Ngày đêm

0
103
Tên truyệnGốc: Nhật Dạ
Dịch: Ngày đêm
Tác giảA Phù Tử, Tử Phù
Thể loạichủ công, cường thụ, võng du, HE
Độ dàiChính văn: 37 chươngPhiên ngoại: 1 chương.
Nhân vật chínhThiện Tuân, Tiêu Quân Mạc
NguồnEditor: Alice
alice13705.wordpress.com

 

Truyện nói về việc một chủ công thuận thụ, là câu chuyện về một thuần một chủ tự động dâng hiến cúc.

Review (by Thiên Anh)

Truyện dễ thương và ấm áp, xứng đáng bỏ thời gian ra xem, giá trị giải trí cũng tốt và có thể lôi ra đọc lại trong một buổi chiều nắng (ღ˘⌣˘ღ)

Thích đoạn anh công giả gái vào game tiếp cận anh thụ cho đỡ… nhớ, đúng là trình trap cao siêu, ra vẻ nữ game thủ tiểu bạch ngốc manh kute vô số tội (๑•́ ₃ •̀๑)

Tác giả khống chế rất tốt khía cạnh võng du bên cạnh những chi tiết miêu tả hiện thực, khiến câu chuyện không có vẻ hư vô không thực tế, nhiều truyện võng du bây giờ tả toàn nội dung game hoặc game chiếm 80-90%, giống như là huyền huyễn ấy. Hay dở thế nào còn tùy bút lực nhưng nhìn chung đã là võng du bàn phím thì nên có cọ xát hiện thực nhiều 1 chút, tạo cảm giác gần gũi, dễ tiếp cận hơn cho độc giả

Thái độ của bậc cha mẹ trong truyện cũng đáng suy ngẫm – và thực tế hơn nhiều truyện đam mỹ bây giờ. Coi mấy bộ đam mà bố mẹ teen teen ngốc manh nhí nhảnh cá cảnh hoặc tâm lý quá mức không bình thường, chấp nhận con (độc nhất) là gay 1 cách quá bình tĩnh và thản nhiên, hoặc chống đối theo kiểu ba kế mẹ kế hết sức “kịch” như vai ông bố chủ tịch tìm mọi cách chia rẻ thằng trai nghèo với đứa con gái tiểu thư đài các trong phim truyền hình…

À mà thịt cũng đủ hot, ai ăn chay nhiều tháng sẽ thỏa nguyện trong truyện này

Nói chung là đề cử. (づ ̄3 ̄)づ╭❤~

———————

Review (by lucnguyentu)

Đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần rồi T^T Mỗi lần là một cảm giác khác, góc nhìn khác.

Tác giả xây dựng nhân vật, bối cảnh rất có trọng điểm và toàn diện, mỗi người ở vị trí khác nhau đều có những ưu tiên khác nhau, trách ai được? Người ngoài đâu thể đổ lỗi cho ai, chỉ có người trong cuộc, chịu đựng đau đớn dằn vặt mới thốt lên lời oán hận.

Thích cách hành văn của tác giả nữa >///< điểm đến thì dừng, ý tại ngôn ngoại, không dài dòng văn tự, dừng lại ở chỗ người đọc có thể tự suy, tự ngẫm, nên là giọng văn nó có cái gì đó rất bình thản mà vẫn rất nao nao. Không phải chỉ có A Phù Tử viết như vậy, điểm đến thì dừng, nhưng rất ít người có ý thức kiềm chế “nói thay nhân vật”, như vậy, đây là một kĩ thuật rất hay để tăng chiều sâu cho truyện.

Tóm gọn lại một chữ: Thích!

Cảm ơn dicequeen nhiều ~ H cường cường siêu chuẩn man siêu đã

SHARE
Previous articleNgày đêm - CHƯƠNG 37 + Phiên ngoại Đêm hoa chúc (End)
Next articleVĩnh dạ chi phong - CHƯƠNG 1: PHẢN XUYÊN VIỆT

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI