Ngày đêm – CHƯƠNG 37 + Phiên ngoại Đêm hoa chúc (End)

0
35

Lâu như thế cho tới nay, lần đầu mở mắt vào buổi sáng, người bên cạnh vẫn còn đó.

Rèm cửa sổ không kéo xuống, mưa không biết tạnh từ bao giờ, thái dương sợ hãi rụt rè ló ra từ trong khe hở tầng mây. Bầu trời trắng xóa mịt mù, nhưng đã không còn thấy tông màu xám dơ bẩn. Thiện Tuân trở mình, nhìn gương mặt say ngủ của Tiêu Quân Mạc—— đã hơn mười giờ, còn có thể ngủ say như thế, đối với anh mà nói cũng là hiếm thấy. Tối qua sốt ghê quá, nhưng đại thể vẫn nhớ được chuyện gì xảy ra.

Bỗng nhiên có cảm giác không còn mặt mũi gặp người.

Thân thể khó chịu, trong lòng nghĩ cái gì, lập tức bật ra khỏi miệng, ngăn cũng không ngăn được. Giờ nhớ lại, thật đúng là già mồm muốn chết, chỉ thiếu nhào lên người Tiêu Quân Mạc cầu an ủi vuốt ve thôi. Thế nhưng cảm mạo kéo dài lâu thế, cuối cùng cũng coi như một hơi bộc phát ra, tuy giờ vẫn còn có chút thoát lực, nhưng cảm thấy mũi thông, chỉ là cổ họng có hơi đau.

Mặt đối mặt với Tiêu Quân Mạc, nhìn một hồi, dùng chóp mũi cọ cọ mặt anh, lại nâng tay sờ, kết quả phát hiện trên tay có thứ gì đó. Trên ngón áp út, là một chiếc nhẫn bạch kim.

Quá đỗi vui sướng, nhưng nhìn kỹ lại, không phải là chiếc hắn mua đấy ư?

Lại luồn tay vào trong chăn, đào tay trái đối phương ra nhìn, trên ngón áp út quả nhiên cũng có một chiếc. Có chút dở khóc dở cười.

Ngày đó mua về đặt trong túi quần hắn, kết quả buổi tối xảy ra mâu thuẫn, Tiêu Quân Mạc làm ra một trận tình ái như thế. Không còn hứng tặng quà, ngày hôm sau hắn liền đặt chiếc hộp vào trong ngăn kéo ở tủ giường, nghĩ lần sau lúc làm——có thể cũng chính là lúc làm lành, lấy thuốc bôi trơn và bao cao su trong ngăn kéo, vừa vặn có thể nhìn thấy.

Trong một khoảng thời gian như thế, Tiêu Quân Mạc tỉnh lại. Đôi mắt buồn ngủ mông lung, rút tay trái từ lòng bàn tay hắn ra trực tiếp kiểm tra trán hắn, rồi dán lên trán mình, thở một hơi dài nhẹ nhõm. Lại nhắm mắt lại, mấy phút sau lại mở ra, lúc này đã tỉnh triệt để, cơn buồn ngủ trong mắt biến mất không còn tăm hơi.

Thiện Tuân lại gần cắn một cái trên môi anh, Tiêu Quân Mạc liền cắn trả, đi qua đi lại, đầu lưỡi quấn quýt, một nụ hôn kéo dài hai phút, rồi từng người lại thở hổn hển dời mặt đi. Lại in lên mặt nhau nụ hôn vụn vặt, dây dưa hồi lâu, Thiện Tuân mới mở miệng trước: “Không ngủ à?”

Tiêu Quân Mạc nói: “Đói bụng không?”

Thiện Tuân nói: “Có chút” Lại nắm lấy tay anh, “Đừng nhúc nhích, không vội ăn mà”

Tiêu Quân Mạc vòng lấy eo hắn, nhìn ra ngoài cửa sổ, “Tạnh rồi”

“Tạnh rồi” Thiện Tuân cười nói, “Tối qua giày vò anh hả? Mấy giờ ngủ?”

Tiêu Quân Mạc nói: “Sốt thành thế mà chết sống không đi viện, tôi đâu có dám ngủ, ngủ một giấc tỉnh dậy cậu biến thành Khưu Tốc Tốc thật thì tôi biết đi đâu mà khóc đây”

Thiện Tuân cười đến bả vai run lên.

Tiêu Quân Mạc lại nói: “Chắc là hơn hai giờ, hạ sốt tôi mới dám ngủ”

Thiện Tuân lại nâng tay lên, cho anh nhìn chiếc nhẫn kia: “Thích không?”

Tiêu Quân Mạc nói: “Mua lúc nào thế?”

Thiện Tuân nói: “Lúc muốn lấy lòng anh”

Tiêu Quân Mạc im lặng, ném cho hắn một ánh mắt như dao.

“Sao mà tìm được vậy?” Hắn cười.

Tiêu Quân Mạc nói: “Cậu ngủ không yên, nhìn cậu khó chịu quá, mới nhớ ra trong ngăn kéo còn có lọ tinh dầu, liền bật đèn tìm, kết quả lục ra được”

Làm sao biết là được đưa cho anh?

Trò đùa này sau này hãy nói thì hơn, Tiêu Quân Mạc bây giờ thật sự không thể tùy tiện trêu được, chuyện Tô Chỉ đã đủ khiến hắn đau đầu rồi.

Hai người lại nằm một lát, Tiêu Quân Mạc bỗng nói: “Nếu hạ sốt rồi…hôm qua bảo sẽ nói cho cậu một chuyện tốt”

Thiện Tuân cười nói: “Anh không nói tôi cũng quên mất”

Tiêu Quân Mạc cầm tay hắn, mười ngón tay giao nhau, hai chiếc nhẫn kề sát một chỗ. Hai người đều nhìn chằm chằm ngón tay, Thiện Tuân còn dùng đầu ngón tay thi thoảng gãi gãi mu bàn tay anh. Hai người buông ra, lại nắm chặt, náo loạn một trận như chơi đùa mới dừng lại.

“Tối qua tôi đã nói với trong nhà, bảo cuối tuần này sẽ dẫn cậu về”

Thiện Tuân ngẩn người.

Tiêu Quân Mạc lại nói: “Tạp kỹ Trung thu này đủ vô lý rồi, nếu giao thừa cũng thế, tôi thật sự chẳng biết đối phó ra sao. Chả nhẽ cứ vất cậu trong nhà? Cho cậu đi tụ tập với bạn bè?”

Qua một lúc lâu, Thiện Tuân mới nở nụ cười tỏa sáng.

“Giao thừa đào đâu ra bạn bè mà tụ tập”

Chắc chắn là phải về nhà, chỉ là không sánh được bằng tụ tập bạn bè mà thôi.

“Anh nói với họ thế nào?”

“Tôi muốn gia đình này, nhưng cũng không thể phụ lòng cậu được”

Mấy chữ đơn giản, Thiện Tuân lại có thể tưởng tượng ra được tinh phong huyết vũ phía sau.

Khẳng định là phải đại náo một hồi.

Hắn chỉ có thể nắm chặt tay anh, nhẫn kê trên ngón tay anh, hắn lại cảm thấy an tâm.

“Bọn họ mà cứ tiếp tục như thế, quả thật là muốn xé tôi thành hai nửa”

Hóa ra anh biết trận kéo co này.

Thiện Tuân trở mình đè người dưới thân, cúi đầu hôn sâu. Tiêu Quân Mạc cũng ôm eo hắn tích cực đáp lại, lần này nụ hôn có hơi dài, hai người đều có chút thiếu dưỡng khí, mới không thể không tách ra, chờ hô hấp ổn định, Tiêu Quân Mạc chủ động cắn tới, đi qua đi lại, quấn quýt đến mức Thiện Tuân vừa hạ sốt có chút không chịu nổi mới ngừng. Thiện Tuân hai tay nâng mặt anh, thi thoảng véo nhẹ mấy cái.

“Lần đầu tiên tôi đeo nhẫn đấy” Thiện Tuân nói.

“Lần sau cùng đi chọn đặt riêng”

“Bị giám đốc Tiêu ghét bỏ rồi”

“Không giống nhau, đây là cậu tặng tôi, tôi lại tặng cậu một chiếc”

Ngay cả cái này cũng phải tranh thắng thua, giống như bên được tặng là phụ nữ vậy.

Thiện Tuân cảm thấy buồn cười.

Lại nói: “Thế thì luân phiên đeo nhé? Ba năm bảy đeo của tôi, hai bốn sau đeo của anh?”

Tiêu Quân Mạc nói: “Đảo lại đi”

Ngay cả số cũng muốn tranh.

Thiện Tuân đầu hàng: “Được”

“Quên mất một chuyện”

“Hả?”

“Không phải nói 1/10 cùng ra ngoài sao?”

“Ừ, muốn đi đâu?”

“Tiêu Vũ Thiến bảo tôi mang cậu tới chơi”

Có chút ngoài ý muốn, tuy rằng thêm nick Q của nhau, nhưng Tiêu Vũ Thiến chưa bao giờ tìm đến hắn.

“Có đi không?”

“Tất nhiên là phải đi rồi”

Đến giữa trưa, tầng mây trở nên mỏng manh, quả thật là một ngày nắng to. Tiêu Quân Mạc nấu cháo cho hắn, hai người lại nằm trên giường ngủ bủ một buổi trưa, đến tối Tiêu Quân Mạc nhận được điện thoại của Lý Từ, nói mời bọn họ ăn bữa cơm. Trước đó Kiều Mộng gây rắc rối cho họ, anh ta cũng xấu hổ. Thiện Tuân kinh ngạc với tốc độ bình phục của anh ta, Tiêu Quân Mạc cũng không phản đối, cũng như trong《 Tâm hoa lộ phóng》Từ Tranh có nói, tất cả mọi thứ đều có mặt dương, cũng có mặt u ám, bạn không thể cứ đứng trong bóng tối không ra được. Thiện Tuân chợt cảm thấy, cùng một đạo lý với chuyện của ba mẹ. Giữa họ đã có nút thắt không tháo gỡ được, trước hết cứ để xuống, suy cho cùng cũng là trưởng bối, bọn họ đối xử với hắn ra sao không nói, hắn làm những chuyện nên làm, có thể làm tốt là đủ rồi.

Nhưng thái độ của Tiêu Quân Mạc đối với chuyện của Lý Từ, Thiện Tuân vẫn khá là bất ngờ. Dù sao hắn cũng từng làm anh thất vọng, mà chưa bao giờ thấy anh rộng rãi như vậy.

Nghe được suy nghĩ này, ánh mắt nhìn hắn của Tiêu Quân Mạc đều mang theo sự cười nhạo: “Cậu thật sự so sánh mình với Kiều Mộng đấy à?”

Thiện Tuân bật cười.

Tiêu Quân Mạc nói: “Cái này thì phải xem người kia có đáng giá hay không, cậu lại chẳng phải mặt âm của tôi”

Thiện Tuân nói: “Thế tôi là mặt dương hả?”

Tiêu Quân Mạc không lên tiếng, hẹn xong quán ăn sẽ đến.

Trời đã tối, con đường lát đá gồ ghề nhuộm đèn đường vàng. Có phục vụ đi ra từ cửa sau, một tay đút túi quần, ngửa đầu huýt sáo ra một giai điệu, huýt đến vui vẻ, chợt mở miệng hát một câu. Trời bỗng nổi gió, cuốn lá cây thưa thớt trên mặt đất lên không, rồi bay vòng về phía trước hồ nước nhân tạo. Hai phiến lá khô lớn bằng hai đốt ngón tay rơi xuống đầu Tiêu Quân Mạc, Thiện Tuân giơ tay lấy xuống cho anh.

Vẫn là tác phong trước đó của Lý Từ, đủ phô trương, ba người một bàn tiệc hải sản lớn. Vừa mới ngồi xuống, Lý Từ liền cong đôi mắt đào hoa nói với Thiện Tuân: “Thật có lỗi với cậu quá, hết đi công tác, rồi lại đến chuyện riêng của tôi mà chiếm dụng cậu ta lâu như thế”

Giơ ly rượu lên muốn nhận lỗi với Thiện Tuân.

Thiện Tuân cụng ly với anh ta, cười nói: “Đâu cần phải thế. Phải nhận lỗi là tôi mới đúng, lúc đấy uống nhiều quá, trông thấy mà cũng không biết”

Lý Từ mỉm cười: “Thế thì đúng là nên phạt thật”

Lại thêm cho hắn nửa ly.

May mà là đỏ, Tiêu Quân Mạc cũng không cản. Thiện Tuân sảng khoái uống hết, thoáng nhìn năm trên bình rượu, cảm thấy cái vị Lý công tử này không phải bao cỏ thì chính là tiền không có chỗ tiêu, lại đi dùng mặt hàng này làm rượu phạt uống thả cửa.

Không chờ hắn nói chuyện, Lý Từ lại ngửa đầu uống mấy hớp, lắc ly rượu nói: “Ly này đến phiên tôi, nhìn sắc mặt kia của Tiêu Quân Mạc là biết, ảnh chụp của Kiều Mộng khiến cho các cậu không thoải mái” Ánh mắt bỗng nhiên rơi xuống trên tay trái Thiện Tuân, dừng lại mấy giây, lại liếc nhìn về phía Tiêu Quân Mạc, “Hai người ở bên nhau, xung đột là không thể tránh khỏi, bài hát kia hát như thế nào nhỉ?” Anh ta híp mắt lại ngâm nga, “Yêu nhau nào có dễ dàng như vậy, khi mỗi người đều có một nết riêng (1)——“ Chợt nở nụ cười, “Trước đây tôi nghĩ như thế đấy, cô ấy giận dỗi tôi thế nào đi nữa, tôi cũng không nghĩ tới chuyện chia tay. Tôi tin người sai, nhưng suy nghĩ có ý thức thì không sai. Hai người đến với nhau không dễ dàng, thật sự là không dễ dàng, nói lời thật lòng cậu đừng mất hứng——các cậu như vậy, lại càng không dễ dàng. Cho nên cứ việc thỉnh thoảng mất hứng, lúc nào cũng có thể giải quyết được, tuyệt đối từng buông tay”

Sau đó đi WC, Lý Từ cũng vào, Thiện Tuân đúng là lần đầu đứng trước bồn tiểu tiện, nắm chim tán gẫu với nhân vật như thế. Hắn không rảnh quan tâm Lý Từ lớn hay không, bởi vì lời nói của Lý Từ rất hấp dẫn người ta.

“Cậu ta thật sự thích cậu lắm đấy” Cặp mắt đào hoa kia luôn khiến người ta cảm thấy không đứng đắn, “Mấy ngày trước ngồi cùng tôi, cơm cũng chẳng ăn bao nhiêu, dạ dày đau mấy lần, sợ cậu lo lắng, mãi đến muộn mới trở về”

Trong lòng Thiện Tuân xoắn lại.

Lý Từ lại nói: “Mấy ngày đó trong nhà vẫn gọi điện cho cậu ta, ầm ĩ rất nhiều lần, đều che chở cho cậu”

Trên đường trở về, Tiêu Quân Mạc thật sự mở hai câu hát Lý Từ ngâm nga. Cửa hàng quần áo ven đường treo quảng cáo xả kho đồ mùa hè, quán ăn vặt lâu năm không bao giờ thấy cải tiến chuyện làm ăn vẫn tốt như thế, người trẻ tuổi máy móc nhét tờ rơi cho người qua đường, rồi nhìn họ vò tờ giấy thành một quả cầu nhỏ, nhét vào thùng rác. Bên dưới trạm dừng giao thông công cộng bắt mắt nhất vẫn là học sinh trung học mặc đồng phục trường thùng thình, ầm ĩ nhất vẫn là đứa nhóc đậu đinh người già dẫn theo bên người. Đúng lúc cả thành phố xinh đẹp nhất, ánh đèn móc nối từng đoạn phố xá lại, náo nhiệt, vắng vẻ, rộng lớn, chật hẹp, lúc sáng lúc tối, nhưng không thấy điểm cuối. Vô số chiếc xe chạy vụt qua, hoặc dừng lại nhất thời ở ngã tư, nhưng cuối cùng rồi sẽ biến mất tăm, giống như con người một đời này, vuột mất nhiều hơn là giữ lại.

Thiện Tuân theo thói quen để ý thế giới ngoài cửa sổ, bỗng nghe Tiêu Quân Mạc nói: “Vừa nói gì với Lý Từ trong toilet vậy, đi đái thôi mà tận hai mươi phút lận”

Thu hồi tầm mắt, phía trước là một chiếc Maybach nổi bật.

“Nói chuyện chòm sao” Thiện Tuân nói.

Tiêu Quân Mạc cười nhạo một tiếng.

Thiện Tuân nghiêm túc nói: “Nói anh là cung Ma Kết, vô cùng mạnh mẽ trên phương diện công việc, trong cuộc sống lại không dễ gần gũi, không hòa đồng. Về mặt chi tiêu lại không thích phô trương lãng phí. Trong tình cảm thì lạnh lùng, đa nghi, không có cảm giác an toàn. Nhưng mà một khi yêu rồi, cung Ma Kết yêu vô cùng sâu đậm. Có ý thức trách nhiệm cực mạnh với người nhà…Cái thứ chòm sao này, thần kỳ nhỉ”

Tiêu Quân Mạc nói: “Đàn ông mà nói mấy thứ này, nghe vào cũng chỉ là phù phiếm”

Thiện Tuân cười nói: “Trước đây tôi chưa xem bao giờ, nghe anh ta phân tích anh, rất thú vị”

Tiêu Quân Mạc liếc hắn một cái, nói: “Cậu còn cần phải nhờ người khác phân tích tôi sao?”

Thiện Tuân vội vàng đầu hàng: “Tôi hiểu anh như thế đâu cần người khác lắm miệng chứ, phải không bảo bối”

Tiêu Quân Mạc tập trung lái xe.

Rẽ sang một con đường khác, Thiện Tuân lại nói: “Kiếm Thất A rồi, trong nhà bận không chơi được”

Tiêu Quân Mạc không tiếp lời.

“Nửa năm trước cùng xưng bá toàn server, cũng chẳng còn mấy người”

Lái vào tiểu khu, thời gian hơi muộn, khối đất trống ngoài bãi đỗ xe dưới hầm đều im ắng, không thấy bóng dáng bác gái và lũ trẻ.

Hai ngọn đèn hỏng trong gara, chỗ đỗ xe của Tiêu Quân Mạc vừa vặn trong bóng tối.

Tiêu Quân Mạc vừa mới tháo dây an toàn, trước mắt bỗng tối sầm lại, Thiện Tuân nhào tới, ngậm lấy môi anh. Chỉ đờ ra như thế mấy giây, Tiêu Quân Mạc ôm lấy thắt lưng hắn, há mồm đáp lại. Kết quả anh còn chưa tận hứng, Thiện Tuân lại rút đầu lưỡi ra, liếm hai cái trên cánh môi anh, dời mặt đi, Tiêu Quân Mạc đuổi tới liếm lại mấy cái, vẫn bị hắn né.

Đã nhận ra áp suất không khí bất thường, Thiện Tuân cười nói: “Game thôi mà, mọi thứ đều là hư ảo. May mà sư phụ là thật, anh Quân cũng là thật. Thấy được sờ được, ôm đã hôn sướng”

Tiêu Quân Mạc nói: “Thế thì tôi còn thảm hơn, Dụ Dỗ là thật, nói đi là đi. Tốc Tốc tới, coi tôi như thằng ngu mà lừa gạt”

Thiện Tuân nói: “Rất nhiều điều Tốc Tốc nói đều là sự thật mà”

Tiêu Quân Mạc cười khẩy.

Thiện Tuân nở nụ cười, tiến đến liếm lỗ tai anh, “Ví dụ như nói thích sư phụ, rất nhớ sư phụ”

Tiêu Quân Mạc im lặng.

Thiện Tuân lại nói: “Khi đó thật sự nhớ anh, nhớ đến không chịu nổi. Tần Duệ hỏi tôi âm mưu gì, tôi cũng không biết tôi con mẹ nói âm mưu gì nữa”

Không chờ Tiêu Quân Mạc lên tiếng, hắn đưa tay cởi thắt lưng anh, móc thứ to dài trong quần lót ra, giục anh chuyển hướng, mở chân ra, mặt hướng về phía hắn. Tiêu Quân Mạc tắt đèn trong xe, chỉ có mấy tia sáng yếu ớt xuyên vào, rọi lên mặt Thiện Tuân. Tiêu Quân Mạc nhìn nhiều thêm mấy lần, kéo quần xuống dưới chút, xoay người theo yêu cầu của hắn, giang rộng hai chân, cơ thể dựa vào trên cửa xe, một tay vịn lấy ghế, một tay gác lên vô lăng.

Thấy anh lộ ra cả cửa mình cho hắn, Thiện Tuân cười thầm, cúi đầu, một cái ngậm cả phân thân uể oải còn tinh thần kia.

Tiêu Quân Mạc cả người chấn động.

Thiện Tuân bận rộn đè lại eo anh. Quy đầu rất lớn, ngậm trong miệng cảm giác rất quái dị, nhưng cũng không phản cảm, hắn thử liếm một cái trên chỗ lõm, cảm thấy Tiêu Quân Mạc run lên, hắn lại thử lặp đi lặp lại liếm mấy cái, nghe thấy anh bật ra tiếng than an nhàn. Lưu luyến một lúc ở đầu đỉnh, cảm giác người dưới thân so với hắn còn căng thẳng hơn, hắn vừa dùng tay xoa nắn thịt bên sườn lấy đó vỗ về, vừa ngậm sâu hơn. Sau gáy bỗng nhiên bị một bàn tay chụp lấy, sau đó là cái vuốt ve từ tốn dịu dàng—— vuốt ve đơn thuần, mặc dù tiếng thở dốc đã càng ngày càng nặng nề, anh cũng không ấn đầu hắn xuống tận gốc phân thân.

Nuốt vào một nửa, Thiện Tuân cảm giác hơi vất vả, thử phun ra nuốt vào mấy lần, hô hấp của Tiêu Quân Mạc dồn dập lên. Như nhận được sự cổ vũ, Thiện Tuân lại thử nuốt phân thân sâu thêm chút, đầu đỉnh chặn lại ở miệng họng, đã có chút buồn nôn, nghĩ đến bộ dáng Tiêu Quân Mạc nuốt cho hắn, hắn lại nhắm mắt ngậm vào, mùi vị đó khó có thể dùng lời diễn tả được, nếu như lập tức rút ra, chắc chắn sẽ liên tục nôn khan.

Một tiếng rên rỉ tràn ra từ miệng Tiêu Quân Mạc.

Không có cách nào vào sâu hơn, Thiện Tuân bắt đầu thử phun ra, rồi ngậm vào, mỗi lần đều chọc vào sâu trong cổ họng, Tiêu Quân Mạc theo bản năng đong đưa phần eo hùa theo, ngón tay co lại, tóm nhẹ tóc trên ót hắn.

Tiếng rên rỉ đã biến nhịp, chờ hắn ngậm sâu vào họng, lại hóa thành tiếng thở dốc ồ ồ, hắn dùng sức mút một cái, liền nghe được tiếng gầm mang theo sự thú tính. Dương vật càng lúc càng lớn, nghẹn đến trong mắt hắn tràn ra chút nước mắt. Tiêu Quân Mạc đã hoàn toàn đắm chìm trong sự bao bọc của khoang miệng ấm áp, nhắm mắt lại theo bản năng tăng nhanh tốc độ cắm rút, ưm a ư phát tiết khoái cảm.

Cảm giác cơ thể anh chợt co giật, Thiện Tuân ôm sát eo anh, lùi ra ngoài một chút, ngậm đầu đỉnh trên đầu lưỡi.

Một luồng nhiệt tanh nồng đậm phun trên cuống lưỡi, rồi một luồng, tiếp đó càng lúc càng nhiều, lúc dừng lại đã chứa đầy miệng. Tiêu Quân Mạc đương suy yếu, ánh mắt lại khóa chặt lấy hắn. Thiện Tuân lại không ngẩng đầu lên, chia làm hai ngụm, nuốt toàn bộ dịch thể.

Cảm giác buồn nôn ùn ùn kéo đến, đã có thứ chảy ngược về yết hầu, hắn bận rộn duỗi tay bụm miệng lại, rồi nuốt mạnh về.

Mặt bị Tiêu Quân Mạc nâng lên, anh cúi đầu, nhưng ngược sáng, trên mặt tối đen một mảng, không thấy rõ biểu cảm.

Thiện Tuân nghe giọng anh có hơi khàn: “Nhổ ra”

Có chút hung ác, anh giữ chặt cằm hắn, “Khó chịu thì nhổ ra”

Thiện Tuân gỡ tay anh ra, lại cúi đầu, hôn hai cái lên phân thân mềm nhũn của anh, rất nhẹ, nhưng rất chậm, lúc ngẩng đầu lên nhìn anh lần nữa, gương mặt hắn đã mang theo nụ cười. Lại sán tới mổ một cái trên môi anh, bám chặt vai anh, trán tì lên mi tâm anh, cười với anh không ngừng, lộ ra một miệng răng trắng.

Sự trầm mặc dài đằng đẵng trôi qua, Tiêu Quân Mạc quấn tay lên eo hắn, nhô tới hôn một cái trên môi hắn.

Ôm một lúc, đôi chân dài tách ra hai bên người Thiện Tuân dần dần khép lại, cẳng chân đan chéo phía sau hắn, quấn lấy hắn.

Thiện Tuân bỗng dưng bật cười: “Lực chân tốt nhỉ”

Tiêu Quân Mạc dùng cửa mình cạ cạ đũng quần hắn.

“Làm tôi đi”

Cả trái tim Thiện Tuân lúc này nóng lên cứ như đang để trên ngọn lửa.

Im lặng không lên tiếng cởi thắt lưng, móc ra gậy sắt đã cứng rắn, Tiêu Quân Mạc biến ra thuốc bôi trơn như ảo thuật, không ngờ được anh có thể giấu thứ này trên xe, Thiện Tuân dở khóc dở cười. Trong lòng như bị thiêu đốt trên lửa, vội vội vàng vàng chen niêm dịch rồi sờ cửa mình anh, người một khi kích động liền rối loạn tay chân —— Thiện Tuân cũng là lần đầu tiên mất mặt như thế, sờ soạng mấy lần mới tìm đúng được lỗ nhỏ cắm vào. Ánh sáng không tốt, dựa hết vào sờ, bôi trơn làm rất lâu, Tiêu Quân Mạc đổi tư thế để hắn lăn qua lăn lại, chờ hắn đẩy cậu em vào, vừa đến liền mạnh mẽ cắm rút một trận. Tiêu Quân Mạc là lần thứ hai, cứng lên rất chậm, lại thuận theo hắn đổi tư thế mấy lần, cuối cùng nghiêng người nằm xuống, để hắn gác một chân lên vai ra sức chịch.

Cuộc tình ái này kéo dài rất lâu, tiêu hao rất nhiều thể lực, nhất là Tiêu Quân Mạc, lúc bắn xong lần nữa đã nửa ngủ nửa tỉnh. Lực trên tay lại rất lớn, tay trái của Thiện Tuân giam trong lòng bàn tay anh, kèm theo chiếc nhẫn kia.

Thiện Tuân nhìn gương mặt say ngủ của anh, thật lâu cũng không nhúc nhích, trong đầu bỗng nhảy ra rất nhiều câu nói, đạo bất tẫn, thuyết bất thanh.

Ngoài cửa đen kịt một mảng, đêm vừa mới bắt đầu.

Lúc cầu mà không được, cũng giống như đặt mình trong đêm đen, mà khi một lần nữa nắm chặt tay người này, thì tựa như ánh dương chiếu sáng khắp nơi. Nhưng cuộc sống thường không thoả mãn nguyện vọng của con người, cứ tưởng bên nhau là một đoạn tình cảm kết thúc viên mãn, kỳ thật là bắt đầu của một thử thách khác, nhiệt độ của tình yêu sẽ dần dần mất đi, chung sống dài lâu sẽ phơi bày càng nhiều thứ xấu xí của nhau, sau đó chính là cãi vã, nhìn nhau chán ghét, đêm tối lại lần nữa buông xuống —— tế thủy trường lưu (2), nghe mà thấy xa xôi.

May mà chưa nghĩ tới việc buông tay đối phương.

Hiện tại, hắn chỉ cần nắm chặt tay anh, chờ thêm một lúc, ban ngày sẽ lại đến.

Ôm Tiêu Quân Mạc vào trong lòng nằm một lúc, kề vào tai hắn, hạ thấp giọng.

“Bảo bối, dậy đi về rồi”

Tiêu Quân Mạc bật ra một âm mũi, mí mắt cũng không mở ra một chút.

Hắn bất đắc dĩ nói: “Lấy thứ ở mặt sau ra, dậy nào, tôi cõng anh”

Vẫn không có động tĩnh.

Thiện Tuân đột nhiên cảm giác như mình đang dắt theo đứa con.

Dán vào cổ anh hôn một lượt, lại chờ một lúc, cuối cùng cũng thấy Tiêu Quân Mạc giật giật mí mắt, lại chờ thêm mấy phút, vẻ mặt ngái ngủ mông lung nhìn hắn, bán tín bán nghi nói: “Cậu có thể cõng được tôi à?”

Thiện Tuân nói: “Không tin hả?”

Tiêu Quân Mạc cười: “Không tin”

Thiện Tuân ngồi dậy, cài quần lại cho anh, rồi buộc thắt lưng của mình lại, mở cửa xe ra đi xuống, cúi thấp người cười nói: “Không tin thì thử xem”

Lúc một sức nặng đè lên lưng, Thiện Tuân hơi cứng người, vòng tay xuống dưới đầu gối Tiêu Quân Mạc, đôi tay của Tiêu Quân Mạc quấn lên trước cổ hắn. Hắn chậm rãi đứng dậy, đứng vững, đi về phía trước hai bước, lại nói: “Cửa”

Cạch một tiếng, cửa xe đóng lại.

Gara tối như bưng, tốc độ của Thiện Tuân chậm, nhưng bước chân rất vững. Ra cửa chỉ có một ngọn đèn đường, con muỗi di chuyển vòng quanh gần chụp đèn, giống như cáu bẩn bị khuấy trong cốc thủy tinh. Cái bóng của hai người hòa làm một thể, mới đầu hẹp dài, sau dần dần ngắn lại, rồi bị kéo dài vô hạn, cuối cùng hòa làm một với tiếng bước chân, bị đường ranh giới sáng tối trên nền xi măng chậm rãi nuốt chửng, khảm vào trong một mảng màu mực.

Chú thích:

(1) Bài hát “Nào có dễ dàng như vậy” của Hoàng Tiểu Hổ. Nghe ở đây

(2) Tế thủy trường lưu “ 细水长 流 ”: nước chảy nhỏ thì dòng chảy sẽ dài, ví với việc dùng ít thì lâu hết, sử dụng sức người, sức của tiết kiệm thì không lúc nào thiếu. Hiện tại cũng chỉ tình bạn và tình yêu dài lâu


Phiên ngoại: Đêm hoa chúc

Gần tới tân xuân, [Tiểu Lâu Nhất Dạ] có thêm việc vui.

Bởi vì sự nổi tiếng của nhân vật chính, chuyện này có thể coi như là tin tức số một toàn server. Người của hai bang [Tiểu Lâu] và [Kiếm Khiếu] tuy rằng đã phát hiện từ sớm, nhưng dù sao cũng chỉ là suy đoán, vẫn chưa có được tin khẳng định, vậy nên tin tức này đối với bọn họ mà nói, cũng là quá mức đột ngột khiến người ta khiếp sợ——trùm lưu manh của họ, Ly Biệt Cùng Quân, muốn bái đường thành thân với đệ tử duy nhất.

Game có một hệ thống kết hôn tương đối hoàn chỉnh, khâu căn bản là bái đường trong miếu Nguyệt Lão. Sau đấy dựa theo nhu cầu của người chơi, có thể chi tiền thuê kiệu hoa, mua pháo bông, rồi quần chúng đi theo đốt, cùng lúc đó, kênh hệ thống sẽ phát sóng trực tiếp quá trình rước dâu, cùng với chuyển tiếp lời chúc phúc của người chơi đốt pháo hóa. Đương nhiên, giai đoạn kèm theo này hoàn toàn là thủ đoạn vớt tiền của nhà sản xuất, số tiền cần tiêu quá lớn, đa số người chơi sẽ không nhảy vào cái hố này.

Kết quả là Tiêu Quân Mạc nhảy.

Ngày nghỉ tết âm lịch còn chưa tới, định thời gian là tám giờ tối thứ ba, công bố tin tức sớm một ngày, nhưng lấy tên tuổi của Tiêu Quân Mạc, một ngày đã đủ để lan truyền toàn server rồi. Tối đó bảy giờ, trong miếu Nguyệt Lão đã tập trung mấy chục acc, rồi tới bảy rưỡi, nhân số đột phá một trăm, bang hội hảo hữu và bang hội đối địch đều đến, vô giúp vui dù sao cũng là thiên tính của số đông mà.

Tiêu Quân Mạc ở trong game từ trước tới nay chưa từng gần gũi với người chơi nữ nào như thế, mấy tháng gần đây thời gian online cũng giảm lớn, tự nhiên tốn một khoản lớn như vậy để khoe khoang trong thế giới ảo, thật sự là một chuyện khác thường. Tin tức vừa thả ra, diễn đàn liền mở topic chuyên tám sự tích giữa Ly Biệt Cùng Quân và tiểu đệ tử thần bí kia của anh. Phiên bản muôn hình muôn vẻ gì cũng có, còn có chủ thớt đứng ra nói vị đệ tử này chính là green tea bitch, trước lấy hình tượng tân thủ đơn thuần vô tội dỡ xuống tâm phòng bị của Ly Biệt Cùng Quân, sau sớm chiều ở chung chủ động đề nghị phát triển ra hiện thực, rồi trèo lên giường Ly Biệt Cùng Quân, chủ thớt là bạn thân của green tea bitch, câu nào cũng là thật. Có người hô to chủ thớt uy vũ, cũng có người bắt đầu đồng tình với người bạn kết giao không cẩn thận của vị tiểu đệ tử kia.

Hai nhân vật chính thì lại cực kỳ bình tĩnh.

Tiêu Quân Mạc ra ngoài bàn chuyện với một người bạn học cũ vừa mới về nước, Thiện Tuân đi tiệm sách chọn sách với Tiêu Vũ Thiến, dọc đường bị lôi kéo trò chuyện về Annie bảo bối (1). Cô nhóc này gần đây càng ngày càng sùng bái hắn, mấu chốt là ở chỗ bất kể cô thích sách gì, tác giả nào, Thiện Tuân đều có thể phối hợp thảo luận với cô, cho dù hắn không thích, cũng sẽ không kiên quyết phủ định suy nghĩ của cô. Nhân sinh khó có được một tri kỷ, em gái Tiêu coi Thiện Tuân là tri kỷ, nghỉ đông sau khi về nhà gần như mỗi tuần đều sang chỗ anh cô một chuyến, rồi bóp cổ họng gọi mấy tiếng chị dâu, kêu cho Thiện Tuân phải giơ tay đầu hàng mới bỏ qua.

Thiện Tuân gần bảy rưỡi mới về nhà, Tiêu Quân Mạc vẫn chưa về.

Vội vàng đi tắm rửa, thay đồ ngủ liền vào thư phòng riêng của hắn mở máy tính, vừa login liền bị chat mật như mưa vây công. Có người quen, cũng có người không quen, hoặc là cảm thán nhân vật chính cuối cùng cũng xuất hiện, hoặc là nói lời ác độc, hỏi hắn sao vẫn còn mặt mũi hiện thân. Thiện Tuân dở khóc dở cười, xem ra diễn đàn đã tám đến một tầm cao mới, không biết là có tình tiết online nạo thai kinh điển không.

Chờ một phút, đám người trong miếu Nguyệt Lão đã y như đàn kiến, lẫn vào nhau, rất nhiều ID đều mơ hồ không rõ.

Nam chính vẫn chậm chạp không thấy tăm hơi.

Thiện Tuân cùng Diệp Chu Chu và mấy người quen trong [Tiểu Lâu] giết thời gian dưới gốc cây cổ thụ ngoài miếu Nguyệt Lão. Sớm đã nói với người quen là Tiêu Quân Mạc tạm thời có việc ra ngoài, nhưng chạy về chắc chắn không thành vấn đề, cũng không ai hỏi thêm nữa. Mọi người treo trong kênh YY của [Tiểu Lâu Nhất Dạ], Diệp Chu Chu nói: “Dụ Dỗ nói hôm nay sẽ vào YY hiến khúc để chúc mừng, hiếm khi mới hiện thân, chốc lát mọi người bắt lấy ảnh, đừng để ảnh chạy nhanh quá”

Mấy tháng qua thỉnh thoảng dùng acc trước login mấy lần, cũng sẽ ở trong YY giao lưu tình cảm, nhưng số lần không nhiều. Dựa vào quan hệ giữa Dụ Dỗ và Ly Biệt Cùng Quân, anh em tốt kết hôn không online chúc phúc thật sự không đâu vào đâu, vì thế lúc Diệp Chu Chu đưa ra đề nghị này, hắn liền đồng ý. Dù sao Khưu Tốc Tốc lúc nào cũng tắt mic, chỉ có Dụ Dỗ cần mở mic, ở trên YY thân kiêm hai nick cũng không khó.

Tám giờ kém năm, tiếng khóa cửa phòng khách vang lên, lại loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng mở cửa một thư phòng khác. Tám giờ kém hai, nam chính online, nhân số miếu Nguyệt Lão đột phá độ cao mới.

Nhận được lời mời tổ đội của Tiêu Quân Mạc, Thiện Tuân click xác nhận, phát hiện anh đã tiến vào miếu Nguyệt Lão.

Các cô gái của [Tiểu Lâu] và [Kiếm Khiếu] hãy còn vây quanh tiểu Thuật sĩ ở dưới gốc cây cổ thụ, bắt đầu cái mà mà các cô gọi là nghi thức trước hôn nhân. Vì thế, kênh bang hội liên tiếp nhảy ra đối thoại kỳ quái.

[Meo Ah Meo]: (⊙o⊙) Nhanh nhanh nhanh, thêm phấn hồng đi tân nương phải ra khỏi phòng rồi!

[Em Gái Thục Trung Vui Mừng]: Tránh ra hết nào, người phúc khí nhất bang chị đây phải chải đầu cho cô dâu!

[Khưu Tốc Tốc]: (⊙o⊙)

[Khúc Chung]: →_→ Có thể đừng vô nghĩa thế không

[Long Duyệt]: →_→ Có thể đừng vô nghĩa thế không

[Hoa Phi Hoa]: Đàn ông thì biết cái gì !

[Em Gái Thục Trung Vui Mừng]: Đàn ông thì biết cái gì! Tiểu Tốc Tốc xoay người nào. Một chải hết đầu, phú quý không cần sầu; Hai chải hết đầu, vô bệnh lại vô ưu; Ba chải hết đầu, nhiều con lại nhiều thọ; Bốn chải đến cuối, cử án lại tề mi; Năm chải đến cuối, bỉ dực cộng song phi; Sáu chải đến cuối, vĩnh kết đồng tâm bội.

[Khúc Chung]: →_→ Xong chưa?

[Hamster Moe Moe]: Đưa tân nương tử ra khỏi phòng ~~~~

[Lan Vũ]: Tân lang sắp điên đến nơi rồi……

[Ly Biệt Cùng Quân]: ……

Kết quả lề mề đến tám giờ năm, kiệu hoa mới xuất phát từ miếu Nguyệt Lão, đi một vòng quanh thành chính. Tân nương đội khăn voan vào kiệu hoa, do NPC nâng, phía trước là tân lang quan hào hoa phong nhã, NPC gõ chiêng thổi kèn xô na, cùng với cánh quần chúng vây xem chen vai thích cánh. Diệp Chu Chu cùng Tần Duệ dẫn đầu đốt pháo trúc, tiếng vang bùm bùm trên ngã tư đường liên tiếp không ngừng, ánh sáng rực rỡ lóe lên trong không khí, cả đội ngũ trùng trùng điệp điệp.

Một hồi như thế, Thiện Tuân vẫn có chút cảm động, cứ như cả người rơi vào kỳ cảnh, ánh mắt không thể rời khỏi người Đao khách thân hồng trang trên bạch mã kia. Kết quả cứ luôn có một số người chuyên phá hủy bầu không khí, lúc kiệu hoa trở lại miếu Nguyệt Lão, thời điểm cô dâu chú rể bắt đầu bái đường, trong YY bỗng nhiên vang lên《Hành khúc đám cưới》của Mendelssohn. Sau sự im lặng ngắn ngủi, Khúc Chung giành trước cười mắng: “Đệt, Long Duyệt đủ rồi nha”

Long Duyệt nói: “Trung Tây kết hợp mà”

Tiêu Quân Mạc nói: “Giờ tôi đồ sát còn kịp không?”

Long Duyệt cười nói: “Giờ lại bắt đầu chê bọn tôi chướng mắt phải không? Nghĩ hay nhỉ, còn chưa nháo đám cưới đâu đấy”

Điều kiện hạn chế, nháo hôn lễ biến thành cướp ghế rút thưởng và ca hát trong YY, tất cả phần thưởng đều do chú rể cung cấp, cũng là hạ vốn gốc. Đầu tiên là rút tiền game, Diệp Chu Chu số đỏ nhất không thể giữ gìn vận may, nước phù sa chung quy vẫn phải chảy ruộng người ngoài. Tổ chức hơn một tiếng, nhân số trong game lên đến gần bốn trăm, trở thành ca hội cỡ lớn trong server, có điều quy tắc duy nhất là không được hát tình ca đau khổ, 《Quả táo nhỏ》 vạn năng cũng bị hát nát, Thiện Tuân mới bắt đầu chuẩn bị dùng một thân phận khác lộ diện.

Hắn bò lên thứ tự lên mic, rất nhanh đã bị phát hiện, một đám người quen cũ bắt đầu vây lấy ID của hắn trên công tần. Hắn liền gõ chữ trả lời, rồi nói ít lời chúc phúc. Tiêu Quân Mạc cũng cực kỳ phối hợp, hai người kẻ xướng người họa, không chê vào đâu được. Chỉ là Thiện Tuân khá bận rộn, còn phải chuyển cửa sổ tới tấp, cho Khưu Tốc Tốc nói lời cảm ơn, mình đối thoại với mình, cứ như là viết tiểu thuyết, phỏng chừng Tiêu Quân Mạc cũng xem đến vui vẻ.

Tầm nửa tiếng trôi qua, hắn mới xếp đến lượt lên mic thứ hai.

Đã có người bắt đầu điên cuồng spam “Dụ Dỗ”, Thiện Tuân mở player, tìm kỹ nhạc đệm. Chờ một lát, nhận được lượt thứ nhất, liền mở miệng nói: “Dựa vào quan hệ giữa tôi và anh Quân, lời khách sáo buồn nôn không cần phải nói nhiều, thế thì hát một bài hát cũ, chúc Tốc Tốc và anh Quân mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc…”

Click phát nhạc điệm, là《Hiểu rõ lòng tôi》(2) của Thành Long và Trần Thục Hoa, tình ca hát đối, biến thành hắn đơn ca thâm tình. Mới đầu vẫn đang tập trung nhìn lời bài hát, không để ý công tần, mãi đến khi mấy tiếng nhắc nhở chat mật liên tục vang lên, hắn mới phân tâm đi mở ra, kết quả vừa nhìn thấy nội dung liền ngẩn cả người.

Nhạc đệm vẫn còn tiếp tục, tiếng ca lại ngưng bặt.

Liên tục nhảy ra ba khung chat, cái thứ nhất là của Tiêu Quân Mạc.

[Tự nhìn công tần đi]

Cái thứ hai là của Tần Duệ .

[Chúc mừng, chơi đến lẫn]

Cái thứ ba là của Long Duyệt .

[Đờ mờ!!!!!!]

Một dự cảm bất thường ập tới, hắn lập tức nhìn công tần, không biết từ lúc nào, spam bình luận không phải hoa tươi mà là văn tự trò chuyện đủ màu sắc.

[Ai có thể nói cho mị biết đây là tình huống gì không!!!]

[Đậu mè!!!!Đậu mè đậu mè ! ! ! ! !]

[!!!!!!!!!]

[! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !]

[Mợ ông đây nhất định đang nằm mơ rồi!]

[Lượng tin tức có hơi lớn……]

[Chờ mị ăn bao lạt điều bình tĩnh cái đã]

Lại có tiếng nhắc nhở chat mật vang lên, Thiện Tuân không còn tâm tư đi click nữa. Hắn nhận ra một sai lầm vô cùng nghiêm trọng——thế mà lại chuyển nhầm cửa sổ của hai tài khoản Khưu Tốc Tốc và Dụ Dỗ Từng Bước, bên Thiện Tuân đóng mic, mà bên Khưu Tốc Tốc thì mở mic tự do, hơn nữa còn đang phát nhạc đệm. Nếu qua kênh khác thì còn tốt, trong kênh bang của [Tiểu Lâu], Khưu Tốc Tốc là áo vàng, dưới hình thức xếp lượt lên mic cũng có thể tự do phát ngôn.

Vòng tròn trước ID mic một vẫn là màu xám, thế nhưng lại có âm thanh phát ra, mới đầu tất cả mọi người đại khái cũng khó hiểu, nhưng hắn bận xem lời, cũng không chú ý công tần spam cái gì. Cũng làm khó cho họ tìm được ID chớp xanh duy nhất trong bốn trăm acc, tốc độ không tính là nhanh, hắn cũng sắp hát đến cao trào rồi.

Công tần hỗn loạn, hai nick YY đều không ngừng có âm thanh nhắc nhở tin nhắn mới nhảy ra.

Thiện Tuân nhìn màn hình máy tính, tâm trạng từ hỗn loạn lại dần bĩnh tĩnh lại.

Cũng đâu phải lần đầu chơi đến lẫn.

Bên Tiêu Quân Mạc cũng bị chat mật liên tiếp cuốn lấy, đang chuẩn bị đứng dậy đi sang một thư phòng khác tìm Thiện Tuân, cửa liền mở ra. Nhân vật chính của sự cố vừa nãy kia đang mặc áo ngủ lông xù đi vào, cười một cái với anh, rồi liếc màn hình máy tính, trực tiếp rút nguồn điện.

Tiêu Quân Mạc sửng sốt mấy giây, nói: “Không giải quyết à?”

Thiện Tuân nói: “Tôi rút hẳn mạng rồi”

Tiêu Quân Mạc: “…”

Thiện Tuân lại bật cười, vòng đến sau lưng ghế, ôm lấy cổ anh, cả người đè trên vai anh, ghé sát vào lỗ tai anh nói: “Mình động phòng trước đi”

Tiêu Quân Mạc nói: “Đầu tiên là cậu rớt mạng, rồi lại đến tôi rớt mạng, thế này thì phải kết thúc như nào? Mợ cậu đầu bị lừa đá đúng không, có thế mà cũng chuyển nhầm cửa sổ được”

Thiện Tuân nói: “Cả đầu tôi đều là động phòng, không phải chuyển nhầm”

Tiêu Quân Mạc: “…”

Không cần nhìn, Thiện Tuân cũng biết gương mặt này chắc chắn là vừa đen lại hồng, cúi đầu cười một lát, cảm giác người này muốn bùng nổ, mới nhanh ngừng lại, nghiêm túc nói: “Để Tần Duệ chống đỡ một lúc, ngày mai rồi lại giải thích, nói Khưu Tốc Tốc là tôi, anh cũng không biết, bị tôi lừa, tôi thay clone chột dạ khẩn trương logout, anh phẫn nộ, tắt máy tính tạm thời không muốn để ý tới”

Trầm mặc chốc lát, Tiêu Quân Mạc nói: “Lúc này mới có mấy phút mà đã có biện pháp, trâu bò ghê ta tiểu thuyết gia”

Thiện Tuân cười nói: “Nào, mau khen tôi đi”

Tiêu Quân Mạc xoay đầu nhìn hắn một lúc, bỗng nở nụ cười.

Hai người anh nhìn tôi tôi nhìn anh cười một lúc, Tiêu Quân Mạc mới nói: “Thế thì không được, nước bẩn hất hết lên người cậu rồi, người khác thì không sao nhưng không dễ nói với bên Diệp Chu Chu”

Thiện Tuân nói: “Người thế giới ảo nhìn tôi thế nào không quan trọng, về phần Chu Chu thì, cùng lắm là thú nhận với nó thôi”

Không chờ anh mở miệng, Thiện Tuân bắt đầu cởi áo anh, dúi đầu vào hõm vai anh liếm hôn, tay luồn vào xoa nắn cơ bụng và ngực anh. Tiêu Quân Mạc để hắn châm ngòi đến hô hấp dần dần nặng lên, phối hợp tháo thắt lưng rồi cởi quần xuống. Chờ đến khi Thiện Tuân hôn lên môi anh, anh lại cuốn lấy đầu lưỡi hắn nhiệt tình đáp lại, chấm dứt nụ hôn dài đằng đẵng, anh lại đưa tay vò lỗ tai Thiện Tuân, con mắt hơi trầm xuống: “Cậu muốn nói cho Diệp Chu Chu à?”

Thiện Tuân đáp một tiếng, cúi đầu mổ nhẹ trên mặt anh, tay đã lần đến phân thân anh, bắt đầu vuốt ve lên xuống.

Tiêu Quân Mạc kìm nén tiếng thở dốc, một tay vuốt ve gò má hắn, một ngón tay gảy tóc gần lỗ tai, cố hết sức nói: “Cậu không sợ…”

Nụ hôn dừng lại, Thiện Tuân dịch mặt ra sau một chút, cúi đầu nhìn chăm chăm thứ dần dần trướng lớn dưới háng anh, ngón cái leo lên đầu đỉnh, dùng bụng ngón tay đè lỗ niệu. Như nguyện nghe được một tiếng ngâm nga, mới mỉm cười nói: “Thời gian từ từ trôi qua, chúng ta rồi sẽ già đi, có những thứ, không giấu được cả đời”

Dùng móng tay cãi trên chỗ lõm, dẫn đến cả thân trên của Tiêu Quân Mạc cũng run rẩy, rên rỉ mang theo chút ngọt ngấy. Thiện Tuân đang dùng bụng ngón tay khoanh tròn trên đầu đỉnh, nghe anh khôi phục lại tiếng thở dốc kìm nén mà nặng nhọc, lại ung dung nói: “Cũng không thể nói cho tất cả mọi người…tôi thì không sao, hình tượng của anh ở công ty khá là quan trọng. Nhưng mấy người quan hệ thân thiết, chúng ta hẳn là có tư cách được họ chúc phúc, đúng không?”

Cái tay đùa giỡn phân thân bỗng nhiên bị giữ lấy.

Thiện Tuân ngẩng đầu, một đôi mắt đen trợn trừng của Tiêu Quân Mạc nhìn hắn chằm chằm, âm trầm lại không mang theo tức giận, không đọc ra được suy nghĩ.

Một lát sau, chìa tay kéo Thiện Tuân ngồi xuống đùi anh, lại gác cằm lên vai hắn, quấn lấy eo hắn, chậm rãi nói tiếng được.

Hai người ở trên sopha thư phòng làm một hồi, Tiêu Quân Mạc nằm nghiêng, Thiện Tuân gác một chân anh trên vai ra sức chịch. Di động vang mấy lần, coi như nhạc nền. Cuối cùng mồ hôi đầm đìa nằm trên sopha hút thuốc, hắn hơi đè lên Tiêu Quân Mạc, thi thoảng cúi đầu hôn trộm mấy cái, thoải mái rồi, mới sờ đến điện thoại, có cuộc gọi tới của Tần Duệ, cũng có của Diệp Chu Chu. Hắn soạn tin nhắn phân biệt gửi qua, hẹn họ chiều mai cùng nhau ăn cơm. Tiêu Quân Mạc nằm dưới thân hắn, nhìn hắn trả lời lại tin nhắn, nâng tay ôm cổ hắn, nói: “Lần nữa nhé?”

Thiện Tuân ngẩn người, cười chụt một cái trên trán anh, tiếng cực vang, “Nãy không đút no anh à?”

Tiêu Quân Mạc cũng cười: “Không phải đêm động phòng hoa chúc sao, Tốc Tốc”

Thiện Tuân ném điện thoại về lại bàn thấp, gật đầu liên tục: “Thế thì tiếp tục làm việc thôi, sư phụ giang chân ra nào, đúng rồi…”

“Vào thẳng đi”

“Đừng vội, mở rộng thêm chút nữa đã. Lại nói lúc nãy mới bắn một phát thôi đấy, dù thế nào cũng phải cho sư phụ thời gian giảm xóc chứ”

“Thúc đến chưa?”

“Ừm…sâu hơn đi…”

“Tôi tăng tốc nhé?”

“Ừ…ư a…Chậm một chút…”

Thiện Tuân ngoan ngoãn nghe lệnh, chỉ đâu đánh đó, xem như đã lĩnh hội được cái gì gọi là “Đêm xuân đáng giá ngàn vàng”, chuyện đổi clone đã hoàn toàn ném ra sau đầu. Trong phòng chỉ có một chiếc đèn bàn sáng trên bàn để máy tính, chỉ chiếu sáng nửa chiếc sopha, vừa vặn nhìn thấy dáng vẻ chớp mắt động tình của Tiêu Quân Mạc. Thiện Tuân vừa cắm rút vừa đưa tay xoa tóc anh, đầu ngón tay len vào trong sợi tóc ngắn mà cứng của anh, từ gốc chậm rãi di chuyển lên trên, lặp đi lặp lại.

Bài thơ kia đọc thế nào nhỉ?

Một chải hết đầu, phú quý không cần sầu; Hai chải hết đầu, vô bệnh lại vô ưu; Ba chải…Bốn chải? Bốn chải đến cuối, cử án lại tề mi; Năm chải…Sáu chải…

Sáu chải đến cuối, vĩnh kết đồng tâm bội.

Cúi đầu hôn người dưới thân, lúc hắn phát điên muốn chạy nước rút, Tiêu Quân Mạc bật ra một tiếng rên rỉ cao vút, nhắm ngay bụng hắn mà bắn ra.

 

Chú thích:

(1) Annie bảo bối: tác giả tiểu thuyết Trung Quốc

(2) Hiểu rõ lòng tôi: của Thành Long và Trần Thục Hoa, nghe ở đây 

SHARE
Previous articleNgày đêm - CHƯƠNG 36
Next articleNgày đêm

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI