta.”

Mạch Đinh muốn lấy đầu đập lên bàn, còn tưởng anh ấy sẽ nói gì, dùng vẻ mặt nghiêm túc nói mấy chuyện ấu trĩ, đây là chủ ý của ai chứ hả, khiến Mạch Đinh không ngờ đến nhất chính là, loại lời nói giả tình này vẫn có thể khiến mọi người tán đồng, đám Quách Bình thì không cần nói, các tiền bối tuổi tác lớn cũng không ít, theo người trẻ tuổi làm loạn thật sự tốt sao.

“Sau khi xong chuyện tôi sẽ mời mọi người khi khách sạn uống rượu.” giả, giả người tốt! Mạch Đinh ấn giữ hai chân, khống chế bản thân đừng chạy lên trước tháo bỏ lớp mặt nạ của An Tử Yến, anh ấy một mình làm loạn cũng thôi đi, khiến cả bộ phận quan hệ xã hội cùng đi làm loạn có phải là quá loạn rồi không.”Yến nói lời khách sáo gì chứ, đây là chuyện chúng tôi nên làm, không phải chỉ vì khiến cậu không khó chịu, mà còn là vì bộ phận quan hệ xã hội!” Quách Bình rất nghĩa khí nói. Sư phụ, anh tỉnh lại, tỉnh lại đi, giả vờ ngộ độc thực phẩm lừa gạt công ty có chỗ nào là chuyện nên làm chứ. Mạch Đinh đem hi vọng chuyển hướng sang các tiền bối, hi vọng bọn họ có thể ngăn cản An Tử Yến, một vị tiền bối đẩy đẩy mắt kính, giọng nói trầm trầm: “Cậu là giám đốc duy nhất của bộ phận quan hệ xã hội hiện tại.” đúng đúng, chính là nói như vậy, giáo huấn anh ấy một trận, Mạch Đinh trong lòng hoan nghênh vị tiền bối, thúc giục tiền bối tiếp tục nói.

“Thân là giám đốc, quả thật nếu như vắng mặt sẽ khiến khách hàng cảm thấy không được coi trọng, nhưng thấy dáng vẻ cậu, trong nhà chắc là chuyện gấp, cậu còn quan tâm công tycũng làm khó cho cậu, giám đốc An.” đồ ngốc, đều là đồ ngốc! Mạch Đinh trong lòng tan vỡ, mắng loạn lên.

Thương lượng đạt kết quả không bao lâu thì Vương tổng xuống, ông ấy là nhắc nhở tất cả mọi người bộ phận quan hệ xã hội sắp xếp cho ngày mai, không ngờ đến là vào bộ phận quan hệ xã hội nhìn thấy mọi người không có tinh thần, cúi đầu ủ rũ, Mạch Đinh cũng gia nhập thành diễn viên quần chúng, bởi vì nếu chỉ có mình cậu tinh thần phấn chấn thì kế hoạch sẽ bị toàn bộ phận quan hệ xã hội ghi hân.

“Mọi người làm sao vậy?” Phạm Thiếu Quân ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch dọa người (kỹ thuật hóa trang rất tốt), anh ta hữu khí vô lực nói: “Lúc nãy chúng tôi cùng nhau ra ngoài ăn cơm, không ngờ tới quán đó không vệ sinh, chúng tôi hình như có chút ngộ độc thực phẩm.” Vương tổng nhăn mày: “Ngộ độc thực phẩm?” ông ấy nhìn người ra ra vào vào nhà vệ sinh.

“Vương tổng, ngài yên tâm, chúng tôi ngày mai sẽ tham gia hội nghị như thường.”

“Lấy dáng vẻ này của mọi người tham gia hội nghị, để khách hàng nhìn bộ phận quan hệ xã hội làm sao hả, lại cứ khăng khăng lúc này, hơn nữa lại còn tập thể, mọi người làm sao hả.”

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi tôi có tác dụng gì chứ, mấy người cảm thấy mỗi lần hội nghị vì cái gì mà bộ phận quan hệ xã hội đều không thể vắng mặt chứ.” Vương tổng tức giận đi vào phòng làm việc An Tử Yến: “Chỉ có cậu không ngộ độc thực phẩm sao, cậu nói bây giờ phải làm sao.” An Tử Yến nhún nhún vai: “Có thể làm gì chứ, chỉ có lùi lại vài ngày đợi bọn họ khỏe lại.”

“Bây giờ lùi rất phiền phức biết không hả.”

“Bộ phận quan hệ xã hội đưa một lý do—gọi điện thoại thông báo.”

“Nói thật nhẹ nhàng!” Vương tổng quan sát AN Tử Yến, nghi ngờ nói: “Là tiểu tử cậu bày trò quỷ đúng không.” An Tử Yến không thừa nhận cũng không phủ nhận: “Hội nghị thật ra chỉ là một trường hợp xã giao, lùi lại mấy ngày cũng không ảnh hưởng gì.”

“Tôi không quan tâm cậu có lí do gì, hội nghị nhất thiết…”

“Tôi sau này sẽ không chơi cùng với Vương Tích Viên nữa.” nếu như Mạch Đinh nghe thấy câu này của AN Tử Yến, trong lòng sẽ lại mắng An Tử Yến ấu trĩ, Vương tổng trừng mắt: “Càng tốt, tôi sớm đã muốn để con bé cắt đứt quan hệ mật thiết với cậu rồi!” Vương tổng đẩy cửa ra, đứng ở bộ phận quan hệ xã hội tuyên bố: “Dáng vẻ này của mấy người cũng không có cách nào, lùi lại vài ngày, tôi sẽ thông báo với mấy lão tổng của các bộ phận khác, mấy người thông báo khách hàng, nhất định phải làm cho tốt.””Tuân lệnh.” tiễn Vương tổng đi rồi, mọi người lúc đang hoan hô kế hoạch thành công, một người con trai đứng ở cửa bộ phận quan hệ xã hội lén lén lút lút, nhỏ tiếng gọi tên Mạch Đinh, Mạch Đinh quay đầu lại phát hiện là Lí Minh nên đi qua: “Cậu sao lại đến.”

“Tìm cậu có chút chuyện.” Lí Minh mập mập mờ mờ.

“Có chuyện thì nói mau, ngày ngày trạch trong nhà không gọi điện thoại mà cậu trực tiếp chạy đến công ty tìm tôi, chắc là rất gấp rồi.”

Lí Minh lấy ra thiệp mời hôn lễ của Chu Cách đưa cho Mạch Đinh: “Tôi muốn nhờ cậu đem cái này giao cho Phó Thúc.” Mạch Đinh nhận lấy thiệp cưới, nhìn chữ bên trên: “Đây là thiệp mời cậu mà.” Lí Minh lắc lắc đầu: “Người mà chị An Tố nhất là anh ta mới đúng, nếu như anh ta có thể đến, tôi muốn chị An Tố sẽ vui vẻ.” vẻ mặt của Lí Minh không có nửa điểm gọi là ủy khuất và buồn bã, cậu ấy là thật tâm muốn làm như vậy.

một người phụ nữ ngốc còn không đủ, lại thêm một tên con trai ngu ngốc lòi ra. Lí Minh đại khái lúc trước cho rằng Chu Cách và Phó Thúc không quen biết cho nên không nhận được thiệp cưới, mới len lén chạy đến đem thiệp mời của mình cho anh ta.

Lúc thích một người, thật sự luôn luôn sẽ quên bản thân.

Mạch Đinh đem thiệp mời trả lại vào tay Lí Minh: “Tôi nghĩ anh ta sẽ không đi đâu.”

“Tại sao, chỉ là tham gia tiệc cưới người khác cũng không phải ở riêng một mình, anh ta sẽ nhẫn tâm như vậy ngay cả mặt cũng không thèm gặp sao.”

“Tôi ban đầu cũng cho là như vậy, trải qua sự nhắc nhỡ của An Tử Yến, tôi mới thay đổi suy nghĩ, anh ta không phải nhẫn tâm, cũng không phải lấy lòng giám đốc Quý, anh ta chỉ là không muốn lại tổn thương chị gái, cậu cảm thấy cách quên một đoạn tình cảm là tùy thời nhìn thấy đối phương hay là không thể gặp đối phương, cái nào dễ hơn.”

“Tôi không gặp qua Phó Thúc, cho nên không hiểu anh ta, nhưng tôi cảm thấy chị An Tố là người phụ nữ tốt nhất, nhất định tốt hơn giám đốc Quý, nếu như chị An Tố quên được tình cảm dành cho anh ta thì rất đau khổ, vậy tôi tình nguyện chị ấy không cần quên, tôi sẽ khiến Phó Thúc quen cho đến bây giờ, tôi sẽ khiến Phó Thúc nghĩ đến lựa chọn chị An Tố mới là chính xác nhất.”

Lí Minh không quan sát được sao, mọi người đều sẽ cho rằng bản thân yêu người đó mới là đúng nhất, trong mắt cậu ta An Tố là tốt nhất, vậy trong mắt Phó Thúc là ai chứ?

“Cậu sao?” Lí Minh cười cười, lắc tay: “Tôi không quan trọng, dù sao chị An Tố sẽ không thích loại người như tôi, đúng rồi, cậu nói xem giám đốc Quý ở đâu?”

“Cậu không phải là muốn tìm cô ấy đúng không.”

“Ừ, tôi nhất định muốn để Phó Thúc tham gia hôn lễ, nếu như cậu xem tôi là bạn thì đừng ngăn cản tôi!” Mạch Đinh thật sự là một người rất dễ dao động, cậu tuyệt đối không hiểu thái độ nghiêm túc của Lí Minh, từ bỏ nói ra tầng lầu bộ tài vụ, sau đó nhìn Lí Minh đi vào thang máy.

Lí Minh đến rồi, vì chị gái muốn để Phó Thúc tham gia hôn lễ. Mạch Đinh gửi tin nhắn cho An Tủ Yến. Nhìn thấy rồi.

Nếu như Phó Thúc đi rồi, anh sẽ ngăn cản sao?

Anh từng nói sẽ không can thiệp vào chuyện riêng của anh ta.

mỗi người ở mỗi đoạn tình cảm đều có cách nhìn khác nhau, kết quả sự tình càng lúc càng gay go hay là càng lúc càng tốt, chỉ có thể xem ngày mai.

Còn có một chuyện, thật ra anh trực tiếp đi xin nghỉ phép là được rồi, làm gì phải phiền phức như vậy, lẽ nào là anh thật sự cân nhắc công việc.

Ai sẽ cân nhắc loại chuyện nhàm chán này chứ.

Em biết ngay mà.

Nếu như có thể nghỉ phép cũng chỉ có thể có một người xin nghỉ thôi, anh quả nhiên vẫn là muốn cùng em đi chung.

Mạch Đinh không biết vẻ mặt của An Tử Yến lúc gửi tin nhắn này có phải là mang theo bộ mặt chơi ác hay không. Cậu nhìn con số trên màn hình thang máy không ngừng đi lên suy nghĩ: mình cũng là một tên ngốc, tùy tùy tiện tiện lại vì anh ấy mà động tâm.

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI