Em là nam, anh vẫn yêu 3 – CHƯƠNG 9: BÊN CẠNH EM VẪN LÀ ANH (PHẦN 2).

0
28

CHƯƠNG 9: BÊN CẠNH EM VẪN LÀ ANH (PHẦN 2).

Lảm nhảm vài dòng câu cmt. Mọi người cmt đi cho xôm tụ aaa

Sáng sớm hôm sau, Mạch Đinh vừa đứng trên mặt đất thì toàn thân cảm thấy đau xót, cậu hôm qua chắc không phải là ngủ mất, mà là ngất xỉu, cậu nhìn An Tử Yến đang ngủ ngon lành trên giường, chỉ có một ý niệm, sau này phải quan sát thời gian hợp lý, tuyệt đối sẽ không thể để tên mãnh thú này đói quá lâu, nếu không anh ấy sẽ đem mình ăn đến ngay cả xương cũng không còn.

Còn tính hôm nay đi phòng gym, Mạch Đinh ngay cả đi một bước cũng thấy đau, sự không thể theo kế hoạch chỉ có thể để sau, hôm nay thì ở nhà nằm một ngày, thỉnh thoảng học cách sống của An Tử Yến. Mạch Đinh nằm sấp trên sofa, mở tivi lên, xem hơn mười phút, An Tử Yến thức dậy, anh ấy ngay cả áo khoác cũng mặc xong dường như chuẩn bị ra ngoài.

“Anh đi đâu?”

“Ra ngoài.”

“Em đương nhiên biết anh đi ra ngoài, em là hỏi anh ra ngoài làm gì.”

“Ra ngoài lái xe.”

“An Tử Yến!” Mạch Đinh lớn tiếng nói cảm thấy cổ họng đêm qua đã rên rỉ quá độ.

“Em nằm đó làm gì, mặc áo khoác vào.”

“Em cũng phải đi?” Mạch Đinh không động, phát ra âm thanh không tình nguyện, cảnh tượng hai người ngoài ý muốn khác với bình thường, Mạch Đinh quả thật không muốn ra ngoài: “Em không đi, anh giúp em mua chút đồ về đi.”

“Anh đêm nay không về, bận đi ngoại tình.” An Tử Yến nói xong liền đóng cửa, Mạch Đinh đứng dậy gào lên với cái cửa: “Anh đợi em chút!” cậu vội vàng tiện tay túm lấy áo khoác, vừa mặc vừa chạy ra.

Lúc lái xe đến mục tiêu, Mạch Đinh kinh ngạc, phía trước căn nhà gỗ đã chất đống đủ loại vật liệu và công cụ, nói thật thì, lúc An Tử Yến nói muốn tự tay sửa căn nhà gỗ, Mạch Đinh cho rằng anh ấy chỉ là nói nói mà thôi.

“Anh không phải là làm thật chứ.”

“Vừa đúng lúc có thời gian.”

Mạch Đinh chỉ An Tử Yến: “Không phải vấn đề anh có thời gian hay không, anh lại không phải học ngành này, cũng không có kinh nghiệm phương diện này, nói sửa là sửa sao.” An Tử Yến không phải là nhân vật toàn năng trong hoạt hình, Mạch Đinh không tin anh là thiên tài không thầy tự thông, An Tử Yến nhún nhún vai: “Lên mạng tra liền có thể hiểu.”

“Hiểu không được! Chúng ta vẫn nên mời người chuyên nghiệp đi.”

“Anh không muốn người là đụng chỗ này.” An Tử Yến nhàn nhạt nói, Mạch Đinh không khuyên ngăn nữa, thử dùng cách giải thích khác: “Không bằng suy nghĩ trong những người chúng ta quen biết có ai học thiết kế chuyên nghiệp không, có thể hỏi bọn họ rốt cuộc là làm sao.” Mạch Đinh suy nghĩ, nghĩ đến một người, cậu nhớ đến hình như Tô Tiểu Mễ học ngành thiết kế chuyên nghiệp, có điều so với tìm Tô Tiểu Mễ thì không bằng lên mạng tra, với trí tuệ của cậu ấy mà có thể thi lên cấp ba đã khiến mọi người hoàn toàn bất ngờ rồi, thành tích của cậu ấy đoán chừng là gian lận, ai nếu như dám ở căn nhà Tô Tiểu Mễ thiết kế, người đó chắc là cảm tử quân.trong một thành phố khác, Tô Tiểu Mễ vẫn còn đang ngủ đột nhiên hắc xì, cậu ngồi dậy nhìn quanh bốn phía: “Ai ở sau lưng chửi mình! Là tên quỷ thiếu đạo đức nào! Nhất định là Mạch Đinh, có thể sớm như vậy đã bắt đầu mắng chửi người ngoài Mạch Đinh ra thì không còn ai khác nữa!” Tô Tiểu Mễ vùi vào gối đầu. Mạch Đinh chê bai Tô Tiểu Mễ đồng thời vẫn đang trộm vui Tô Tiểu Mễ chắc là đang ngủ vùi, tên ngốc đó nhất định cái gì cũng không biết.

An Tử Yến hai tay đặt trong túi áo kiểm tra bên ngoài căn nhà gỗ, thỉnh thoảng dùng chân đá nhẹ nơi đã thủng, Mạch Đinh nhìn chằm nhất cửa nhất động của An Tử Yến, cảm thấy dáng vẻ anh ấy giống như một khách quan sát cao quý. Sau khi kiểm tra xong, An Tử Yến từ trong xe xách ra máy tính bảng và giấy bút, trực tiếp đem máy tính bảng đặt trên mui xe, một tay lướt máy tính bảng, một tay trên giấy nhanh chóng tính toán gì đó.

“Ở đây có mạng?”

“Đêm qua đã đem những tư liệu cần thiết tải xuống xong rồi.” anh ấy vẫn đem lực chú ý đặt trên việc tính toán, tùy ý trả lời. Mạch Đinh quan sát gương mặt nghiêng An Tử Yến, biểu cảm trên mặt anh là thứ Mạch Đinh say mê, chuyên chú lại tùy ý, anh ấy làm sao mà đem biểu cảm như vậy hợp chung một chỗ, đến nay đối với Mạch Đinh mà nói vẫn là một câu đố.

“Có gì em có thể giúp không?”

“Hỏi phí lời, mang em đến chính là để em làm việc.”

“Em cũng không ngờ tới anh là không nỡ rời xa em nên mới mang em tới đây!” nghe thấy đáp án một chút cũng không khách khí, Mạch Đinh đáp lại. Cậu vừa nãy ngồi trên xe cũng nghĩ tới, An Tử Yến là vì không nhẫn tâm để mình ở nhà một mình mới…ảo tưởng hoàn mỹ chống đỡ không được bao lâu.

“Trước tiên là dựng lều đơn giản, em tìm một nơi khô ráo tí.”

“Dựng lều làm gì?”

“Em chỉ cần ngậm miệng lại làm việc.”

“Bây giờ không phải ở công ty, em cũng không phải cấp dưới của anh, anh nói chuyện tốt nhất khách khí chút, miệng là của em, em muốn nói làm sao thì nói thế đó.” Mạch Đinh nói chuyện cũng không cảm thấy có bao nhiêu khách khí, An Tử Yến vẫn quay lưng với Mạch Đinh, hời hợt nói: “Vậy thì em sai rồi, miệng của em là của anh.”

“Mới…mới không phải!”

“Cả người em đều là của anh, có ý kiến sao?”

“Đương nhiên có, không muốn nói chuyện với anh nữa, em phải làm việc.” Mạch Đinh miệng phản bác không đúng với lòng. Cậu trước tiên tìm được một nơi hợp lý, đem đá và cây gỗ trên mặt đất dùng chân dịch qua chỗ khác, cho đến khi chỉnh lý đến trình độ hài lòng, cậu bắt đầu dùng sức lực dựng lên khung. An Tử Yến nhìn cậu một cái: “Mạch Đinh.” âm thanh của anh quá nghiêm túc, Mạch Đinh ngừng lại: “Sao vậy?”

“Đứng ở đó không được động đậy?”

“Tại sao?”

“Có con rắn ở phía sau em.”

Mạch Đinh toàn thân đều căng cứng, cậu không hề nhúc nhích, cũng không dám quay đầu lại nhìn mặt đất, sợ kinh động con rắn, cậu nhỏ tiếng cầu cứu An Tử Yến: “Phải làm sao, là rắn độc hả, em chưa bao giờ bị cắn, không có kinh nghiệm, nó sẽ cắn em sao, em vẫn chưa chuẩn bị tư tưởng, anh đừng chỉ đứng ở đó, mau gọi cấp cứu đi!””Đợi cắn rồi gọi, đừng để người ta chạy uổng công một chuyến.”

“Anh nói là lời người nói sao, đợi lúc bị cắn đã không kịp nữa rồi!” Mạch Đinh vội đến chảy mồ hôi lạnh, An Tử Yến tay phải ngừng một lúc, đem bút ném đến bên cạnh máy tính bảng, xem ra đã tính xong rồi, anh cởi áo khoác ném lại vào trong xe, thay áo, đi đến trước khung đỡ: “Ngây ra làm gì, túm một đầu kia.”

“Nhưng, rắn…”

“Rắn đã đi rồi.” nhìn thái độ không quan tâm của An Tử Yến, Mạch Đinh lúc này mới hoài nghi: “Có rắn là gạt người đúng không!”

“Đương nhiên là gạt người rồi, tình hình thời tiết bình thường này làm gì có rắn, em cũng thật là ngốc đến đáng thương.”

“Em, em đương nhiên biết chuyện này, chỉ là đột nhiên không phản ứng được.”

“Bình thường đi xem bách khoa toàn thư nhiều chút, gia tăng chút thường thức.” Mạch Đinh vừa há miệng, An Tử Yến lại nói: “Cái khung này cũng không phải là một mình em di chuyển, vừa không có thường thức vừa thích tự đề cao bản thân, em rốt cuộc có bao nhiêu khuyết điểm.” từ lời nói độc ác của anh, Mạch Đinh vẫn là tìm được manh mối, anh ấy đại khái là không muốn để mình bị thương.

“Anh không thể dùng cách khác sao!”

“Cái gì.”

“Không gì.” cho dù xem như nói ra An Tử Yến tuyệt đối cũng không thừa nhận, Mạch Đinh không muốn lãng phí nước bọt, cậu dựng một đầu kia của khung, đem khung chuyển đến nơi lúc nãy đã quét sạch xong, lúc kéo khung được một nữa, An Tử Yến kêu Mạch Đinh ngừng lại, anh đem vải phủ lên khung, tìm vị trí chuẩn rồi dán chặt băng dán lên. Tầm nhìn của Mạch Đinh không cách nào từ trên người An Tử Yến rời đi, cùng lúc ở công ty không hề giống nhau, anh ấy làm những việc cần sức lực xem ra vừa xa lạ vừa động lòng người, ngón tay thon dài của anh dính bụi bẩn, cổ tay áo cũng dơ, ***g ngực Mạch Đinh phập phồng, nuốt nước bọt, tâm trí cậu như phụ nữ trung niên đói khát ong phim người lớn nhìn thấy thợ sửa chữa trẻ tuổi.

“Được rồi, mở ra.”

“Ừm.” Mạch Đinh nhận được chỉ lệnh, vô cùng phối hợp.

Lều tránh mưa nắng bên ngoài dựng xong, Mạch Đinh vỗ vỗ tay: “Tiếp theo còn phải làm gì?” cậu bị An Tử Yến trước mắt triệt để hút mất hồn, quên mất đêm qua bị làm đến chua xót, thay và đó lại là hưng phấn. Cậu trước giờ đều là một mình quét dọn vệ sinh, một mình làm việc bình thường, mà An Tử Yến nếu không ngồi trên sofa thì cũng nằm trên sofa, bây giờ dường như xuất hiện kỳ tích, cậu và An Tử Yến cùng nhau hoàn thành một việc, một việc mà An Tử Yến sẽ không làm.

“Đem đồ đạc bên trong có thể dọn ra thì dọn ra hết.”

Mạch Đinh vừa gật đầu vừa cởi áo khoác ra treo trên một cành cây không xa. Mất trọn buổi trưa, hai người mới chuyển xong, không phải là do đồ đạc quá nhiều, mà là có vài đồ gia dụng phải tháo rời ra mới có thể chuyển ra ngoài. Mạch Đinh mệt đến thở hổn hển, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, cậu toàn thân trở nên dơ, bụng đói kêu mãi, miệng cũng khát, bị An Tử Yến không đầu không đuôi lôi đến đây căn bản không có thời gian chuẩn bị đồ ăn.”Chúng ta ăn gì, ở đây chắc không thể giao đồ tới.”

“Đói rồi?” nghe thấy An Tử Yến quan tâm hỏi, Mạch Đinh gật đầu: “Ừm, buổi sáng không ăn gì hết.” An Tử Yến nhặt lên một cành cây ném vào lòng Mạch Đinh: “Cầm gặm đi.” Mạch Đinh tức giận dùng cành cây chỉ An Tử Yến: “Em không phải là động vật! Có tin em thông chết anh không!” lúc đó sinh nhật bị An Tử Yến trói đến đây, Mạch Đinh cũng nói muốn thông chết An Tử Yến, kết quả qua nhiều năm như vậy, An Tử Yến vẫn như cũ bình an vô sự.

Lúc này, Mạch Đinh nghe thấy tiếng động cơ xe hơi, biết nơi đây, có thể đến đây chỉ có mấy người mà thôi, lúc Mạch Đinh còn đang đoán, nhìn thấy xe Quý Mộng chạy đến gần, cậu vội vàng đứng dậy, lau lau mặt, phủi bụi bẩn trên áo, thời gian ở bộ phận quan hệ xã hội lâu rồi, cậu dưỡng thành thói quen nghề nghiệp. Lái xe là Phó Thúc, Quý Mộng mở cửa ghế lái phụ, trong tay xách túi, trên mặt vẫn là loại biểu cảm như ấm áp như lạnh nhạt khiến người ta không đoán định được.

“Đem thức ăn đến cho hai người.” cô nói xong, Mạch Đinh vội vàng đi lên nhận lấy, dùng hai tay nhận lấy: “Làm sao có thể làm phiền giám đốc Quý đưa đồ ăn đến.”

“Đây không phải là ở công ty, không cần cậu như vậy đâu.”

“Đúng đúng, giám đốc Quý nói đúng, chúng ta là bạn bè, không cần xa cách đúng không.”

“Cũng không đến trình độ bạn bè.”

“Đúng đúng, giám đốc Quý nói đúng.” Mạch Đinh rất ít khi tiếp xúc riêng với Quý Mộng, nên không cách nào thuận lợi thay đổi cách thức, nếu nói chuyện giống như với Ellen hoặc Bạch Tiểu Tư, Mạch Đinh làm không được, Quý Mộng tùy tiện liếc mắt một cái đều khiến người ta có cảm giác nói không được, Mạch Đinh lúc đối diện luôn sẽ nhớ đến cảnh tượng cậu lúc học tiểu học bị thầy giáo gọi đến văn phòng giáo huấn.

“Thế nào rồi?” Phó Thúc nhìn căn nhà nhỏ hỏi, An Tử Yến ngồi trên đồ gia dụng: “Trước tiên đem đồ bên trong chuyển ra ngoài.” Mạch Đinh nhiệt tình cùng Phó Thúc chào hỏi: “Phó Thúc, mấy dụng cụ và vật liệu này là anh tìm người chuyển đến sao, vất vả anh rồi.” khả năng muốn lôi kéo Phó Thúc tuy rằng là 0, nhưng thử cũng không mất mát gì. Phó Thúc chỉ là cười với Mạch Đinh một cái, không có ý muốn trao đổi, cậu thật sự muốn giải thích với Phó Thúc, trí thông minh của cậu không thấp, đừng có xuất hiện sự khác biệt với cậu. Phó Thúc và An Tử Yến cùng nhau đi vào nhà gỗ, thảo luận gì đó, Mạch Đinh đành phải bắt đầu ăn, vốn dĩ cậu và An Tử Yến ở chung huyết áp đã đủ cao rồi, lại cộng thêm Phó Thúc và Quý Mộng, Mạch Đinh cảm thấy mình giống như thỏ trắng nhỏ rơi vào khu dã thú. Lúc thì tưởng tượng mình là siêu nhân, lúc thì tưởng tượng mình là thỏ trắng nhỏ, Mạch Đinh đây rốt cuộc tự kỷ hay là tự luyến.

Cậu vừa ăn cơm vừa thỉnh thoảng len lén quan sát xung quanh Quý Mộng, cô hôm nay rất hiếm khi không mang giày cao gót và tây trang, giày thể thao và đồ hưu nhàn khiến cô nhìn ra trẻ lên không ít, nếu như chụp tấm hình cho đồng nghiệp công ty xem, nhất định lại thu hút nhiệt liệt.

“Ở đây phong cảnh mùa hè cũng rất đẹp.” Mạch Đinh phá vỡ trầm mặc, tìm chủ đề, nói không chừng là cơ hội thăng chức, Mạch Đinh làm sao bỏ qua, cậu vẫn chưa quên mục tiêu của cậu dán trên tường.

“Tôi đối với phong cảnh không hứng thú.”

“Không chỉ phong cảnh, mùa hè ở đây cũng rất mát mẻ, cô có thể cùng Phó Thúc đến đây tránh nóng.”

“Tôi không có nhiều thời gian rãnh như vậy.” Quý Mộng không phải là đang cao ngạo cự tuyệt, mà cô hiếm khi thả lỏng hưởng thụ cuộc sống, ba mươi tuổi trở đi, thời gian của cô trở nên rất quý giá. Mạch Đinh từ trong giọng nói của cô nghe ra gì đó, lại không chắc là cái gì, cậu vừa muốn nói chuyện, An Tử Yến đã đi ra: “Họ Mạch kia, đừng chỉ lo nịnh bợ, mau ăn đi.”

“Em không có nịnh bợ, em là thật lòng muốn kết bạn với giám đốc Quý, loại chuyện lấy lòng giám đốc Quý để cô ấy trước mặt lão tổng giúp em nói tốt, đem em đề bạt làm giám đốc bộ phận quan hệ xã hội em ngay cả nghĩ cũng chưa nghĩ tới.” cậu đem chút tính toán tà ác trong lòng nói ra hết toàn bộ, cho nên nói Mạch Đinh không thích hợp đi con đường tà ác, cậ uất dễ bị bại lộ.

“Em có lúc ngốc đến mức anh muốn đánh em.”

“Anh tùy thời đều muốn đánh em!”

“Bởi vì em tùy thời đều rất ngốc.”

Mạch Đinh tức giận vùi đầu ăn cơm, Phó Thúc và Quý Mộng bọn họ không giống như bọn Chu Cách ở bên cạnh châm dầu vào lửa hay cười nhạo, bọn họ dường như đem mình xem như không thấy, Mạch Đinh không rõ loại cảm giác nào khiến người ta khó chịu hơn.

(CÒN TIẾP)

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI