Tình Yêu Cuồng Nhiệt Sau Hôn Nhân – CHƯƠNG 39

0
64

Edit : Động Bàng Geii

..o0o..

Đến ngày sinh nhật của Hồ lão gia, Thẩm Thư Kiệt mặc bộ tây trang mà Giang thiếu gia giúp mình đo lượng.

Bối cảnh gia đình của Hồ Sơn quả nhiên không phải chỉ là khoác lác, tại đại sảnh nơi nào cũng đều là doanh nhân thành đạt, hắn cầm ly rượu đi tới chỗ của Thẩm Thư Kiệt: “May là có cậu theo giúp tôi, bằng không cùng cái đám này ngốc ngốc uống rượu, tôi phỏng chừng là có thể chết vì chán đó.”

Thẩm Thư Kiệt cùng hắn cụng ly: “Những người này đều không ít lần xuất hiện trên tạp chí kinh tế tài chính đi.”

“Ừa, đều là những doanh nhân thành đạt cả đấy.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: “Thì ra bối cảnh của cậu quả thật ghê gớm như vậy a.”

“So ra thì vẫn kém Giang gia nhà cậu.”

“Sao có thể chứ.”

Hai người nịnh qua nịnh lại nửa ngày lại ha ha cười đùa, nói chuyện được một hồi, Hồ Sơn liền bị trưởng bối gọi đi, Thẩm Thư Kiệt một người tựa trên ban công chờ hắn, không quá năm phút lại có một người đi tới chỗ cậu, Thẩm Thư Kiệt ngẩng đầu lên nhìn, cư nhiên lại là Từ Địch.

Từ Địch đứng ở xa xa không dám tới bắt chuyện, lúc đi vào rồi mới xác nhận đúng là Thẩm Thư Kiệt, nhưng hắn quả thật không rõ Thẩm Thư Kiệt tại sao lại có thể ở một nên như thế này vì thế chủ động tới đây chào hỏi: “Thẩm ca.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: “Từ Địch, đã lâu không gặp a.”

“Thẩm ca, anh làm sao lại ở nơi này? Anh quen Hồ lão sao?”

“Anh với Hồ Sơn là bạn bè.”

Từ Địch bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy khó trách, em là đi theo ba của mình tới đây.”

Thẩm Thư Kiệt cùng hắn chạm ly, sau đó cười nói: “Giúp anh chào hỏi bác trai một tiếng.”

Từ Địch đối với câu trả lời của cậu không quá tin tưởng, bình thường không phải sẽ hỏi ba của cậu là ai sao? Từ chương trình thực tế kia hắn cũng chậm rãi tăng thêm không ít hảo cảm đối với Thẩm Thư Kiệt, vốn sau khi chấm dứt chương trình định quay về công ty rửa sạch lại những hành vi ác ý của mình trong lần đầu tiên gặp mặt, kết quả Thẩm Thư Kiệt căn bản không có trở về công ty, nhưng hôm nay rốt cuộc cũng gặp được người, hắn nghĩ muốn thể hiện thái độ tốt hơn một chút, vì thế chủ động giới thiệu: “Ba của em là Đạt chủ tịch.”

Thời điểm nghe tới cái tên này Thẩm Thư Kiệt quả thật có chút kinh ngạc: “Nguyên lai là Từ thiếu gia.”

Từ Địch trong lòng vui vẻ, hắn cảm thấy được mình có thể giúp Thẩm Thư Kiệt một minh tinh nhỏ này bổ sung thêm một chút kiến thức: “Thẩm ca trước đây đã từng tham gia những buổi yến hội như vậy chưa?”

“Rất ít tham gia.”

“Loại yến hội này cơ bản đều là những doanh nhân thành đạt, giống như bối phận của Hồ lão gia đây quả thật tựa như một ngôi sao sáng, người tới tham gia đều là những nhân vật rất có mặt mũi.”

Thẩm Thư Kiệt còn thật nghiêm túc gật đầu: “Rất nhiều người đã thấy qua ở trên tạp chí.”

“Phải nha, Thẩm ca muốn quen ai, em giúp anh giới thiệu.”

Thẩm Thư Kiệt còn chưa kịp trả lời làm sao đã thấy mọi người ở trong đại viện bắt đầu tụ lại một chỗ, Hồ lão cầm trượng khuôn mặt tươi cười đi ra, Thẩm Thư Kiệt nhìn nhìn, vừa định tiếp tục cuộc trò chuyện lúc nãy với Từ Địch, lại bị sặc rượu, bởi vì cậu thấy Giang Hạo Phong, cùng với quản gia đang mang theo hộp quà đi ở phía sau.

Tên lừa gạt, không phải nói sẽ không tới sao??

Giang Hạo Phong đi tới trước mặt Hồ lão hơi hơi cúi đầu, Hồ lão nhanh chóng dìu y: “Cháu có thể đến, quả thật như rồng tới nhà tôm.”

“Hồ gia, ngài nói quá rồi.” Y nhận lấy lễ vật ở trong tay quản gia, tự mình đưa cho người hầu phía sau của Hồ lão: “Trưởng bối trong nhà để cháu tới làm đại diện.”

“Được được, vào nhà lại nói.”

Từ Địch thấy Thẩm Thư Kiệt nhìn về phía trước, bắt đầu chủ động giải thích: “Đó là thiếu gia của Giang thị, không biết Thẩm ca đã nghe qua Giang gia chưa, cụ thể thì em cũng không rõ, bất quá em có nghe ba mình nói, Giang thị bối cảnh cực kì đồ sộ, giẫm một bước cũng có thể gây chấn động, hôm nay nhìn thấy thái độ của Hồ lão như vậy, xem ra không phải chỉ là nói điêu.”

Từ Địch nhìn biểu tình của Thẩm Thư Kiệt một chút, cảm thấy cậu chỉ có phản ứng sau khi nhìn thấy Giang thiếu gia, hắn có chút khó xử, nhưng để khiến cho Thẩm Thư Kiệt thay đổi cái nhìn về hắn, vẫn là nói: “Nếu Thẩm ca muốn làm quen Giang thiếu gia, em có thể tìm người tiến cử giúp anh một chút.”

Thẩm Thư Kiệt có chút xấu hổ, cậu nhìn Từ Địch không biết làm sao phải mở miệng, chỉ có thể xua tay: “Không, không cần đâu Từ Địch, không cần tiến cử cái gì hết.”

“Thẩm Thư Kiệt.”

Vừa dứt lời chợt nghe thấy Giang Hạo Phong ở cách đó không xa gọi cậu, Thẩm Thư Kiệt nhanh chóng quay đầu lại, không biết có phải ảo giác hay không, Giang thiếu gia hôm nay soái hơn rất nhiều, tây trang được cắt may khéo léo, thật xứng với dáng người tỉ lệ hoàn mỹ của y, mày kiếm mũi cao, đường cong rõ ràng, xa xa ánh đèn hắt lại, theo từng bước chân y tiến về hướng này, đôi mắt thâm thuý vô cùng, như là chứa cả một biển trời sao.

Mà chính cậu, đứng ở trung tâm của bầu trời đó.

Thẩm Thư Kiệt vẫn không thể hiểu nổi cái gì gọi là nhất kiến chung tình. Cái loại lãng mạn này, giống như là nhìn thoáng qua, là có thể vĩnh viễn sánh cùng tình yêu đất trời, đối với cậu mà nói có chút hư vô mờ mịt.

Cậu nghĩ, cậu thích Giang Hạo Phong, là sau khi kết hôn, ngày đêm làm bạn, lâu ngày mới sinh ra tình cảm, cậu nghĩ cậu là càng ngày càng thích y, muốn cùng y thật dài lâu, mãi đến trọn đời.

Nhưng một màn này thình lình nảy ra, nhịp tim lại tựa như trống dồn, đánh tới ngực cậu cũng có chút hoảng sợ, cậu tuỳ ý để Giang Hạo Phong kéo lấy tay mình, nghe Giang Hạo Phong khách khí cùng Từ Địch chào hỏi, nghe Giang Hạo Phong giới thiệu mình là người yêu của y, cậu cũng không rảnh chú ý tới biểu tình khiếp sợ của Từ Địch.

Ngay tại một khắc này, hoàn hoàn chỉnh chỉnh, ngã vào tình yêu đến từ Giang Hạo Phong.

Cậu có chút ngẩn ngơ bị Giang thiếu gia mang đi, mãi cho đến khi ra khỏi nhà của Hồ gia, mới từ trong một đống cảm xúc hỗn loạn đó phản ứng lại.

Giang Hạo Phong lôi kéo tay cậu, một đường đi về phía trước, cậu không biết là mình bị mang tới nơi nào, nhưng cậu căn bản cũng chẳng muốn hỏi.

Thầm nghĩ rằng chỉ cần là đi với y, tới chỗ nào cũng đều có thể.

Từ trên xe đi xuống, trước mắt là toà kiến trúc quen thuộc càng khiến cho tim cậu đập nhanh hơn, Giang Hạo Phong chưa từng mở miệng ra, gắt gao nắm chặt tay cậu mở cổng lớn, bên trong im lặng không một bóng người, Giang thiếu gia mang theo cậu từng bước đi vào trong, dừng lại bước chân xoay người đối mặt về phía cậu, bốn mắt nhìn nhau một hồi, y mới trầm thấp mở miệng: “Thẩm Thư Kiệt, em còn nhớ rõ nơi này không.”

“Nhớ rõ.”

“Năm năm trước chúng ta đã tới đây một lần.”

“Khi đó là tới qua loa, vội vàng bận rộn bỏ đi.”

“Kỳ thật, tôi nghĩ muốn ở đây lâu hơn một chút.”

Thẩm Thư Kiệt im lặng chờ y nói tiếp, chỉ là tình yêu của Giang thiếu gia quá dài cũng quá lâu, y không biết phải làm thế nào sắp xếp lại những lời mình muốn nói.

Y cúi đầu, tầm mắt chống lại ánh mắt trong suốt thẳng thắn kia, giống như lần đầu tiên gặp nhau vậy, nghiêm túc mà nhìn cậu: “Tôi thật không đúng, còn chưa nói qua với em câu này.”

“Tôi yêu em.”

CHƯA CÓ BÌNH LUẬN

TRẢ LỜI